Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 57: Nhị Quỷ Khiêng Kiệu
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh mắt Quỷ Thủ trở nên vô hồn, vô tình bắt gặp ánh mắt của Minh cũng đang nhìn ông ta.
Quỷ Thủ thấy ánh mắt Minh sâu thẳm như đại dương, không thể nào nhìn thấu. Ông ta có cảm giác như mình đã bị Minh nhìn thấu hoàn toàn.
Sự sợ hãi dâng trào trong lòng Quỷ Thủ, ông ta không còn chút căng thẳng hay kính trọng nào, thay vào đó chỉ còn lại nỗi sợ hãi thuần túy, nỗi sợ mà chỉ khi đối mặt với cái chết con người mới cảm nhận được.
Tất nhiên, Minh không hề có ý định giết Quỷ Thủ. Hắn mỉm cười, nói:
- Chia ra!
Như bị thôi miên, Quỷ Thủ đưa tay chia hai lá át cơ trước mặt Minh sang hai bên. Bất chợt rùng mình một cái, Quỷ Thủ thở ra một hơi dài, nói:
- Tôi thua!
Ông ta biết không thể nào thắng được Minh nên đã sớm nhận thua. Lúc này, sòng bạc đã thuộc về quyền sở hữu của Minh.
Minh đứng dậy khỏi bàn bài, hướng ánh mắt lên tầng hai lần cuối cùng rồi nói:
- Cút xuống!
Bây giờ sòng bạc đã thuộc quyền sở hữu của Minh, Hoàng Xà đã không còn tư cách đứng trên cao nhìn xuống hắn nữa.
Tuy trong lòng đang rất tức giận, Hoàng Xà vẫn giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài, bước xuống, nói:
- Nhóc con, khá lắm, nhưng sòng bạc này cũng chỉ là một phần nhỏ tài sản của tao mà thôi. Đợi một lát nữa, người của tao đến, mày cũng sẽ phải chết!
Minh không hề bị lời nói của Hoàng Xà dọa sợ. Sư phụ từng nói với hắn, chỉ cần không gặp phải Át Cơ, hắn sẽ không thua. Như vậy, cho dù Hoàng Xà có mời ai đến, kết quả vẫn sẽ là hắn giành chiến thắng mà thôi. Bởi vì Hoàng Xà chưa đủ tầm để mời được Át Cơ đến, và bản thân Minh bây giờ cũng chưa đủ tư cách để Át Cơ phải ra tay.
Xung quanh trở nên im lặng. Những con bạc đang chơi trong sòng bạc đã được mời về vì hôm nay sòng bạc đã đổi chủ, ông chủ mới và ông chủ cũ phải giải quyết ân oán cá nhân với nhau.
Cả hai bên đều đang đợi viện binh của Hoàng Xà đến. Trong lúc này, Quỷ Thủ lại đi đến trước mặt Minh, lên tiếng hỏi:
- Cậu có công năng đặc dị?
Quỷ Thủ cũng không phải kẻ thù, từ đầu vẫn luôn tôn trọng Minh, chưa hề có ác ý. Nên dù hai người đang ở thế đối nghịch nhau, Minh vẫn giải thích cho Quỷ Thủ:
- Nếu cái công năng đặc dị ông nhắc đến là dùng công lực thay đổi điểm số lá bài, thì đúng là tôi có năng lực đó. Chỉ là đối phó với ông, tôi không cần phải sử dụng!
Quỷ Thủ lúc này không định hỏi thêm nữa. Ông ta biết hai bên đang căng thẳng, ông ta bây giờ vẫn là người của Hoàng Xà, nếu tiếp cận nói chuyện với Minh, không khỏi để lộ điểm yếu để người ta nắm thóp. Hơn nữa, Minh cũng đã nói đủ nhiều rồi, nếu còn cố hỏi thêm nữa, không khác gì điều tra bí mật của người khác, đó là điều cấm kỵ.
Tuy nhiên, Minh không hiểu sao lại rất có thiện cảm với Quỷ Thủ, biết tuy ông ta không định hỏi thêm, nhưng trong lòng chắc chắn vẫn còn thắc mắc. Thế nên hắn đã chủ động cho Quỷ Thủ biết điều đó. Minh nói:
- Ông hãy lấy một bộ bài ra đi!
