Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 46: Dùng Tiền Đổi Tay
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe từ tốn co tay phải lại. Lợi dụng động tác này, ông ta để bộ bài giấu trong ống tay áo trượt xuống khuỷu tay, rồi dùng tay trái cởi khuy áo ở cổ tay phải.
Lúc này, mọi ánh mắt đổ dồn vào cánh tay phải của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe càng trở nên tập trung hơn. Hầu như ai nấy đều nín thở, bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp căn phòng.
Cởi hết khuy áo bên tay phải, ông ta lại tiếp tục cởi khuy áo bên tay trái. Cả hai bên đều không hề có dấu vết của quân bài nào. Ông ta lại từ từ vén tay áo lên, động tác chậm rãi khiến mọi người càng thêm hồi hộp.
Khi vén tay áo, ông ta khéo léo dùng lực của động tác này để điều khiển bộ bài trượt xuống phần nách.
Đến khi tay áo đã vén lên đến khuỷu tay, sắc mặt của nhóm bốn lão thiên đã tối sầm lại. Đến giờ phút này, họ vẫn không thấy bất kỳ quân bài nào trong tay áo của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe. Cả nhóm bắt đầu nghi ngờ liệu người đàn ông đeo kính gọng vuông có nhìn nhầm hay không. Riêng người đàn ông mặt sẹo thì mồ hôi lạnh đã túa ra đầy đầu.
Lúc này, người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe lắc mạnh hai tay, tay áo hoàn toàn bị vén lên, để lộ toàn bộ hai cánh tay. Bộ bài trong tay áo của ông ta đã trượt xuống đến eo. Nhân cơ hội mọi người vẫn đang tập trung vào hai tay mình, ông ta hơi hóp bụng lại, khiến bộ bài rơi thẳng xuống ống quần. Đợi bộ bài rơi xuống đất, ông ta nhanh chân đá nó sang nơi khác.
Đến giờ, không một ai có thể chứng minh ông ta đã chơi gian lận nữa rồi.
Đây chính là cách hóa giải của chiêu tay áo thiên biến. Nếu không biết cách này, tốt nhất đừng nên dùng chiêu tay áo thiên biến để đánh tráo bài làm gì.
Người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe lúc này cười thách thức:
– Thấy chưa, tôi có giấu bài không? Có cần tôi cởi hết quần áo ra không?
Người đàn ông mặt sẹo lúc này đã sợ hãi tột độ. Ông ta điên cuồng nói:
– Cởi mau, cởi hết ra cho tao!
Người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe lại từ từ cởi từng khuy áo, sau đó cởi hết áo, vứt sang một bên. Hai tay ông ta đặt ở cạp quần, hỏi:
– Sao, có cần cởi quần ra luôn không?
Người đàn ông mặt sẹo điên tiết:
– Tao đã bảo mày cởi hết rồi mà! Cởi ra mau cho tao!
Minh cùng những người khác ra hiệu cho các cô gái trong phòng rời đi.
Sau khi các cô gái đã rời khỏi, người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe tháo thắt lưng, sau đó tụt mạnh quần xuống rồi cũng ném quần sang một bên.
Hiện tại, trên người ông ta chỉ còn độc một chiếc quần lót là chưa cởi ra. Nhưng mọi người nhìn vào đều biết, làm sao có thể giấu được bài trong đó.
Toàn thân người đàn ông mặt sẹo run lên bần bật, chân đứng không vững liên tục lùi lại, miệng ông ta lắp bắp:
– Sao... lại thế này?... Sao... lại như vậy được?...
Ông chủ Thọ ra lệnh:
– Bắt hắn lại, tính toán lại tất cả tiền cược trên bàn, bắt hắn phải bồi thường, rồi lấy dao chặt tay hắn!
Người đàn ông mặt sẹo càng thêm hoảng loạn. Ông ta đã bắt đầu cảm nhận được cái giá mà mình sắp phải trả.
Người ta nói không sai, chừa cho người khác một đường lui, cũng chính là chừa cho mình một đường lui.
Cái sai của người đàn ông mặt sẹo không chỉ là đã dồn ép người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe quá mức, mà còn là để người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe tự tay cởi tay áo.
Ông ta có thể là một lão thiên lão luyện với những trò chơi gian lận, nhưng đối với việc bắt gian, ông ta vẫn còn quá non kinh nghiệm.
Anh Khánh tự mình đứng ra kiểm kê số chip trên bàn. Và như đã đứng chờ sẵn ở cửa, một người bảo vệ khác mang đến một con dao chặt thịt heo sáng loáng, trông vô cùng sắc bén.
