7. Chương 7: Cơn Bão Cảm Xúc

Xuyên Không Thành Nữ Phụ Độc Ác, Nhưng Tôi Lỡ Nhớ Nhầm Cốt Truyện Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi ngập ngừng hỏi: “Cậu muốn nói gì?”
Nghe tôi hỏi, như thể anh ta bỗng nhiên vui vẻ hẳn lên, bầu không khí nặng nề xung quanh cũng dịu đi.
“Đứng dậy.”
Tôi ngoan ngoãn đứng lên, nhưng chưa kịp thẳng người đã bị một bàn tay kéo mạnh, ngã sõ vào ngực anh ta.
Cử chỉ bất ngờ khiến tâm trí vốn đã mơ hồ của tôi càng thêm rối bời.
“Lệ tổng, anh... anh đang làm gì vậy?”
Cái người đàn ông phản diện này nói gì làm nấy, chẳng theo lẽ thường.
“Chẳng phải em đã nhắn tin muốn nói chuyện với anh sao?”
Anh cúi đầu nhìn tôi, một tay vô tư đặt lên eo, vẻ mặt bình thản như không có gì sai trái.
“Bây giờ nói đi.”
“Em...” Tôi nghẹn lời, không biết phải nói sao.
Trước đây tôi nhắn tin chỉ muốn bàn chuyện ly hôn.
Nhưng giờ tình thế đã thay đổi, mấy lời chuẩn bị sẵn chẳng thể dùng được nữa.
Những gì tôi định nói đã bộc lộ hết rồi.
Tôi ấp úng mãi, Lệ Tuyên lại chẳng hề tức giận, chỉ tiện thể nhấc chân tôi đặt lên đùi mình.
Hai đầu gối trắng nõn còn in rõ vết bầm tím do quỳ quá lâu, thật chói mắt.
Bàn tay anh bỗng nhiên ấn mạnh xuống vết thương, tôi đau hét lên.
“Đáng đời.” Giọng anh trầm thấp, “Thích quỳ như thế, hai chân này đáng bị chặt đi.”
Anh định chặt chân tôi!
Tôi theo phản xạ định rút chân lại.
“Đừng nhúc nhích!”
Anh giữ chặt, trong giọng có vẻ tức giận.
Tôi sợ đến mức không dám động cựa.
Thấy tôi ngoan ngoãn, bàn tay anh chuyển sang ôm lấy vết thương, lòng bàn tay ấm áp phủ kín đầu gối.
“Gặp ai cũng quỳ, bị bóp cổ cũng không biết vùng vẫy, thật dễ bị bắt nạt.”
Giọng tuy lạnh lùng, nhưng động tác lại nhẹ nhàng lạ thường.
Anh cúi mắt nhìn chăm chú đầu gối tôi, bàn tay khẽ xoa nhẹ, như đang làm việc gì quan trọng.
Tôi hoàn toàn ngơ ngác.
Trong truyện gốc, Lệ Tuyên vốn chẳng màng sống chết ai, đến nữ chính cầu xin cũng có thể vung gậy bóng chày đập gãy xương chân nam chính không chút do dự.
Một kẻ tàn nhẫn như thế, giờ lại cúi đầu xoa bóp đầu gối cho tôi, ánh mắt dịu dàng đến đáng sợ.
Là anh ta bị điên rồi, hay tôi bị điên rồi?
Không gian bỗng yên lặng, chỉ còn tiếng động nhẹ nơi đầu gối.
Tôi nuốt nước bọt, mắt không chớp nhìn anh.
Tôi cảm nhận rõ vết chai nơi đầu ngón tay anh cọ trên da, mang đến cảm giác tê dại, cơn đau cũng thực sự dịu đi.
Có lẽ vì thấy anh bớt nguy hiểm, đầu óc tôi bắt đầu nghĩ linh tinh.
Anh mặc vest đen đẹp trai quá, kiểu tóc vuốt ngược để lộ trán thật nam tính!
Ánh mắt tôi dịch xuống.
