Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Tô Đường hiến kế, diện kiến Kim Hoa phu nhân
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Công tử, tối nay gặp Kim Hoa phu nhân, ta có cần đi cùng không?" Tô Đường hỏi Lý Thụy.
"Đương nhiên rồi, kế hoạch này chẳng phải ngươi đề xuất sao? Ngươi sẽ là người trực tiếp trao đổi với Kim Hoa phu nhân." Lý Thụy liếc nhìn Tô Đường. Đường Tiểu Ngũ nói chuyện như thần, không biết là thật hay chỉ là khoác lác, cứ để nàng ra mặt thử xem sao.
Tô Đường không ngờ chỉ một câu nói của mình lại tự chuốc việc vào người. Tuy nhiên, đã là trợ lý đặc biệt của công tử, nàng đành phải cắn răng mà làm.
Trước đây, nàng không phải chưa từng tổ chức các sự kiện lớn, thậm chí còn mời cả người dẫn chương trình truyền hình đến tận nơi. Nhưng giờ đây, không có truyền thông và thiết bị hiện đại, nàng chỉ có thể thiết kế phương án dựa trên tình hình thực tế.
"Công tử, ta muốn dùng bút mực."
Lý Thụy đưa mắt ra hiệu cho nàng cứ tự nhiên sử dụng. Ôi trời, người đâu mà đẹp trai thế, ngay cả một cử chỉ cũng đầy phong thái.
Tô Đường ngồi bên án thư bắt đầu viết kế hoạch kết hợp giữa khuyến mãi và mai mối. Đáng tiếc là nàng thực sự không quen dùng bút lông, thỉnh thoảng lại viết sai chữ, chỉ lát sau đã vò nát mấy tờ giấy rồi ném đi. Lý Thụy ở bên cạnh ung dung lật sách, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà thơm, đôi lúc ngước mắt nhìn Đường Tiểu Ngũ, người mà tay và mặt đều dính đầy mực, trông thật nhàn nhã.
Cuối cùng, Tô Đường đành bỏ bút lông xuống. Nàng thấy trên bàn có những que hương nhỏ đã cháy hết, bèn lấy nó làm bút cứng để viết, cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Hành động này của nàng khiến Lý Thụy tò mò, y đứng dậy bước đến sau lưng Tô Đường, nhìn nàng viết chữ, không khỏi bật cười không thành tiếng.
“Đường Tiểu Ngũ, chữ của ngươi…”
“Công tử, ta không quen dùng bút lông, chữ ta viết ra e rằng người sẽ không nhìn rõ.” Tô Đường có chút ngại ngùng. Nghĩ lại năm xưa, học ca hát nhảy múa đàn cầm, lại bỏ quên không luyện chữ bút lông, đúng là một khiếm khuyết lớn!
“Ngươi cứ nói đi, ta sẽ viết.” Lý Thụy chủ động giúp nàng ghi chép, có lẽ cũng muốn nghe thử kế hoạch của Tô Đường.
“Được, ta sẽ nói. Trước tiên, chúng ta hãy đặt ra một mức mua sắm tối thiểu để tham gia sự kiện giao lưu. Mức này phải đặt cao một chút, nhóm khách hàng này có thể tham gia dịch vụ mai mối một đối một trực tiếp với Kim Bài Hồng Nương; ngoài ra, chúng ta đặt thêm một mức thấp hơn, nhóm khách hàng này đạt đến mức đó có thể tham gia sự kiện tập thể, nhưng không thể gặp mặt một đối một. Họ có thể viết sinh thần bát tự và xuất thân gia đình của mình ra, đặt tại nơi tổ chức sự kiện để mọi người tra cứu.
Việc phân cấp như vậy vừa làm nổi bật khách hàng trọng điểm, lại vừa thu hút được nhiều người tham gia hơn, phạm vi giao lưu rộng hơn, tỷ lệ thành công cũng cao hơn. Còn về việc định mức bao nhiêu, vì ta không rõ tình hình doanh số hàng tháng của Linh Lung Các hiện tại, nên không thể đưa ra một con số chính xác.” Tô Đường dò hỏi Lý Thụy. Liệu y có vì nàng cần tính toán số tiền mà tiết lộ doanh thu hàng tháng của Linh Lung Các chăng? “Được, ta đã ghi lại ý của ngươi, mức tiền bao nhiêu sẽ do Tiết chưởng quỹ quyết định.” Quả nhiên, tổng doanh số hàng tháng là bí mật, y không tiết lộ cho Tô Đường. Điều này nằm trong dự đoán của nàng.
