Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài
Chương 40: Tiếng Gọi Nửa Đêm
Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệc Thanh Thanh liếc nhìn họ một cái, rồi quay sang nói với Lý Mộng Tuyết và Trịnh Hiểu Long: “Vào thôi.”
“Tôi không vào nữa, chăn gối của Mộng Tuyết còn chưa lấy tới.” Dứt lời, Trịnh Hiểu Long lại đi ôm chăn gối.
Lúc này, cửa đối diện bất ngờ mở ra, gương mặt lạnh lùng của Vân Cô Viễn hiện ra trong bóng đêm: “Đừng đứng ở cửa phòng tôi, ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi.”
“Phốc!” Lý Mộng Tuyết không nhịn được bật cười.
Gương mặt Lưu Xuân Hạnh đỏ bừng, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Vân Cô Viễn, cứ như thể anh vừa nói ra điều gì tày trời.
Vương Linh Linh không dám mắng Vân Cô Viễn, bèn quay sang Lý Mộng Tuyết: “Cô cười cái gì?”
Lý Mộng Tuyết nhún vai: “Cười hai người chứ sao, tối muộn rồi còn muốn người ta đi giúp, hai người thân thiết lắm sao? Như vậy không phải là tự rước lấy mất mặt ư!” Vân Cô Viễn này, trông có vẻ dễ nói chuyện sao?
Diệc Thanh Thanh thầm nghĩ: Miệng nữ chính đúng là sắc bén, chỉ riêng câu nói này của cô ấy, hôm nay tôi cam tâm tình nguyện chia cho cô ấy nửa chiếc giường đất.
Vương Linh Linh này đúng là ngốc, bị người ta lợi dụng làm bia đỡ đạn mà cũng không biết, hết cách cứu chữa rồi.
Nhưng nghĩ nói quá tàn nhẫn sợ bị người ta ghi hận trong lòng, Diệc Thanh Thanh gật đầu với Vân Cô Viễn, sau đó kéo Lý Mộng Tuyết vào phòng.
“Cô soi đèn giúp tôi một lát, tôi dọn cái bàn trên giường đất xuống, tối nay cô ngủ ở nửa bên này nhé.” Diệc Thanh Thanh nói với Lý Mộng Tuyết.
Lý Mộng Tuyết nghe vậy, vội vàng chiếu chiếc đèn pin nhỏ trong tay lên giường đất. Trong lúc Diệc Thanh Thanh dọn dẹp, cô ấy bắt đầu đánh giá căn phòng.
Tuy căn phòng này không có nhiều đồ, vẫn rất đơn sơ, nhưng tấm rèm được làm rất cẩn thận, lập tức khiến căn phòng trở nên sáng sủa hẳn lên.
Vải bọc tường ở phía đầu giường đất cũng không tệ, giống như một tấm đệm tựa. Cả chiếc giường đất trông có vẻ sạch sẽ và thoải mái, không còn chút xám xịt như trước.
“Cô đúng là khéo tay, tôi nghe nói cô còn ngủ hơn nửa buổi chiều, vậy mà căn phòng đã tươm tất thế này rồi.” Lý Mộng Tuyết cảm thán.
“Đương nhiên.” Diệc Thanh Thanh cười đầy tự hào, cô cũng cảm thấy mình đúng là tài giỏi.
Trịnh Hiểu Long vội vã ôm chăn đi vào, thậm chí còn muốn trải giường giúp Lý Mộng Tuyết.
Diệc Thanh Thanh đứng bên cạnh nhìn mà há hốc mồm kinh ngạc. Sự ân cần của nam phụ có chút quá rõ ràng, thậm chí còn hơi thái quá.
Nếu có người đàn ông nào đó mới quen mấy ngày đã ôm chăn giúp cô như vậy, cho dù thế nào cô cũng sẽ nghĩ người đàn ông này có ý đồ gì đó không tốt.
Cô quay đầu liếc nhìn Lý Mộng Tuyết một cái, tuy cô ấy mở miệng nói để mình làm, nhưng lại không từ chối rõ ràng sự giúp đỡ của Trịnh Hiểu Long. Như vậy là đã có hảo cảm đối với Trịnh Hiểu Long rồi.
Cũng phải, một người đàn ông quan tâm chu đáo như vậy, lại không đến nỗi xấu xí, trái lại còn cao lớn đẹp trai, khó mà khiến người ta ghét bỏ được.
Trải giường xong, Trịnh Hiểu Long bước đi đầy lưu luyến.
Diệc Thanh Thanh cũng khóa cửa lại, rồi chui vào trong chăn ấm áp của mình.
Bên kia tấm rèm, Lý Mộng Tuyết nằm trên chiếc giường đất cứng ngắc, bắt đầu nhớ nhung chiếc giường nệm cao su êm ái của mình.
Chăn gối cô ấy mang tới vốn là đồ cũ, vừa mỏng vừa cứng, lại còn bị nước mưa làm ẩm một chút, thật sự khó mà chịu đựng được.
Cô ấy mở to mắt chờ đợi gần nửa tiếng, có chút không chịu nổi bèn nhẹ giọng gọi một câu: “Thanh Thanh, cô ngủ rồi à?”
Diệc Thanh Thanh vừa định thiếp đi, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi thì tỉnh giấc.
Cô định hỏi Lý Mộng Tuyết có chuyện gì, thì nghe thấy cô ấy thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó không còn tiếng động nào nữa.
Diệc Thanh Thanh chăm chú lắng nghe một lát, quả nhiên không có chút âm thanh nào.
Lúc trước cô ấy còn thường xuyên lật người, hay nhúc nhích cơ thể, luôn có động tĩnh phát ra.
Đôi mắt Diệc Thanh Thanh khẽ đảo, tinh thần cô chìm vào trong quyển sách kia.
Quả nhiên nhìn thấy một đoạn nội dung mới:
“Lý Mộng Tuyết nằm nửa tiếng trên giường cứng lạnh lẽo, thật sự không nhịn được nhẹ giọng gọi Diệc Thanh Thanh mấy tiếng.
Đợi một lát không thấy đáp lại, cho rằng cô đã ngủ say, cô ấy liền yên tâm tiến vào không gian siêu thị, đến chiếc giường nệm cao su êm ái của mình.”
“Cuốn sách này có tính là máy theo dõi của nữ chính không nhỉ?” Diệc Thanh Thanh im lặng nghĩ.
Sau này cô không cần xem diễn biến trực tiếp nữa, trong sách đã có nội dung phát sóng rồi!
Nữ chính này đúng là không cẩn thận, ít nhất cũng phải gọi tiếng thứ hai chứ?
Cũng may Diệc Thanh Thanh không có ý xấu, nếu không cô ấy sẽ xoay sở thế nào đây?
Diệc Thanh Thanh không đi xem tình hình bên kia tấm rèm, lẩm bẩm rồi lại thiếp đi.
…