Quỷ Thủ cũng là người thông minh, hiểu ý Minh là sẽ chỉ ra câu trả lời cho nghi vấn trong lòng ông ta. Bây giờ, ông ta lại phải đưa ra lựa chọn. Làm theo lời Minh, ông ta có thể giải đáp thắc mắc trong lòng, nhưng như vậy sẽ khiến Hoàng Xà nghi kỵ. Còn nếu không làm theo lời Minh, hiện tại có lẽ ông ta vẫn có thể giữ được lòng tin của Hoàng Xà, nhưng trong lòng lại sẽ khó chịu.
Chỉ một thoáng suy nghĩ, Quỷ Thủ đã đưa ra quyết định. Ông ta sẽ làm theo lời Minh lúc này. Còn về Hoàng Xà, cùng lắm thì sau ngày hôm nay, Quỷ Thủ sẽ rời đi. Trời đất rộng lớn, không phải chỉ có thành phố B mới dung thân được ông ta. Bởi lẽ Quỷ Thủ tin, cho dù Hoàng Xà có thắng Minh, ông ta cũng sẽ không bị Hoàng Xà giết.
Lấy một bộ bài mới ra, Quỷ Thủ không biểu diễn chiêu thức hoa mỹ nào, mà chỉ đơn giản là trải những lá bài thành một hàng ngang.
Minh gật đầu, nói:
- Được rồi, ông đặt tay lên những lá bài rồi cảm nhận đi!
Quỷ Thủ làm theo, đặt cả hai tay lên những lá bài, bắt đầu cảm nhận. Đồng thời, Minh cũng đập nhẹ tay lên mặt bàn, một lần nữa tung ra chiêu "Phong Khởi Vân Dũng", chỉ là Minh cố ý chỉ thi triển một phần công lực và làm chậm lại nhiều lần, để Quỷ Thủ có thể cảm nhận được.
Dù Minh đã làm chậm lại, nhưng Quỷ Thủ vẫn phải rất khó khăn mới cảm nhận được sự thay đổi vị trí của những lá bài trong bộ bài.
Thái độ của Quỷ Thủ lại càng trở nên cung kính với Minh hơn:
- Đa tạ thiếu gia đã giải đáp thắc mắc! Chiêu vừa rồi có tên gọi không?
Minh cười đáp lại:
- Phong Khởi Vân Dũng!
Đúng lúc này, từ ngoài cửa sòng bạc có tiếng nói truyền đến:
- Hay cho một chiêu "Phong Khởi Vân Dũng", quả nhiên dữ tợn!
Bước vào sòng bạc là ba người, một người đeo mặt nạ hình thỏ dành cho trẻ con, nhưng nhìn dáng vẻ có lẽ đã ngoài năm mươi tuổi. Hai người còn lại là hai thanh niên, độ tuổi khoảng hai mươi ba đến hai mươi bốn tuổi.
Thấy ba người vừa đến, Hoàng Xà vội vàng chạy ra nghênh đón, vẻ mặt niềm nở và vô cùng nhiệt tình.
Minh cười thầm trong lòng: "Cứ cười đi, đợi lát nữa tôi đánh bại cả ba người, xem ông còn nhiệt tình được nữa không?"
Sói Ba Đầu lại gần, giới thiệu từng người một cho Minh: "Người đàn ông đeo mặt nạ kia có lẽ là Đỗ Si. Ông ta là một người cuồng cờ bạc. Người khác chơi cờ bạc vì tiền, còn ông ta chơi vì đam mê. Không ai biết tên thật của ông ta. Nhưng trình độ của ông ta có thể nói là đệ nhất dưới Tứ Quý Hai, ngay cả các cao thủ đứng đầu Trích Tinh Bảng các nước cũng phải bại dưới tay ông ta. Chỉ có Long Ngạo Thiên, người đứng đầu Trích Tinh Bảng nước ta, mới miễn cưỡng cầm hòa được. Cuộc đời ông ta chỉ mới thua duy nhất một lần."
