Chương 54: Con Người Siêu Việt

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh chẳng bận tâm đến ông ta, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, nhìn bốn đứa em đang nhìn về phía hắn, không ngừng gọi “Anh ơi!”.
Minh cảm nhận sự ấm áp từ tình cảm chân thành, không một chút vụ lợi mà bốn đứa em dành cho hắn.
Hắn nhớ lại khoảng thời gian trước khi gặp sư phụ, hắn cũng giống như bốn đứa nhỏ này, chỉ cần được người khác đối xử tốt một chút thôi, bản thân đã dốc hết ruột gan ra phơi bày trước mặt người ta rồi.
Minh nói rất nhẹ nhàng, nhưng lời nói của hắn khiến những đứa em của hắn cảm thấy yên lòng:
-\tMấy đứa! Anh trở về rồi!
Bố của Linh thấy Minh chẳng thèm để ý đến mình, “hừ” lạnh một tiếng, càng thêm tức giận nói:
-\tThằng ranh con, không có chút tôn ti trật tự nào, dám phớt lờ lời người lớn nói!
Ông ta tức giận không chỉ vì việc này, thật ra, ở địa vị của ông ta, mấy chuyện vặt vãnh này sao có thể khiến ông ta tức giận ra mặt được. Ông ta tức giận là vì Minh đã khiến con gái ông trở nên khó bảo, khiến con gái ông dám cãi lời ông, khiến con gái ông dám lấy cái chết ra đe dọa ông nhiều lần. Ông ta cũng tức giận vì Minh giết Cường, vì dù Cường có là một thằng cặn bã, thì dù sao nó cũng là con rể tương lai của ông ta. Minh giết nó, không chỉ là giáng một cái tát vào mặt Hoàng Xà, mà còn là giáng một cái tát vào mặt ông ta.
Càng nghĩ càng thấy tức, bố của Linh rất muốn ngay lập tức rút súng ra, một phát bắn chết Minh.
Ấy vậy mà Minh lại còn dám hỗn xược trước mặt ông ta:
-\tÔng thì là cái thá gì mà dám to tiếng với tôi? Từ nãy đến giờ ông đứng trên thềm cao mà ra oai, tôi đã chẳng thèm chấp nhặt rồi. Bây giờ lại dám nói tôi bất kính à?
“Giọt nước tràn ly” – câu nói của Minh đã trở thành giọt nước tràn ly khiến cơn giận trong lòng bố của Linh không thể kìm nén thêm được nữa.
Nhưng khi vừa chạm tay vào khẩu súng giấu trong cạp quần, Minh đã nhanh như chớp lao đến, dí thẳng súng vào trán ông ta, khiến ông ta không dám nhúc nhích. Cơn giận trong lòng ông ta lại phải cố gắng kìm nén xuống.
Minh nhìn thẳng vào mắt bố của Linh, hắn nói với giọng chế giễu:
-\tÔng định rút súng bắn tôi sao? Ông không biết rằng trước khi tôi ra khỏi thành phố B, tôi từng cướp được một khẩu súng sao? Hay là ông đã quên mất rồi? Hay là ông nghĩ khả năng bắn súng của ông rất giỏi, tự tin có thể bắn chết tôi?
Đôi mắt của Minh như nhìn thấu tâm can của ông ta, lời hắn lại nói trúng tim đen, cơ thể bố của Linh bất giác run lên, không biết là run vì sợ hãi trước thực lực của Minh, hay là run vì bị nhìn thấu.
Thấy chồng mình bị dí súng vào đầu, mẹ của Linh hoảng hốt nói:
-\tCháu trai! Cháu bình tĩnh lại đã! Chú không có ác ý đâu!
Minh nhếch mép cười khinh bỉ, tay chồng bà ta vẫn đang nắm chặt súng, vậy mà bà ta lại bảo ông ta không có ác ý. Tuy nhiên, thấy tất cả đều đã sợ hãi rồi, Minh cũng thu súng lại, nói:
-\tTôi đến để đón các em của tôi, hai người có ý kiến gì không?
