Vừa mở mắt, Vu Hướng Niệm đã xuyên không về thập niên 70, nhập vào thân xác của "mụ la sát" khét tiếng trong khu tập thể quân nhân. Người chồng lạnh nhạt, con cái xa lánh, còn hàng xóm thì khinh ghét ra mặt. Mặc kệ! Ai quan tâm ánh mắt thế gian? Cô có tri thức uyên bác, học vấn cao, gia thế không tầm thường, lại sở hữu nhan sắc tuyệt trần. Kiếm tiền, dựng nghiệp riêng, đó mới là con đường cô phải đi! Thế nhưng... Người đàn ông lạnh lùng ấy sao càng nhìn lại càng thấy có sức hút? Còn lũ trẻ bướng bỉnh kia, sao lại dần trở nên đáng yêu đến lạ? Và rồi, vào một ngày tưởng chừng bình thường, cô thản nhiên đưa ra lời đề nghị ly hôn. Chính lúc ấy, người đàn ông vốn lạnh lùng, sắt đá bỗng đôi mắt đỏ hoe, gằn từng chữ: "Không đời nào! Anh... anh thích em... đã thích em từ rất lâu rồi!"