Người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe bình thản mặc lại quần áo rồi châm một điếu thuốc, như thể mọi chuyện không còn liên quan gì đến ông ta nữa.
Đám bảo vệ sòng bạc dần dần tiến lại gần người đàn ông mặt sẹo. Ý đồ của họ thì quá rõ ràng rồi, muốn khống chế ông ta để chặt tay.
Người đàn ông mặt sẹo trong lúc hoảng loạn lại nghĩ ra được một chiêu, ông ta hét lên:
– Khoan đã, lật bài của hắn lên!
Không một ai trong phòng phản ứng. Thấy vậy, người đàn ông mặt sẹo chạy đến, tự mình lật bài của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe.
Ba lá bài được mở ra, hoàn toàn chỉ là bài rác, vẫn là ba lá năm, bảy, mười đó thôi.
Lúc này, người đàn ông mặt sẹo đã hiểu rằng ông ta không còn đường lui.
Nếu bài của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe lớn, người đàn ông mặt sẹo còn có thể cãi lại. Còn bây giờ bài mở ra rất nhỏ, cho dù đối phương có gian lận, cũng không đến lượt ông ta xen vào nữa rồi.
Vẫn cố đấm ăn xôi, người đàn ông mặt sẹo nói:
– Có mỗi hai điểm mà mày cũng theo lâu như vậy! Có phải mày định chơi gian, nhưng chưa kịp chơi gian phải không? Rốt cuộc mày giấu bài ở đâu rồi?
Người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe không thèm nói lời nào với ông ta nữa.
Chơi như thế nào là chuyện của người ta, chẳng có cái luật nào cấm bài nhỏ không được tố bài cả.
Đám bảo vệ đã đến đè người đàn ông mặt sẹo xuống bàn, khống chế cánh tay phải của ông ta, chuẩn bị đợi lệnh của ông chủ Thọ là vung dao chặt xuống.
Người đàn ông mặt sẹo sợ quá hét lên:
– Tao là người của ông David, chúng mày không ai được động vào tao!
“Choang” một tiếng, Anh Khánh cầm một cái gạt tàn trong phòng, đập mạnh vào đầu người đàn ông mặt sẹo. Cái gạt tàn vỡ tan, đầu ông ta cũng vỡ một mảng lớn. Ông ta trực tiếp ngất đi.
Anh Khánh nhìn quanh bàn một lượt, sau đó hỏi ba lão thiên còn lại:
– Ông ta nói ông ta là người của ông David, mấy người đi cùng ông ta, nói xem có phải không?
Minh không biết ông David là ai, nhưng hắn biết quy tắc là quy tắc, dám chơi thì phải dám chịu, cho dù ông David có kinh khủng như thế nào, cũng không thể trực tiếp xóa bỏ quy tắc đã đặt ra từ trước được.
Ba lão thiên còn lại cúi mặt tính toán, chưa một ai lên tiếng. Bây giờ không nhận thì người đàn ông mặt sẹo chỉ mất một cánh tay và phải bồi thường tiền cược như đã hứa. Còn nếu nhận, tất cả dù thoát khỏi đây, cũng sẽ bị ông David trong lời họ nói giết chết.
Cuối cùng, vẫn là người đàn ông đeo kính gọng vuông quyết đoán:
– Chúng tôi trước đó chỉ là quen biết nhau bình thường thôi!
Anh Khánh gật đầu nói:
– Vậy thì tốt!
Anh Khánh đang định nói thuộc hạ chặt tay người đàn ông, thì ông chủ Thọ lại giành nói trước:
– Gọi hắn tỉnh đã, cho hắn chứng kiến và cảm nhận cảm giác bị chặt tay!
Đám bảo vệ lại lấy nước lạnh dội tỉnh người đàn ông mặt sẹo.
Người đàn ông mặt sẹo tỉnh lại, thấy cơ thể ông ta vẫn đang bị giữ chặt, con dao chặt thịt heo sắc bén vẫn chưa hạ xuống, cơ thể lại run lên bần bật vì sợ hãi, nhưng lần này ông ta lại không dám hé răng nửa lời nữa.
Ông chủ Thọ ra lệnh cho thuộc hạ:
– Chặt đi!
Người cầm dao chặt thịt heo giơ lên cao hơn để lấy đà, đến khi chuẩn bị chặt xuống, “keng” một tiếng, một cái chip được bắn ra, làm con dao văng ra chỗ khác.
Là Minh vừa mới ra tay, hắn không nhìn ông chủ Thọ hay Anh Khánh, mà nhìn người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe, nói:
– Ông anh có thể cho ông ta một cơ hội được không? Dùng tiền đổi lại cánh tay của mình!