“Sau khi đã định mức, phải đặt kế hoạch này ở trước cửa tiệm một cách dễ thấy nhất, đồng thời phái người đi khắp thành phát các tờ quảng cáo nhỏ, để rộng rãi loan báo.”
“Sau đó thì sao?”
“Tiếp theo chính là phối hợp với Kim Hoa phu nhân. Làm thế nào để tổ chức tốt sự kiện mai mối này, ví dụ như lựa chọn địa điểm, chốt số lượng nam nữ tham gia, quy trình diễn ra tại chỗ, vân vân.” Tô Đường nghĩ, các sự kiện mai mối, từ xưa đến nay tuy có khác biệt nhưng về cơ bản đều giống nhau, điểm khác biệt duy nhất là chỉ có thể tiến hành dựa trên điều kiện sẵn có.
“Được, ta đã ghi hết lại cho ngươi rồi. Tối nay yến tiệc chiêu đãi Kim Hoa phu nhân, ngươi sẽ cùng nàng ấy thảo luận.” Lý Thụy đã ghi lại tất cả những gì Tô Đường vừa nói. Tô Đường liếc nhìn chữ y viết, trời ạ, nét chữ trôi chảy như nước chảy mây trôi, nhẹ nhàng như khói mây, bay bổng như phù vân, uyển chuyển tựa rồng kinh, thật tự nhiên phóng khoáng. Nàng nhìn lại chữ bút lông của mình, chỉ có ba từ để hình dung: quỷ vẽ bùa.
Lý Thụy nói với Tô Đường: “Tạm thời ở đây không có việc gì của ngươi nữa, ngươi đi rửa mặt trước đi, xem dưới lầu còn việc gì cần ngươi làm không. Giờ Dậu chúng ta sẽ xuất phát, nhớ thay bộ y phục Tiết chưởng quỹ đã chuẩn bị cho ngươi.”
Buổi chiều, Tô Đường tiếp đón một vị khách nam, một công tử nhà giàu hách dịch tên là Vạn công tử. Hắn vừa chọn vòng tay vừa không quên khoe với Tô Đường rằng hắn là bạn của Thái tử, là con trai của Thượng thư. Tô Đường biết những kẻ này là những nhân vật không thể đắc tội, nàng cẩn thận hầu hạ, cuối cùng cũng khiến Vạn công tử này hài lòng mà ra về.
Gần giờ Dậu, nàng đến phòng thay đồ, đóng cửa lại, cởi bỏ bộ đồ tiểu nhị, mặc vào bộ trang phục gặp khách mà Tiết chưởng quỹ đã chuẩn bị cho nàng. Quả nhiên, người đẹp vì lụa, khoác lên mình bộ cẩm phục màu xanh biếc, nàng càng thêm thanh tú, linh hoạt, trông hệt như một công tử phong lưu nho nhã.
Nàng đi lên lầu, thấy Lý Thụy vừa vặn vẽ xong một mặt quạt. Đó là tranh sơn thủy, mơ mơ hồ hồ, ẩn ẩn hiện hiện, đề chữ: Giang Nam Mưa Khói.
Người này, không chỉ làm ăn tốt, mà thư họa cũng đạt đến trình độ tuyệt đỉnh.
Quan trọng hơn là còn có dung mạo xuất sắc, quả thực là một nhân vật khiến người ta vừa hâm mộ vừa ghen ghét.
Tô Đường thầm than trong lòng, nàng vẫn nên tranh thủ nịnh hót kịp thời: “Thư họa của công tử thật sự là xuất thần nhập hóa, thảo nào các tiểu thư phu nhân lại tranh nhau đến mức sứt đầu mẻ trán.”
Tuy nhiên, lời nịnh hót của Tô Đường dường như không đúng lúc. Lý Thụy không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ nhàn nhạt nói với nàng: “Chuẩn bị xuất phát thôi. Mang theo cái này, lát nữa tặng cho Kim Hoa phu nhân.”
“Vâng, công tử. Công tử, chúng ta đi Minh Nguyệt Lâu bằng cách nào?” Tô Đường nghĩ hẳn là có xe chuyên dụng chứ? Dù sao đây là lần đầu nàng đi ra ngoài cùng y, nàng không biết quy củ.