Vẫn là mẹ của Linh lên tiếng:
-\tĐều là bạn của con bé Linh cả, cháu đâu cần phải khách sáo như vậy, các cháu muốn đến chơi lúc nào hay đi lúc nào đều được hết!
Minh biết làm gì có chuyện đơn giản như vậy, nếu không phải hôm nay hắn thể hiện thực lực kinh người, khiến cả bố và mẹ Linh đều kinh sợ, mẹ của Linh làm sao mà nói nhẹ nhàng như thế được. Ở vị trí của hai vợ chồng bà ta, có mấy người không nhìn người khác bằng nửa con mắt đâu.
Minh lại mỉm cười thân thiện với bốn đứa em của mình, hắn nói:
-\tMấy đứa, trời đang mưa to, mượn cô chú mấy cái ô, anh đưa mấy đứa đi!
Minh nói là "mấy đứa" chứ không phải ba đứa hay bốn đứa, vì dù sao Linh cũng là tiểu thư trong ngôi biệt thự này, đi cùng hắn hay ở lại vẫn nên để cô bé tự mình quyết định thì hơn.
Linh tất nhiên là lựa chọn đi cùng với Minh. Quyết định của cô bé không hề khó đoán. Một cô tiểu thư từ bé đến giờ luôn được bố mẹ bao bọc, chở che. Giống như một con chim từ nhỏ đã bị nhốt vào trong lồng, con chim đó khao khát bay ra khỏi lồng, bay lượn trên bầu trời rộng lớn. Nhưng con chim đó không có dũng khí bay đi. Linh cũng vậy, trước khi gặp Minh, cô bé không có dũng khí tự đưa ra quyết định hay làm những việc mình thích. Còn sau khi gặp Minh, cô bé đã có đủ dũng khí mà cô bé cần, cái cảm giác lần đầu cãi lại lời của bố mẹ để bảo vệ những người bạn của mình khiến cô bé sung sướng, có lẽ cả đời này cô bé sẽ không bao giờ quên được cái cảm giác đó.
Mẹ của Linh sau khi thấy con gái cũng có ý định đi cùng Minh, định lên tiếng ngăn cản. Nhưng chưa kịp lên tiếng, bà ta lại cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của Minh đang nhìn mình. Lời sắp nói ra khỏi miệng lại phải nuốt vào.
Nhóm của Minh đi gần ra đến cổng, bố của Linh không biết vì tự ái mà tức giận, hay là do Linh đi theo Minh mà tức giận, lại rút súng ra, định bắn lén Minh từ phía sau.
Nhưng khi ông ta vừa kịp rút súng ra, còn chưa kịp giơ súng ngắm bắn, “Đoàng” một tiếng súng nổ từ phía ngoài cổng truyền đến. Minh không cần quay đầu nhìn lại, đã nổ súng, bắn hỏng khẩu súng trong tay bố của Linh, mà không làm bất cứ ai bị thương.
Kỹ thuật bắn súng này đã khiến bố của Linh hoàn toàn run sợ. Bởi vì ông ta từ trước đến giờ, chưa từng gặp bất cứ ai bắn giỏi bằng Minh.
Minh để lại một câu nói trước khi dẫn mọi người rời đi:
-\tLàm phiền hai cô chú nói với Hoàng Xà đợi tôi ở Casino! Tôi đang đến giải quyết món nợ của tôi và ông ta!
Minh để Sói Ba Đầu lái xe còn hắn ngồi ở ghế bên cạnh. Tuy không nhìn xuống hàng ghế dưới, nhưng Minh cảm nhận được không khí ở hàng ghế dưới đang rất ngột ngạt.
Hai cậu em chưa từng trải sự đời của hắn cứ lén lút nhìn Lisa với ánh mắt thèm thuồng. Còn Minh Anh và Linh thì nhìn Lisa như kẻ thù truyền kiếp vậy. Tất cả cũng vì Lisa quá sức quyến rũ, sự quyến rũ có thể khiến cả thầy tu hay thái giám cũng phải rạo rực, mất kiểm soát.
