Chương 13: Mèo Đen và Mớ Hóa Đơn Định Mệnh

Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật

Chương 13: Mèo Đen và Mớ Hóa Đơn Định Mệnh

Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ngươi có đói không?" Thẩm Kỳ Nhiên lôi từ trong ngăn kéo ra một gói đồ ăn vặt còn sót lại, định dụ dỗ: "Có muốn ăn chút điểm tâm ngon không?"
Con mèo đen kiêu kỳ quay đầu đi, chẳng buồn ngó ngàng tới cậu. Nó thong thả đi vài vòng quanh phòng, rồi nhảy phắt lên bàn làm việc, vô tình phát hiện trên đó bày la liệt những tấm hóa đơn.
Nhìn qua ngày tháng và địa điểm, tất cả đều là hóa đơn tiêu dùng tại trung tâm thương mại Thánh Đế Lan – chính ngày hôm nay.
"Không được đụng vào cái đó!" Thẩm Kỳ Nhiên vội vã hốt sạch đống hóa đơn nhét vào ngăn kéo, thấy mèo con vẫn ngoảnh cổ định ngoi đầu vào xem tiếp, liền nghiêm giọng cảnh cáo.
"Đó là đồ cực kỳ đáng sợ đó!" Nghĩ đến con số kinh hồn kia, mặt cậu lập tức xịu xuống, lẩm bẩm như đang niệm chú: "Bùa đòi mạng, kiếp trước gãy cánh, kiếp này não úng nước..."
Mèo con: "?"
Chỉ vài tấm hóa đơn thôi mà, sao kỳ cục vậy?
Mèo đen tiếp tục loanh quanh khám phá, thấy chẳng có gì lạ nữa liền tính chuồn. Nó nhảy lên bệ cửa sổ, dùng móng vuốt nhỏ khẽ kéo cánh cửa, nửa người thò ra ngoài dò đường.
"Ê? Ngươi định đi rồi à?"
Thẩm Kỳ Nhiên chạy vội đến bên cửa sổ, thấy con mèo nhỏ đã nhảy lên lan can ban công, rõ ràng là sắp biến mất.
Không dụ được mèo ở lại, thậm chí chưa kịp sờ lấy một cái, cậu cảm thấy tiếc nuối vô cùng. Nhưng vẫn kiên nhẫn dặn dò:
"Muốn đi đâu chơi cũng được, nhưng nhất định đừng vào căn phòng kia nhé." Cậu chỉ tay về phía căn phòng đang sáng đèn – thư phòng.
Thiệu ma vương mà đang bận, chắc chắn ghét cay ghét đắng việc bị quấy rầy. Huống chi, nhìn kiểu gì cũng không phải loại người sẽ mềm lòng trước mấy con mèo dễ thương đâu!
Mèo đen quay đầu nhìn cậu, rồi ngoảnh sang cửa sổ thư phòng, lại quay sang Thẩm Kỳ Nhiên. Nó nghiêng đầu, như thể đang hỏi lại: "Thật vậy sao?"
"Chủ nhân căn phòng đó là một đại ma vương siêu hung dữ đấy." Thẩm Kỳ Nhiên nhăn mặt, nửa đùa nửa dọa: "Nếu anh ta thấy ngươi, sẽ 'ngao ô' một cái rồi nuốt chửng luôn!"
Mèo con: "..."
Thiệu Hành: À, vậy hả.
---
Đêm đó, Thẩm Kỳ Nhiên bị ác mộng.
Cậu mơ thấy hạn chót hai năm đã đến, Thiệu Hành mang theo giấy tờ tới đòi nợ. Mỗi đồng cậu thiếu nhà họ Thiệu, hắn lại rạch lên người cậu một nhát dao – lăng trì suốt một tháng mà vẫn chưa đủ. Tuyệt vọng tột cùng, cậu sợ hãi đến mức bật dậy tỉnh giấc.