“Có xe ngựa đợi ở hậu viện.”
“Vâng, công tử. Vậy chúng ta xuất phát thôi.”
Lý Thụy đứng dậy. Tô Đường đi trước, chuẩn bị rẽ phải theo lối xuống lầu thường ngày, nhưng thấy Lý Thụy rẽ trái, Tô Đường vội vàng đi theo. Hóa ra, còn có một cầu thang bí mật khác dẫn thẳng xuống hậu viện tầng một. Trong hậu viện, một cỗ xe ngựa xa hoa đang đỗ, người đánh xe ngồi trên xe yên lặng chờ đợi.
Thảo nào bình thường không thấy y đi qua cửa tiệm Linh Lung Các, hóa ra y có một lối đi bí mật riêng biệt.
Xe ngựa chạy trên đường phố ồn ào, Tô Đường và Lý Thụy ngồi bên trong, lắc lư chầm chậm.
Lý Thụy im lặng, Tô Đường cúi đầu. Thái Cửu đã dạy nàng phải cẩn trọng lời nói và hành động, nàng luôn ghi nhớ. Mặc dù nàng muốn vén rèm cửa sổ lên để nhìn ngắm sự phồn hoa bên ngoài, nhưng trước mặt chủ nhân, nàng không dám hành động tùy tiện.
Chẳng mấy chốc đã đến Minh Nguyệt Lâu, thị tòng dẫn hai người đến Đắc Nguyệt Các.
Chưa kịp vào phòng riêng, Tô Đường đã nghe thấy tiếng đàn cổ tranh từ bên trong vọng ra. Mặc dù không hiểu bản nhạc là gì, nhưng nó du dương vui vẻ, khiến người ta liên tưởng đến khung cảnh “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ”. Những thứ cổ điển, nàng đều không giỏi, đành phải làm bộ làm tịch.
Tô Đường vội vàng vén rèm cho Lý Thụy bước vào, chỉ nghe thấy tiếng đàn trong phòng đột ngột dừng lại.
“Công tử đã đến rồi sao?”
Hóa ra Kim Hoa phu nhân đã đợi sẵn ở đây. Tô Đường cũng đi theo vào trong. Trong căn phòng xa hoa, một nữ tử đang đánh cổ tranh lập tức lui xuống. Nhìn Kim Hoa phu nhân ở cự ly gần, da thịt nàng trắng như ngọc, gương mặt hồng hào ẩn chứa nét xuân tình, ăn vận trang trọng, dải y phục phảng phất hương thơm.
“Công tử, vị này là ai?” Kim Hoa phu nhân tưởng Lý Thụy hẹn gặp riêng, không ngờ phía sau lại có thêm một tùy tùng.
“Ta xin giới thiệu với phu nhân, vị này là tiểu nhị mới được Tiết chưởng quỹ chọn lựa, hiện tại phụ trách khách hàng vàng ở lầu ba Linh Lung Các, cũng là nội thị của ta tại Linh Lung Các.”
“Ồ? Thảo nào hôm nay không phải là tiểu ca Thái Cửu. Tiểu ca đây quý danh là gì?” Kim Hoa phu nhân trông có vẻ là người không câu nệ.
“Tiểu đệ họ Đường, Đường Tiểu Ngũ. Lần đầu gặp mặt, xin phu nhân chiếu cố nhiều hơn. Đây là chiếc quạt xếp công tử hôm nay đặc biệt vẽ tặng phu nhân, xin phu nhân vui lòng nhận cho.” Tô Đường vội vàng chắp tay vái chào.
“Ôi chao, thật là lanh lợi đó nha. Người bên cạnh công tử quả nhiên không tầm thường.” Kim Hoa phu nhân vô cùng vui vẻ nhận lấy chiếc quạt.
“Phu nhân mời ngồi, hôm nay ta hẹn phu nhân đến đây là có việc muốn thỉnh cầu.” Lý Thụy dẫn Kim Hoa phu nhân ngồi xuống. Tô Đường đứng một bên hầu hạ. Quy củ này nàng hiểu, dù sao y là chủ tử, nàng không thể ngồi ngang hàng cùng ăn cơm với chủ nhân được.
Kim Hoa phu nhân sau khi ngồi xuống mỉm cười duyên dáng: “Không dám nhận, công tử có việc cứ việc căn dặn, thiếp tự nhiên sẽ dốc lòng ủng hộ.”