Minh cảm thấy có lẽ hắn phải lên tiếng để không khí hàng ghế dưới bớt ngột ngạt căng thẳng:
-\tGiới thiệu với mấy đứa, chú đang lái xe là chú Nam, danh hiệu trên giang hồ là Sói Ba Đầu, mấy đứa muốn gọi tên nào cũng được!
Cả bốn đứa em của Minh tuy đồng thanh nhưng mắt vẫn nhìn về phía Lisa:
-\tChú Nam!
Sói Ba Đầu vừa lái xe vừa gật đầu chào hỏi lại:
-\tChào mấy đứa!
Minh lại tiếp tục giới thiệu:
-\tChị gái xinh đẹp ngồi cùng các em tên là Lisa, là bạn gái của chú Nam!
Quả nhiên, sau khi nghe Minh giới thiệu Lisa là bạn gái của Sói Ba Đầu, ánh mắt của Minh Anh và Linh đã dịu đi nhiều. Nhưng Hoàng và Dũng vẫn không kiềm chế được, thường xuyên nhìn trộm Lisa.
Con người sống trên thế giới có đủ loại tính cách khác nhau, có một loại con trai không bao giờ chịu thích những cô gái trẻ đẹp chưa có người yêu, mà lại thích những người đã có chồng hoặc người yêu. Vì loại con trai này luôn cảm thấy rằng: phụ nữ thuộc về người khác luôn có sức hút hơn những cô nàng độc thân, hoặc đơn giản là vì loại con trai này thích “đánh đồn có địch”. Minh đang nghĩ không biết Hoàng và Dũng có phải loại con trai này không, hay chỉ đơn giản vì Lisa quá xinh đẹp mà thôi.
Chiếc xe Mercedes Sprint đỗ ngay trước cổng Casino lớn nhất thành phố B (Casino BT).
Đứng trước cửa chính của sảnh Casino BT, Minh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi thở ra, đồng thời mở mắt.
Sáu người đi theo hắn đều nghĩ rằng hắn đang căng thẳng.
Nhưng thực tế không phải như vậy. Sói Ba Đầu là một người giàu kinh nghiệm, mà cũng không phát giác ra Minh vừa phá hỏng bố cục phong thủy của Casino này.
Hòa văn trang trí xung quanh Casino xuất hiện vô số vết nứt nhỏ li ti mà mắt thường không thể nhìn thấy. Thế trận phong thủy cửu tử nhất sinh mà Hoàng Xà đã mời bậc thầy phong thủy bày ra, đã bị phá bỏ chỉ bằng một hơi thở của Minh.
Minh nói với Sói Ba Đầu:
-\tAnh Nam, đi đổi một trăm nghìn tiền chip!
Tất cả mọi người lại được một phen kinh ngạc, ai cũng nghĩ mình vừa nghe nhầm, Minh chỉ đổi một trăm nghìn tiền chip, làm cách nào hắn có thể phá sòng bạc này. Tuy nhiên, Sói Ba Đầu vẫn quyết định tin tưởng Minh, vì ông ta tin vào lời căn dặn của anh Sói khi để ông ta đi theo Minh: “Cho dù có chuyện gì xảy ra, hay thiếu gia có hành động kỳ quái nào đi nữa, nhất định phải hoàn toàn tin tưởng vào thiếu gia, bởi vì cậu ấy là một con người siêu việt.”
Thấy Sói Ba Đầu thật sự đi đổi một con chip một trăm nghìn đến đưa cho Minh, Linh liền lên tiếng:
-\tAnh! Nếu anh thiếu tiền, thì em cũng có một ít!
Minh nghịch con chip một trăm nghìn trên tay, mỉm cười nhìn sáu người đang đi cùng mình, nói:
-\tKhông cần đâu! Hôm nay anh sẽ cho mọi người thấy! Anh chỉ dùng một trăm nghìn này, thắng hết tất cả của Hoàng Xà!