Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài
Chương 56: Cháu dùng đồ đổi có được không?
Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệc Thanh Thanh lắng nghe rất chăm chú. Nghe thím Quế Hoa nói đến chuyện đất phần trăm, cô lại hỏi thăm:
“Hôm qua cháu đi nhặt củi nhìn thấy phía sau phòng của thanh niên trí thức có một cánh cửa dẫn ra sân nhỏ, bên trong bao quanh hình như là đất phần trăm. Cháu muốn làm như vậy thì đi tìm ai ạ? Cháu cũng muốn trồng ít rau, vậy thì kiếm giống cây ở đâu ạ? Cháu dùng đồ đổi có được không?”
“Đương nhiên là được, chuyện làm sân thì cứ tìm Triệu Hữu Căn là được. Cánh cửa mà cháu nói được làm cho thanh niên trí thức Tạ, cũng là do Triệu Hữu Căn làm đấy. Chuyện giống cây thì càng không thành vấn đề, thím có thể đổi cho cháu. Thím nói với cháu, vườn rau nhà thím có đủ mọi loại. Cháu còn phiếu xà phòng không? Một phiếu, cháu có thể chọn tùy thích.” Thím Quế Hoa vui vẻ nói.
“Tối qua cháu mới mua hai cục xà phòng, vẫn chưa dùng. Hay là cháu đưa thím một cục nhé?” Diệc Thanh Thanh nghĩ một lát rồi nói.
Phiếu này phải cộng thêm tiền mới đổi được một cục xà phòng, Lâm Quế Hoa sao có thể không đồng ý? Bà ấy lập tức nói, bảo cô tan làm thì đến hái rau, đảm bảo cô có rau ăn cho đến khi rau trong đất phần trăm của cô trồng được.
Tổ của Lâm Quế Hoa đều là những người có mối quan hệ khá tốt với bà ấy, có thể dùng số rau không ăn hết từ đất phần trăm để đổi lấy một cục xà phòng, coi như là có lời.
Thế nhưng Lâm Quế Hoa cũng nói thật, rau trong đất phần trăm của bà ấy rất tốt, chủng loại cũng phong phú hơn nhà khác một chút.
Nhưng mà thanh niên trí thức này vừa tới không chỉ thiếu rau, có người tâm tư linh hoạt đã hỏi cô có cần trứng gà hay đồ khô nhặt trong núi không.
Diệc Thanh Thanh đang lo không có nhiều thực phẩm. Mặc dù cô có thể dùng điểm đánh dấu để có trứng gà, nhưng những thứ có thể cất vào ba lô hệ thống thì tạm thời cứ để đó, lúc nào dùng cũng được, không cần vội. Cô muốn mua một ít đồ có thể ăn dần.
Vì thế, cô lại dùng vải đổi 10 quả trứng gà với một thím, rồi đổi hai lạng rưỡi nấm khô và hai lạng rưỡi mộc nhĩ với một thím khác.
…
Giải quyết xong chuyện đất phần trăm, trong lòng Diệc Thanh Thanh cảm thấy yên ổn hơn mấy phần.
[Phát hiện điểm đánh dấu ở ruộng khoai lang đỏ thôn Hưởng Thủy, có muốn tiêu tốn 1 điểm đánh dấu để đánh dấu hay không?]
[Phát hiện điểm đánh dấu ở ruộng cao lương thôn Hưởng Thủy, có muốn tiêu tốn 1 điểm đánh dấu để đánh dấu hay không?]
[Phát hiện điểm đánh dấu ở ruộng đậu nành thôn Hưởng Thủy, có muốn tiêu tốn 1 điểm đánh dấu để đánh dấu hay không?]
[Phát hiện điểm đánh dấu ở khu tụ tập ngoài ruộng thôn Hưởng Thủy, có muốn tiêu tốn 3 điểm đánh dấu để đánh dấu hay không?]
Cô lại một lần nữa than thở vì điểm đánh dấu của mình không đủ!
Diệc Thanh Thanh liếc nhìn mấy điểm đánh dấu với vẻ tiếc nuối, thầm nghĩ một ngày nào đó cô sẽ đánh dấu hết tất cả những điểm này!
Lật cây non khoai lang đỏ không tốn quá nhiều sức lực, nhưng phải cẩn thận một chút, lại phải thường xuyên khom lưng, nên rất dễ mỏi lưng. Việc này đều do các nữ đồng chí đảm nhiệm.
Mỗi người phụ trách ba luống.
Diệc Thanh Thanh ở gần chỗ thím Quế Hoa, nhìn bà ấy làm một lần là hiểu ngay, dù sao cũng không phải việc gì đòi hỏi kỹ thuật cao.
Cô không cảm thấy mệt, nhưng cũng không muốn mình quá nổi bật, nên làm chậm hơn thím Quế Hoa một chút.
Khi thím Quế Hoa chống eo nghỉ ngơi, cô sẽ làm chậm lại, uống ngụm nước gì đó. Khi thím Quế Hoa làm nhanh, động tác của cô cũng sẽ nhanh hơn.
Dù sao thì yêu cầu về điểm công tác của cô cũng không quá gắt gao, nên tốt nhất là nên khiêm tốn trong công việc thì hơn.
Thực ra là vì đã uống thuốc tăng lực nên cô mới có thể làm mọi việc. Trong một nhóm, nếu một mình bạn làm nhiều hơn những người khác, cuối cùng bạn có giúp người khác hay không?
Nếu giúp đỡ, có lẽ sau này sẽ bị nhờ vả đến chết.
Nếu không giúp, bạn có thể tan làm trước người khác sao? Làm vậy sẽ bị nhiều người căm ghét đến chết.
Mặc dù cô đã cố gắng kiềm chế, nhưng các thành viên khác trong tổ vẫn cảm thấy cô làm việc nhanh nhẹn, đáng được khen ngợi.
Nhìn các thanh niên trí thức ở tiểu đội khác thì biết, công việc trong khoảng thời gian này không quá nặng. Các thanh niên trí thức nam thì còn đỡ, nhưng mấy thanh niên trí thức nữ, có ai mà không bị các thành viên trong tổ bỏ lại phía sau đâu?
Đặc biệt là thanh niên trí thức Thang ở tiểu đội số 7, người cô ta yếu ớt như ma ốm, làm việc không được. Có lần nào mà không phải người đàn ông khác giúp đỡ mới xong đâu?
Còn có thanh niên trí thức Chu ở tiểu đội 8, không biết dạo này làm sao, làm việc cũng không còn nghiêm túc, động một tí là cãi nhau với thanh niên trí thức Thang.