Ngày nghĩ gì, đêm nằm mộng nấy. Cậu vốn lạc quan vậy mà cũng phải ác mộng kinh khủng đến thế.
Không có gì để giải sầu, chỉ còn cách kiếm tiền!
Không thể tự cứu mình, thì kiếm tiền là lối thoát duy nhất!
Ăn sáng xong, Thẩm Kỳ Nhiên giam mình trong phòng nhỏ, bắt đầu suy nghĩ cách kiếm tiền.
Lướt vinh võng một vòng, kết hợp hoàn cảnh bản thân, cậu nhanh chóng ra quyết định: dạy làm bánh thu phí khóa học!
Cậu từng tìm hiểu, biết rằng ở thế giới này có rất nhiều người không biết nấu ăn, cũng chẳng thích vào bếp. Như việc may mặc – đa số người đều mua sẳn quần áo, ít ai học may. Nhưng những món thủ công như đan khăn, móc găng, may ví, làm búp bê vải lại vẫn có người mê.
Tương tự, dù không hứng thú với nấu nướng, nhưng học làm bánh ở đây vẫn có thị trường nhất định. Bản thân Thẩm Kỳ Nhiên cũng vì sở thích mà tìm tòi khá nhiều. Dù không bằng thợ chuyên nghiệp, nhưng quay vài video dạy làm bánh xinh xắn, lạ mắt, chưa phổ biến ở đây thì vẫn ổn.
Nghĩ là làm, cậu lập tức đặt mua nguyên liệu làm bánh. Đến trưa đã nhận hàng. Sau bữa tối, cậu vào bếp loay hoay cả đêm, làm ra một mẻ bánh kem ly giấy dễ thương, rồi cặm cụi cắt ghép, chỉnh sửa video dạy học. Đăng lên tinh võng xong, cậu đầy hy vọng đi ngủ.
Sáng hôm sau, Thẩm Kỳ Nhiên bị chuông báo thức đánh thức, chưa kịp thay đồ đã vội mở tinh võng kiểm tra video tối qua.
Lượt xem: 1.
Và lượt xem đó… chính là do cậu bấm tối hôm qua.
Thẩm Kỳ Nhiên: "..."
Không sao cả, mới bắt đầu thôi, cần thời gian tích lũy. Phải kiên trì! Phải cố gắng! Cố lên!
Cậu tiếp tục chăm chỉ làm đủ loại bánh kem nhỏ xinh, mỗi đêm thức khuya cắt ghép video rồi đăng lên tinh võng. Cứ thế kéo dài suốt cả tuần ——
Ngày mới đến, mở tinh võng xem video tối qua: lượt xem – 1.
Lật lại các video trước, lượt xem lần lượt là: "2, 2, 1, 1, 2, 1."
Thẩm Kỳ Nhiên: "..."
Không thể tự lừa mình nữa rồi.
Video của cậu… cơ bản là không ai xem.
Một. Người. Cũng. Không.
Cậu cảm thấy đau khổ vô cùng.
Tiểu thuyết toàn lừa người! Sao cậu không thể dùng ẩm thực càn quét tinh tế như trong truyện được? Cậu thật sự làm mất mặt danh hiệu "công dân của quốc gia đồ ăn ngon" rồi ô ô ô…
Nỗi đau còn lớn hơn việc video không ai xem, chính là nguyên liệu đã mua sạch, tiền thật đã bỏ ra cả đống, mà không dùng thì phí. Thẩm Kỳ Nhiên đành cắn răng gồng tinh thần, tiếp tục vật vã làm bánh.
Làm xong mấy mẻ bánh kem kiểu cách, hôm nay cậu định thử nướng bánh quy. Dạo này Thiệu Hành cực kỳ bận, gần như không về nhà, dì Mai cũng có việc ra ngoài.