Đôi bàn tay đặt trên đôi chân trắng trẻo thon dài, xương khớp rõ ràng, gân xanh ẩn hiện, động tác xoa bóp lại có chút gợi cảm, khiến cổ họng tôi khô khốc.
Anh vốn mang khí chất bá đạo sẵn, dù thắt cà vạt chỉnh tề vẫn tràn ngập sức hút.
Một số ký ức đêm khuya ùa về.
Anh vẫn luôn giả làm người thực vật, chẳng trách phản ứng mỗi lần đều dữ dội như thế.
Biết “con búp bê” hoàn mỹ trong tưởng tượng vốn không tồn tại, tôi từng thấy hụt hẫng.
Nhưng nghĩ lại, phản diện đẹp trai bị tôi đè xuống, anh phải nén nhịn để hoàn thành kế hoạch, chẳng phải càng kích thích sao!
Nghĩ đến đây, tôi bất giác đỏ mặt.
Khi anh ngẩng lên nhìn, hai má tôi đã đỏ rực.
Ánh mắt chạm nhau, lý trí tôi vội kéo về.
Thật hết nói nổi, trong lúc sinh tử mà tôi lại chỉ toàn nghĩ đến sắc đẹp đàn ông.
Ánh mắt anh phủ xuống mặt tôi, động tác trên tay dần chậm lại:
“Anh đã biết hết rồi.”
Tôi tim hẫng một nhịp, lạnh cả sống lưng, hắn sắp tính sổ rồi.
Một kẻ phản diện máu lạnh như thế này chịu hạ mình tốn thời gian với tôi, chắc chắn có mục đích.
Đa phần là muốn moi tin về em trai anh, nhưng tôi hoàn toàn không có ký ức gì, lỡ anh ta hỏi thì tôi trả lời sao?
Anh thấy rõ sự bất an, liền hạ giọng nhẹ hơn, chắc nịch:
“Tô Đường, em thích anh.”
Tôi: “???”
Anh ta đang nói gì vậy?
Tôi sợ đến mức sinh ảo giác rồi sao?
Tôi tròn mắt, trong mắt anh ta lại là vẻ kinh ngạc sau khi bị vạch trần tâm ý.
“Anh chưa từng hôn mê, thời gian qua tấm lòng của em, anh đều thấy rõ.”
Anh dừng động tác xoa bóp, ánh mắt chuyên chú nhìn tôi, như thể muốn thấy phản ứng.
Tôi gượng cười: “Ha ha...”
Anh chẳng để ý, tiếp tục nói:
“Em đã vì anh mà phản bội Lệ Lam và nhà họ Tô. Nếu bây giờ anh đuổi em đi, bọn họ sẽ không tha cho em.
Như em nói, em cũng coi như giúp anh, nên anh cho em cơ hội ở lại bên cạnh.”
“Chỉ cần em cắt đứt với bọn họ, sau này em vẫn là Lệ phu nhân.”
Anh nhìn tôi, chờ câu trả lời.
Tôi càng trợn mắt.
Trước kia tôi vì mê đắm thân thể anh mà nói bao lời sến súa, giờ anh hiểu lầm thành tôi thầm mến anh.
Không những bỏ qua cho tôi, còn sẵn sàng để tôi tiếp tục làm vợ anh.
Quả là vui mừng khôn xiết, mạng nhỏ tôi được giữ lại rồi.
Nhưng làm vợ phản diện, nguy hiểm quá lớn, tôi đâu dám đồng ý.
Tôi vừa định từ chối, anh đã mất kiên nhẫn.
“Sao? Không muốn?”
Ánh mắt sâu thẳm, mang uy thế độc đoán, khiến tôi cảm thấy nếu nói “không” thì sáng mai không còn sống.
Tôi vội gật đầu: “Muốn... muốn chứ! Em chỉ quá bất ngờ thôi.”
Đôi mày anh hiếm khi giãn ra, đáy mắt cũng dịu đi, rõ ràng hài lòng.
Ngón tay trên đầu gối tôi khẽ xoa, giọng trầm thấp mang chút lười nhác:
“Đã chọn ở lại bên cạnh anh, sau này không được tùy tiện quỳ nữa.”
