Lục Hữu Phượng chợt tỉnh giấc, nhưng kỳ lạ thay, linh hồn nàng đã bị cuốn vào thân phận của một bà lão nghèo nàn, lam lũ ở thôn Hữu Phúc xa xưa. Cuộc đời mới của nàng là một chuỗi thất bại liên tiếp: tham lam vô độ, lười biếng không chịu làm việc, tính tình nóng nảy, và nhất là cái nghèo đói cứ bám lấy nàng không rời. Thiên nhiên như muốn trừng phạt nàng, hạn hán kéo dài cộng thêm nạn châu chấu hoành hành, khiến mùa màng thất thu, đói kém bao trùm. Lục Hữu Phượng đứng trước viễn cảnh sụp đổ hoàn toàn, tuyệt vọng đến mức không còn nước mắt để khóc. Trong khoảnh khắc đau buồn tột cùng, khi nàng nhắm mắt lại và thốt lên tiếng "Đinh!", bỗng nhiên nàng phát hiện ra một khả năng kỳ diệu: "kim thủ chỉ" – một sức mạnh tiềm ẩn, có thể thay đổi vận mệnh của nàng và cả ngôi làng nghèo khó này.