Ăn sáng xong, Thẩm Kỳ Nhiên bắt tay vào làm bánh quy. Vừa hẹn giờ lò nướng xong, bỗng nhiên tiếng chuông cửa vang lên.
Ơ? Giờ này ai tới vậy?
Lau khô đôi tay dính bột mì, cậu nhìn qua mắt mèo điện tử – người đứng ngoài cổng biệt thự lại là Thiệu Dao.
"Chị Dao Dao?" Thẩm Kỳ Nhiên mở cửa ngay lập tức, mừng rỡ: "Sao chị lại tới đây?"
"Vừa tiện đường, nên mang ít kim cương quả mới hái ở Tinh Lam Tinh cho em." Thiệu Dao giơ túi lưới nhỏ lên: "Ngon lắm, mang tới cho em thử."
Cô biết mấy ngày nay Thiệu Hành bận rộn, gần như vắng nhà. Lo Thẩm Kỳ Nhiên ở một mình buồn chán, nên mượn cớ mang quà đến thăm.
"Cảm ơn chị Dao Dao!"
Thẩm Kỳ Nhiên nhanh nhẹn mời Thiệu Dao vào nhà. Vừa bước vào phòng khách, Thiệu Dao bất ngờ hít sâu một hơi, ngạc nhiên: "Ôi trời, thơm quá! Tiểu Nhiên, em mua điểm tâm mới à?"
Thẩm Kỳ Nhiên ngượng ngùng gãi đầu: "Không ạ, là em tự làm bánh quy thôi."
Dù đã biết Thẩm Kỳ Nhiên khéo tay, từng làm bữa sáng tình yêu cho Thiệu Hành, nhưng tận mắt chứng kiến, Thiệu Dao vẫn kinh ngạc: "Thật lợi hại! Em biết làm mọi thứ luôn hả!"
Cô nằng nặc đòi vào bếp xem tận nơi. Thẩm Kỳ Nhiên đành dẫn cô vào. Lò nướng vẫn đang hoạt động, qua lớp kính có thể thấy hàng bánh quy nhỏ xinh đang dần chuyển sang màu vàng óng, hấp dẫn vô cùng.
Mùi hương ngọt ngào đậm đà tỏa ra, khiến tuyến nước bọt Thiệu Dao gần như hoạt động quá tải.
"Tiểu Nhiên, em thật sự rất tâm huyết." Cô cảm khái chân thành: "Vì A Hành mà em chịu khó học làm bánh, lại còn làm ngon đến thế!"
Thẩm Kỳ Nhiên: "..."
Thật sự chẳng biết giải thích thế nào – kỳ thực là để kiếm tiền.
Mà còn mất mặt hơn: tiền thì chưa kiếm được đồng nào.
"Cũng… cũng tạm ổn thôi, không quá khó đâu."
Cậu quay mặt tránh ánh mắt cô, vội chuyển chủ đề: "Lát nữa bánh chín, em pha thêm ít trà hoa, ăn kèm sẽ ngon hơn." Nói xong, cậu vội lảng đi.
Thiệu Dao tựa vào cửa lò nướng ngắm nhìn một hồi, mùi thơm ngọt ngào khiến cảm xúc dâng trào. Cô rút thiết bị thông minh ra, lạch cạch nhắn tin.
[Tiểu Nhiên thật sự là một người vợ tuyệt vời quá mức! Anh phải đối xử tốt với em ấy đấy!]
Gửi xong tin nhắn cho Thiệu Hành, Thiệu Dao tiếp tục đứng ngắm nghía cảnh làm bánh. Chẳng bao lâu, lò nướng phát tiếng "tích tích tích" báo hiệu bánh đã chín.
"Bánh xong rồi." Thẩm Kỳ Nhiên nghe tiếng, vội vào bếp, đeo găng tay lấy mẻ bánh vừa ra lò, cẩn thận xếp từng chiếc lên đĩa trắng tinh, rồi bưng ra phòng khách.