Âm điệu chẳng như mệnh lệnh, mà như dính mật ngọt, khiến tai tôi tê rần.
Ánh mắt anh hạ xuống, khi thấy vết hằn bóp cổ trên cổ tôi, sắc mặt chợt u ám.
“Ít lâu nữa, anh sẽ đưa Lệ Lam đến trước mặt em.”
Ngón tay gân guốc nhẹ lướt qua dấu vết trên cổ, động tác dịu dàng kỳ lạ.
“Em muốn xử trí thế nào cũng được, bẻ gãy từng khớp xương tay hắn, hay cho hắn nếm lại cảm giác bị bóp cổ, tùy em vui.”
Ánh mắt anh lóe lên sát khí thật sự, khiến tôi dựng tóc gáy.
“Không... không cần...” Tôi theo bản năng ngả ra sau.
Bàn tay anh đuổi theo, càng áp sát.
“Không nỡ à?”
Tôi lắc đầu: “Đương nhiên không phải, em chỉ sợ...”
Từ nhỏ đến lớn tôi là công dân hợp pháp, tội nặng nhất cũng chỉ là lấy nước tưới tổ kiến.
Chuyện bẻ xương hay bóp cổ, tôi không làm được.
“Sợ?” Anh nén sát khí, hạ giọng kiềm chế.
“Vậy để anh làm thay. Đến lúc đó anh bắt hắn quỳ xuống xin lỗi em.”
Chỉ tưởng tượng cảnh người ta bị đánh gãy xương rồi lôi đến trước mặt xin lỗi cũng đủ khiến tôi sợ hãi.
“Không cần, dù sao hắn cũng bóp cổ em, nhưng không thể phủ nhận hắn có ơn với em.
Nếu không nhờ hắn đưa em đến bên anh, giờ em còn chẳng biết sống thế nào. Công và tội triệt tiêu, em không muốn trả thù.”
“Em..” tôi run run nắm vạt áo anh, cố gắng làm nũng, “em sợ máu lắm, ban đêm sẽ gặp ác mộng.”
Anh rõ ràng rất hưởng thụ dáng vẻ làm nũng này, khóe môi cong lên, gương mặt vốn lạnh lẽo bỗng dịu lại, áp lực cũng giảm đi.
“Được, nghe em.”
Tôi không ngờ anh dễ nói vậy, thoáng chốc không biết đáp gì.
Anh thấy tôi ngẩn ngơ, lại cười sâu hơn, khẽ vuốt má tôi hỏi:
“Đói chưa?”
Tôi gật đầu lia lịa: “Đói rồi.”
Chính vì đói tôi mới liều đi tìm anh.
Anh đặt chân tôi xuống, giọng dịu dàng:
“Vậy cùng ăn cơm.”
“Vâng.”
Tôi theo sau, vào phòng ăn.
Trên bàn toàn món tôi thích, cơn thèm khiến tôi quên hết sợ hãi, ngồi xuống ăn lấy ăn để.
Càng ăn no, đầu óc càng tỉnh táo.
Phản diện thủ đoạn tàn nhẫn, tâm tình bất định, làm vợ anh ta thì một ngày nào đó tôi cũng toi mạng.
Cho dù có giữ mạng, về sau nam nữ chính liên thủ phản công, tôi cũng bị vạ lây.
Phải rồi, nguyên tác anh ta yêu nữ chính, rồi cưỡng ép yêu đương.
Chắc giờ anh ta chưa gặp nữ chính, chờ khi gặp rồi yêu, tự nhiên sẽ muốn tôi nhường chỗ. Lúc ấy tôi tranh thủ lấy chút lợi rồi rút lui an toàn.
Hơn nữa...
Tôi ngẩng lên, len lén nhìn người đàn ông đối diện đầy khí thế.
Anh ta quả thật hợp gu thẩm mỹ của tôi từ đầu đến chân.
Được hưởng thụ thêm vài ngày, coi như lời rồi.
Nghĩ thế, khẩu vị càng ngon.
Người đàn ông nguy hiểm thì đã sao, đôi khi đàn ông nguy hiểm lại càng hấp dẫn.