Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 35: Không Thể Rời Đi
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đó chính là hai chị em Linh và Trang, hai cô gái từng có quan hệ thân mật với Minh.
Cả Linh và Trang đều trông trưởng thành và xinh đẹp hơn rất nhiều. Còn Minh, khí chất cũng đã khác hẳn, gương mặt trông trẻ trung và phong độ hơn trước, không còn là chàng thanh niên hiền lành, tốt bụng để Trang dắt mũi như xưa. Tuy nhiên, cả hai bên đều vẫn nhận ra nhau.
Khi hai chị em nhìn thấy Minh, họ cũng bất ngờ không kém gì hắn.
Nhưng cả hai bên đều hiểu rằng, đây không phải lúc để nhận nhau, nhất định phải giữ bình tĩnh.
Thế nhưng, ông trời dường như muốn trêu ngươi. Trong hai nhóm người, không chỉ Minh và hai chị em Linh - Trang quen biết nhau, mà những thiếu gia công tử kia cũng quen biết cô bé Linh đang đứng cạnh hắn.
(Trong chương này và một vài chương sau, sẽ có sự xuất hiện của hai nhân vật tên Linh. Để tránh nhầm lẫn, khi hai nhân vật này xuất hiện cùng lúc, tác giả sẽ gọi theo thứ tự xuất hiện là Linh A và Linh B.)
Cậu thiếu gia hai tay ôm eo hai chị em Linh A và Trang đi đến trước mặt nhóm của Minh, cất tiếng:
- Xin chào!
Cả nhóm Minh không ai đáp lời. Thấy vậy, cậu thiếu gia kia lại nói:
- Vợ tương lai của anh! Em ghen rồi đúng không?
Linh B đứng cạnh Minh lúc này mới cáu gắt nói:
- Ai là vợ tương lai của loại cặn bã như mày chứ? Cút đi! Tao không muốn nhìn thấy cái mặt mày!
Thấy Linh B tỏ thái độ khó chịu, cậu thiếu gia đó buông Linh A và Trang ra khỏi vòng tay, sau đó vươn tay định nắm lấy tay Linh B.
Nhưng Minh đã đứng chắn trước mặt cô bé, đưa tay nắm chặt cổ tay cậu thiếu gia kia, không cho cậu ta chạm vào Linh B.
Cậu thiếu gia đó tức giận trợn mắt nhìn Minh, ra lệnh:
- Buông tay ra!
Minh không thích bị người khác sai khiến, hơn nữa hắn đã chủ động can thiệp, nên sẽ không vì một lời nói của cậu thiếu gia đó mà nghe theo.
Minh dùng vai vật ngã cậu thiếu gia đó, quăng cậu ta ra xa năm sáu mét, rồi nói:
- Em gái tao không muốn nhìn thấy cái mặt mày!
Minh vẫn còn nương tay, nếu không chỉ cần một đòn, hắn đã có thể kết liễu tên thiếu gia yếu ớt này.
Lúc này, nhóm thiếu gia công tử cũng buông đám nhân viên nữ đang ôm ra, định lao đến chỗ nhóm của Minh. Thậm chí có kẻ đã chửi: “Cái địt mẹ!”.
Nhưng Linh B lúc này lại dũng cảm đứng ra, chắn trước mặt anh chị và bạn bè đồng nghiệp của mình.
Có vẻ như đám thiếu gia công tử này e ngại gia thế của Linh B, nên không ai dám hành động thiếu suy nghĩ. Một người trong số đó lên tiếng:
- Linh à, bọn anh chỉ muốn chạy qua xem anh Cường thôi. Em đừng làm khó bọn anh!
Thì ra, tên thiếu gia bị Minh ném đi như rác đó tên là Cường.
Lúc này, Cường cố gắng gượng người đứng dậy, nhìn Minh và chửi rủa:
- Địt con mẹ mày, mày biết bố mày là ai không? Bảo vệ đâu, không thấy ông đây bị đánh à, đánh nó cho tao!
Cường vừa dứt lời, Minh đã thoắt cái xuất hiện bên cạnh hắn, tung một cú đấm móc vào giữa ngực và bụng Cường.
Cú đấm của Minh khiến chỗ bị đấm trên cơ thể Cường lõm sâu vào cả chục centimet, khiến Cường ngất lịm ngay lập tức.
Lúc này, không chỉ nhóm thiếu gia kia, mà tất cả bảo vệ của KTV cũng xông tới. Nhưng Minh chỉ dùng một ánh mắt đầy kiên định liếc nhìn tất cả một lượt.
Ánh mắt của Minh tuy không hề chứa bất kỳ tia phẫn nộ nào, nhưng cả người hắn tỏa ra khí thế bất phàm, một luồng uy áp vô hình tỏa ra, trấn áp tất cả những kẻ đang định xông lên.
Minh cực kỳ tự tin, lúc hắn ở trong tù, trong quá trình tập luyện, đã từng một mình đối phó với cả nghìn người xông lên cùng lúc. KTV này, tính cả bảo vệ và nhân viên dọn phòng nam, cũng chưa đến năm mươi người. Không đủ để Minh phải động thủ nghiêm túc.
Ném cơ thể mềm nhũn của Cường sang một bên, lúc này xe taxi cũng vừa đến, Minh nói với bốn nhân viên của mình:
- Các em, đi về thôi, muộn rồi!
