Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe Linh hỏi, Minh lập tức không chút do dự đáp lời:
- Anh sẽ không đâu! Anh yêu em, yêu cả hai chị em em! Trước đây, các em đã không chê anh là kẻ vô dụng, giờ lại không chê anh là người từng ở tù. Vậy thì làm sao anh có thể chê các em được chứ!
Nói đoạn, Minh hôn lên trán của cả hai chị em rồi nói:
- Muộn rồi, đi ngủ thôi! Mấy ngày tới các em cứ xin nghỉ. Anh sẽ tìm cách đưa hai em thoát khỏi nơi đó!
Minh nhắm mắt lại, hai tay vẫn ôm chặt hai người phụ nữ của mình.
Tinh thần Minh đã được rèn luyện đến cảnh giới cực kỳ mạnh mẽ, thế nên dù đêm nay là lần đầu tiên hắn ra tay giết người, lại còn là giết rất nhiều người, nhưng hắn vẫn dễ dàng đi vào trạng thái thiền định ngay cả khi đang ngủ.
Lời Minh nói tuy rất đỗi bình thường, bất kỳ ai cũng có thể thốt ra, nhưng lại mang đến cho Linh và Trang cảm giác an toàn tuyệt đối khi ở bên hắn, một sự tin tưởng tuyệt đối vào hắn.
Thấy Minh đã nhắm mắt ngủ, cả hai chị em cũng ngoan ngoãn ôm chặt lấy hắn mà chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, khi Minh tỉnh dậy, Linh và Trang vẫn ôm hắn chặt cứng không rời.
Với sự khéo léo của mình, Minh nhẹ nhàng gỡ mình khỏi vòng tay hai chị em, đứng dậy mà không hề đánh thức họ.
Minh không hề hay biết rằng đã từ rất lâu rồi, cả Linh và Trang chưa từng có được một giấc ngủ ngon. Cảm giác bất an xen lẫn sợ hãi khi phải sống trong thế giới đó, cái thế giới mà họ bị coi như món đồ chơi, đã khiến hai cô nàng không tài nào ngủ yên giấc.
Chỉ đến khi gặp lại Minh, cả hai chị em mới tìm thấy cảm giác an toàn nơi hắn, và nhờ đó mới có được giấc ngủ ngon hiếm hoi này.
Nhìn hai chị em ngủ say trông vô cùng đáng yêu, Minh không khỏi đứng lại ngắm nhìn một lúc rồi mới rời đi.
Hắn cần phải hành động, đẩy nhanh tiến độ, để quán ăn của mình sớm nổi tiếng, sau đó nâng cấp thành nhà hàng, rồi thành nhà hàng sang trọng. Có như vậy hắn mới có thể tiếp cận tầng lớp thượng lưu của thành phố B, và đến lúc đó mới có cơ hội đưa Linh và Trang trở về với thế giới của người bình thường.
Minh đến quán, vẫn làm mọi việc như ngày hôm qua. Dù rất nóng lòng muốn thành công nhanh chóng, nhưng hắn biết mình không thể vội vàng, nếu không sẽ chỉ chuốc lấy thất bại mà thôi.
Đến mười giờ sáng, cả bốn nhân viên của Minh đều có mặt đầy đủ, không một ai vì chuyện tối hôm qua mà bỏ việc. Bởi vậy, Minh càng xem bốn người họ như người thân của mình.
Năm người lại cùng nhau dùng bữa, mọi thứ diễn ra thật bình thường. Bình thường đến mức khiến người ta phải nghi ngờ.
Hôm qua Minh đã ra tay sát hại tất cả những kẻ theo dõi bọn hắn đến đây. Lẽ ra xung quanh đây phải ồn ào náo nhiệt, công an cũng phải đến điều tra từ lâu rồi chứ.
Minh nhìn Linh, cô bé vẫn tỏ ra bình thường như không có chuyện gì, vẫn tranh giành đồ ăn với ba người kia.
Nhưng Minh biết, chắc chắn Linh đã nhờ thế lực phía sau mình ra tay giúp hắn, nếu không nơi đây đã chẳng yên ắng đến vậy.
Điều này khiến Minh không thể nào an tâm. Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để tiếp đón công an đến điều tra rồi.
Minh tự tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, chỉ cần hắn gọi một cú điện thoại cho giám thị trại giam thành phố H, dùng mối quan hệ của ông ta, hắn và quán ăn của mình vẫn có thể phát triển một cách bình yên.
Nhưng lúc này, Linh đã nhúng tay vào. Bề ngoài thì không có gì, nhưng liệu thế lực phía sau cô bé có bán đứng hắn không? Phải biết rằng, tuy Linh không ưa tên Cường bị Minh đánh hôm qua, nhưng chắc chắn mối quan hệ giữa hai thế lực phía sau lại không hề gay gắt, thậm chí còn thân thiết là đằng khác.