Minh gật đầu, vẫn nói với vẻ mặt đầy tự tin:
- Vậy thì hôm nay, ông ta sẽ gặp phải thất bại thứ hai trong đời.
Thấy Minh vẫn giữ được sự tự tin, Sói Ba Đầu lại nói tiếp: "Hai thanh niên kia, một người tên Lục Nam, một người tên Hồng Diệp. Người đẹp trai hơn là Hồng Diệp, mẹ của hắn là cao thủ xếp thứ bảy trên Trích Tinh Bảng nước ĐL tên là Mai Liên. Gần đây Hồng Diệp còn theo Đỗ Si học nghệ. Còn Lục Nam, cha của hắn chính là người duy nhất đánh bại Đỗ Si, đã chết hai mươi năm trước không rõ nguyên nhân. Đỗ Si từng nhận xét về Lục Nam rằng, xét về kỹ thuật của cậu ta bây giờ không hề kém cha cậu ta, chẳng qua thiếu đi cái khí thế vô địch của cha cậu ta."
Minh chỉ đợi một lát, Lục Nam cùng Hồng Diệp đã ngồi xuống đối diện hắn. Hoàng Xà lúc này cũng lấy lại được vẻ tự tin và phong độ của ông ta, có vẻ như ông ta chắc chắn rằng hai người này có thể đối phó với Minh.
Lục Nam lên tiếng chào hỏi Minh:
- Xin chào!
Minh không chào lại, mà nhìn sang Đỗ Si đang đeo mặt nạ, nói:
- Tốt nhất vẫn là cả ba người cùng lên đi!
Nghe Minh nói vậy, Hồng Diệp lại nói:
- Anh bạn à! Đừng tưởng thắng được Quỷ Thủ mà cho rằng mình vô địch thiên hạ rồi! Anh bạn có biết Trích Tinh Bảng không? Nếu bọn tôi muốn, thứ tự trên Trích Tinh Bảng nhất định phải sắp xếp lại. Quỷ Thủ hay Sói Ba Đầu bên cạnh anh bạn chỉ là những lão già tầm thường mà thôi, so với trình độ trên Trích Tinh Bảng thì còn kém xa lắm!
Nhìn Hồng Diệp đẹp trai hơn mình, nên Minh không ưa lắm, hắn liền đáp lại Hồng Diệp:
- Cũng chỉ là nói mồm thôi! Chẳng phải cũng chưa được vào Trích Tinh Bảng hay sao?
Câu nói của Minh cũng là một câu khích tướng, tuy nhiên dù trẻ tuổi, cả ba người đều có phong độ của riêng mình, đâu dễ dàng bị khích tướng như vậy. Thế nên cả Minh lẫn Lục Nam và Hồng Diệp vẫn đang rất bình tĩnh. Lục Nam lên tiếng:
- Không cần Đỗ Si tiền bối ra tay, hai chúng tôi hợp sức lại, anh có thua cũng vinh quang rồi! Cho anh chọn cách chơi!
Minh không quan tâm những lời Lục Nam nói, đáp lại:
- Hai người tự tin nhất trò gì? Chúng ta chơi trò đó!
Lục Nam và Hồng Diệp tâm linh tương thông, vô cùng ăn ý, không cần nhìn mặt nhau, đã đồng thanh nói:
- Vậy thì chơi bài ba lá đi!
(Bài ba lá ở đây không phải kiểu chơi ba cây tính điểm, mà luật chơi gần giống liêng: bộ ba là lớn nhất, tiếp đến là sảnh đồng chất, rồi đồng chất, sảnh thường, bộ đôi, bài lẻ tính con cao nhất trong bài, bài hai ba năm là bé nhất nhưng lại ăn được bài bộ ba)
Minh gật đầu đồng ý, hắn biết Lục Nam và Hồng Diệp sẽ bày ra sát cục "Nhị Quỷ Khiêng Kiệu", nhưng hắn vẫn đồng ý với hai người. Bởi vì Minh hoàn toàn tin tưởng vào thực lực của bản thân.