Năm người bước lên taxi mà không một ai dám đứng ra ngăn cản, vừa sợ khí thế bất phàm của Minh, vừa sợ đắc tội với gia thế hiển hách của Linh B.
Tuy nhiên, vẫn có không ít người trong bóng tối âm thầm bám theo sau chiếc xe taxi của nhóm Minh.
Về đến quán ăn nhỏ của Minh, cả năm người cùng bước xuống xe. Đợi tài xế taxi lái xe đi khuất, Minh mở cửa quán, nói:
- Bốn đứa vào trong giúp anh dọn dẹp bãi chiến trường kia đi! Anh có chút việc, lát nữa sẽ quay lại!
Nói rồi, Minh quay người rời đi, bước vào màn đêm. Hắn cảm nhận được cả hai chị em Linh và Trang đều đã đi theo đến đây. Và đương nhiên, cũng có không ít những ánh mắt bất thiện đang lẩn khuất trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào quán của hắn.
Bước chân của Minh rất đều, nhìn thì tưởng chậm nhưng lại cực kỳ nhanh, thân hình hắn thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma trong màn đêm.
Mỗi lần Minh đi vào một góc khuất rồi đi ra, trong góc khuất đó lại xuất hiện một cái xác vô hồn.
Minh không muốn giết người, nhưng nếu có kẻ dám có ý định xấu đối với hắn hoặc những người hắn quan tâm, thì hắn sẽ không chần chừ mà ra tay.
Minh đi một vòng quanh con phố ẩm thực sinh viên, khi hắn trở lại trước cửa quán ăn của mình, cũng có nghĩa là đã không còn bất kỳ ánh mắt bất thiện nào đang nhìn vào hắn hay quán ăn của hắn nữa.
Đẩy cửa bước vào trong, bốn đứa nhân viên của Minh vẫn còn đang dọn dẹp, nhưng chúng lại không hề trò chuyện với nhau.
Thấy Minh đã quay lại, cả bốn đứa đều dừng công việc đang làm và nhìn hắn.
Minh cười hiền lành, nói:
- Vẫn chưa dọn xong sao? Thôi, mấy đứa cứ để đấy rồi về đi! Để anh dọn nốt cho!
Minh Anh là người hiểu chuyện, cô bé là người đầu tiên lên tiếng trả lời Minh:
- Dạ vâng ạ!
Nói rồi Minh Anh dẫn đầu rời đi. Hoàng và Dũng thấy vậy cũng bỏ lại công việc rồi ra về. Còn Linh có vẻ như vẫn chưa chịu về. Minh cười nói với ba đứa em còn lại:
- Đi về chọn đường sáng mà đi, đừng đi vào chỗ tối không có đèn!
Đợi ba người kia đi xa, Minh quay lại nhìn Linh, cười hỏi:
- Có chuyện muốn nói với anh à?
Linh gật đầu, nhưng vẫn chưa nói gì.
Minh lại nói:
- Vậy dọn dẹp cùng anh, anh em mình vừa làm vừa nói chuyện!
Nói rồi Minh bắt đầu dọn dẹp, Linh đi đến bên cạnh hắn, không làm gì, chỉ lặng lẽ đi theo sau lưng hắn.
Minh cũng không nói gì thêm với cô bé, có lẽ trong lòng cô bé có nhiều tâm sự, chưa biết phải mở lời với hắn ra sao.
Đến khi Minh dọn xong, Linh vẫn im lặng, vẫn chưa nói với hắn một lời nào.
Minh cười với cô bé, nói:
- Để anh đưa em về nhé!
Linh lại gật đầu ngoan ngoãn.
Cả hai đều có xe máy, nhưng cả hai đều lựa chọn để xe lại ở quán, còn bản thân thì đi bộ.
Hai anh em bước đi song song trên con đường từ quán ăn về đến nhà Linh. Đương nhiên là do Linh chỉ đường.
Về đến cổng nhà Linh, cô bé vẫn chưa nói gì với Minh, hắn lại lên tiếng:
- Em vào nhà đi! Anh đi về đây!
Thấy Minh quay đi, Linh không kìm lòng được nữa, vội vàng nói:
- Người mà em kể với anh, là kẻ nắm giữ tám phần kinh tế thành phố B!
Minh quay lại nhìn Linh, hắn đang đợi cô bé nói tiếp. Cô bé nhìn hắn và nói:
- Là bố của Cường, cái tên bị anh đánh ấy!
Minh vẫn cười như không hề bận tâm đến điều đó, hắn nói với Linh:
- Vào nhà đi! Ngày mai nhớ đến quán làm việc, không được nghỉ đâu đấy!
Linh ngơ ngác “dạ” một tiếng, cô bé đang thắc mắc không biết có phải vừa rồi mình nghe nhầm không, hay là Minh thật sự không hề quan tâm đến thế lực đứng sau Cường.
Nhưng khi Linh hết ngơ ngác thì Minh đã quay người đi xa rồi.
Linh không hề biết, Minh không thể rời đi được. Bố của Cường có lẽ sẽ không động đến cô bé, nhưng hắn vẫn còn ba đứa em khác cần phải lo lắng cho.
Hơn nữa, ở thành phố B, vẫn còn hai cô gái nữa mà Minh quan tâm đang sinh sống.