Nỗi bất an trong lòng Minh từ từ trỗi dậy, linh cảm mách bảo rằng đã có chuyện chẳng lành xảy ra.
Minh bật dậy, chạy ra ngoài, để lại lời nhắn cho đám nhân viên:
- Anh phải đi một lúc, các em ở lại nhớ chăm sóc lẫn nhau nhé!
Lời Minh nói là dành cho cả bốn người, nhưng trong đó cũng ẩn chứa ý tứ của hắn dành cho Linh. Hắn mong cô bé hiểu rằng, nếu có chuyện gì xảy ra, Linh sẽ thay hắn bảo vệ ba người còn lại.
Bởi vì nếu thật sự có chuyện xảy ra và hắn vắng mặt, ở đây chỉ còn Linh mới có thể bảo vệ những người khác an toàn mà thôi.
Minh lấy xe máy, chạy thẳng về phòng trọ.
Trên đường trở về, hắn cảm nhận được rất nhiều ánh mắt đang dõi theo mình.
Cánh cửa phòng vẫn khép hờ như khi hắn rời đi, nhưng Minh vẫn không thể an tâm.
Đẩy cửa bước vào, Linh và Trang đã không thấy đâu. Nhưng trên giường hắn lại có thêm hai chiếc vali lớn.
Nỗi bất an trong lòng Minh dâng trào. Hắn bước từng bước chậm rãi về phía giường, hai tay run run mở một chiếc vali.
Đã rất lâu rồi Minh chưa từng cảm thấy bất an đến nhường này. Khi chiếc vali được mở ra, Minh giật mình kinh hãi, ngã ngửa ra phía sau. Hắn không thể tin vào mắt mình: bên trong vali là Linh, gương mặt cô ấy đẫm máu và tràn đầy đau khổ, cơ thể Linh bị chặt nhỏ thành từng khúc để nhét vừa vào vali.
Hai dòng lệ chảy dài trên gương mặt Minh. Tâm trạng hắn lúc này cực kỳ phức tạp, xen lẫn sợ hãi, hối hận, đau khổ và cả sự trống rỗng.
Cánh cửa phòng Minh bị đạp tung. Bên ngoài, hơn năm mươi tên đàn em đang cầm mã tấu chờ sẵn để chém hắn.
Kẻ dẫn đầu chính là tên Cường, kẻ hôm qua bị Minh đánh ngất phải nhập viện. Trong tay hắn không phải mã tấu, mà là một thanh katana vô cùng sắc bén.
Tên Cường đắc ý nói:
- Thằng chó, mày giỏi lắm, dám động vào vợ chưa cưới của tao, lại còn động cả vào hai con cave mà tao thích chơi nhất.
Minh trừng mắt nhìn thẳng vào Cường, đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ như một con thú dữ, khiến Cường sợ hãi phải lùi lại.
Minh không thèm nói chuyện với hắn, bởi lẽ mọi chuyện đã đi quá xa, nói gì lúc này cũng vô ích.
Minh lại từ từ bước chậm rãi về phía giường, đóng chiếc vali đang chứa đựng thi thể của Linh lại.
Trong lúc đó, tên Cường vì bị ánh mắt của Minh dọa sợ, thẹn quá hóa giận lại nói:
- Mày có biết hai con cave đó ngon lắm không? Không những tao chơi chúng nó, tao còn để đám anh em phía sau của tao chơi chúng nó đến chết! Ha ha ha...
Tên Cường cười phá lên, đám đàn em phía sau hắn cũng cười vang theo.
Minh sau khi đóng chiếc vali chứa thi thể Linh, tay hắn bấu chặt vào thành giường, nói:
- Mày có biết, phản diện thường chết vì nói quá nhiều không?
Nói đoạn, Minh vung tay. Một vật thể từ tay hắn bay ra với tốc độ nhanh như viên đạn. Đến khi vật thể đó đâm thủng cổ họng tên Cường, người ta mới nhận ra đó là một mẩu gỗ vừa bị Minh bẻ ra từ chiếc giường.
Minh quay người lại, gương mặt hắn đã sạch nước mắt, đôi mắt cũng không còn đỏ ngầu như dã thú. Gương mặt Minh lạnh tanh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, ánh mắt tỏa ra sát khí khiến không gian xung quanh dường như đang đóng băng. Minh chỉ cần liếc qua một cái đã xác định bên ngoài có tất cả năm mươi sáu người.
Tên Cường trợn mắt, phát ra những tiếng “òng ọc”, nhưng cơ thể hắn đang dần mất sức, ý thức cũng trở nên mơ hồ.
Trong nháy mắt, Minh xuất hiện bên cạnh Cường, dễ dàng đoạt lấy thanh katana trong tay hắn.
Minh chém vô số nhát vào người Cường, mỗi nhát chém đều cắt đứt một phần cơ thể hắn, cuối cùng là một nhát chém bay đầu Cường.