Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật
Chương 131: Thiệu Ma Vương Gặp Khó Khăn
Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mối quan hệ giữa hai người giờ đã tốt hơn trước rất nhiều, nên Thẩm Kỳ Nhiên thỉnh thoảng cũng dám trêu chọc Thiệu Hành vài câu.
Tuy nhiên… rõ ràng Thiệu Hành chẳng hiểu nổi điểm buồn cười ở đâu. Khuôn mặt hắn đanh lại, cứng như đá, nhìn cậu chẳng chút cảm xúc.
Thẩm Kỳ Nhiên: “...Xin lỗi, em đùa thôi.”
Thôi, cậu không nên tự chuốc lấy bực mình mà trêu đùa kiểu này với Thiệu Ma Vương.
Thẩm Kỳ Nhiên hít sâu, cố nặn ra một nụ cười gỡ rối sự lúng túng: “Vậy em về phòng ngủ trước nhé, Thiệu ca anh cũng đừng làm việc khuya quá.”
“Được.” Thiệu Hành đáp gọn.
Thẩm Kỳ Nhiên vừa đi, Thiệu Hành lập tức khóa cửa lại. Hắn quay người, phẩy tay một cái, những nguyên liệu làm bánh giấu kín khắp nơi liền quay về vị trí ban đầu.
Chiếc bánh kem đã nướng ra… không, đống đen sì này căn bản không đáng gọi là bánh kem. Thiệu Hành chẳng chút do dự ném nó vào máy hủy rác, rồi xoa xoa thái dương, đau đầu bắt đầu một vòng “chiến đấu” mới.
Khi Thiệu Hành trở lại phòng ngủ trên lầu, đã là hai tiếng sau.
Lúc này đã mười một giờ đêm. Nếu không phải đến giờ “làm bài tập”, Thẩm Kỳ Nhiên hẳn đã ngủ từ lâu rồi. Nhưng khi Thiệu Hành đẩy cửa phòng ngủ, đèn trong phòng vẫn sáng.
Thẩm Kỳ Nhiên đang nằm sấp trên giường đọc sách. Cậu mặc bộ đồ ngủ ngắn, đôi chân dài đung đưa phía sau. Nghe tiếng cửa mở, cậu lập tức quay đầu lại, rồi lăn một vòng, bò dậy.
Nhìn thấy khuôn mặt đối phương, nỗi bực dọc trong lòng Thiệu Hành không tự chủ mà dịu đi vài phần.
“Sao em chưa ngủ?”
Thẩm Kỳ Nhiên không trả lời ngay, cậu chăm chú nhìn mặt Thiệu Hành một lúc, rồi hỏi:
“Thiệu ca, anh có phải không khỏe không? Sắc mặt anh trông tệ lắm.”
Thiệu Hành: “…”
Thiệu Hành: “Không có.”
“Có chứ, hơn nữa tối nay anh còn kỳ lạ nữa.”
Sau khi pha trà xong và về phòng, Thẩm Kỳ Nhiên chợt nhớ lại dáng vẻ của Thiệu Hành trong bếp – toàn bộ đều thấy kỳ quái. Cậu không dám làm phiền, nhưng lại lo lắng quá mức, nên không sao ngủ được, cứ đợi đến tận giờ.
Thiệu Hành khựng lại, trong lòng bỗng dưng mềm nhũn, ánh mắt cũng ánh lên chút ý cười dịu dàng.
“Em đang lo cho ta à?”
Thẩm Kỳ Nhiên sững người, thấy đối phương mỉm cười nhìn mình, trong lòng đột nhiên đập thình thịch, mặt cậu lập tức nóng bừng.
“Ừ… đúng là có lo một chút.”
Cậu vội dời mắt đi, lẩm bẩm: “Em dù sao cũng coi như là… vợ của anh mà, đương nhiên phải quan tâm sức khỏe anh. Nếu anh mà đổ gục vì ốm, em cũng không thể trốn trách nhiệm được.”
Nụ cười trong mắt Thiệu Hành càng thêm sâu, như gió xuân thổi tan băng giá, mọi mệt mỏi trong lòng lập tức tan biến.
“Ta không sao, chỉ là… hơi mệt.”
Nói chính xác, là mệt trong tâm.
Cứ nhắm mắt lại là trong đầu hắn lại văng vẳng những từ đó: “một chút, một chút, lượng nhỏ, vừa phải…”
Rốt cuộc cái gì là một chút? Khác nhau chỗ nào?
Tại sao làm đúng từng bước mà thành phẩm vẫn ra đống than?
Nghĩ lại mấy tiếng “tử chiến” tối nay, Thiệu Hành thở dài. Hắn nhận lấy bộ quần áo tắm mà Thẩm Kỳ Nhiên đưa, rồi bước vào phòng tắm. Cửa vừa khép lại, Thẩm Kỳ Nhiên liền khẽ nhếch môi.
Ôi trời… Thiệu Hành mà cũng ra vẻ “hoài nghi nhân sinh”? Vấn đề này rõ ràng nghiêm trọng lắm rồi!
Cậu không nhịn được liên tưởng: Có thể khiến một vị nguyên soái oai hùng như vậy bối rối, chẳng lẽ phe phản diện đã ra đòn quyết định?
Tiếc là loại tranh đấu trong lĩnh vực này không phải thứ một “gà mờ” như cậu có thể can dự. Chỉ mong hào quang nhân vật chính của Thiệu Hành phát huy, giúp hắn vượt qua cửa ải khó nhằn này…
Trong phòng tắm nhanh chóng vang lên tiếng nước chảy. Thẩm Kỳ Nhiên bò lại lên giường đọc tiếp sách. Thời gian “làm bài tập” của cậu và Thiệu Hành là cố định vào thứ Hai, Tư, Sáu; Chủ Nhật thì tùy tiện.
Hôm nay là thứ Năm, không có “nhiệm vụ”, Thẩm Kỳ Nhiên định đọc xong trang sách này rồi chui vào chăn ngủ.
Gần hết trang, cậu chợt nhớ ra điều gì, vội lấy thiết bị thông minh ra – quên mất hỏi tiến độ của tiểu thư Hàm Tu Thảo! Thật là thiếu trách nhiệm, hy vọng cô ấy chưa ngủ.
Nhiên Nhiên lão sư: Cưng ơi, bánh kem làm đến đâu rồi? Có cần giúp gì không?
Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng “leng keng”, như tin nhắn đến từ thiết bị thông minh. Thẩm Kỳ Nhiên liếc sang, hóa ra là điện thoại của Thiệu Hành – hắn vào phòng tắm nên để lại trên bàn. Có người nhắn cho hắn.
Cậu thu ánh mắt lại, cúi đầu tiếp tục soạn tin cho Hàm Tu Thảo.
Lão sư Nhiên Nhiên: Nếu bạn ngủ rồi thì mai nhắn lại cho tôi nhé. Kể rõ những khó khăn gặp phải, lúc đó tôi sẽ hỗ trợ cụ thể.
Thiết bị trên bàn lại phát ra một tiếng nữa.
Thẩm Kỳ Nhiên không nhịn được liếc sang, rồi lại nhìn đồng hồ. Nửa đêm mà nguyên soái nhận hai tin nhắn liên tiếp… Chẳng lẽ phó quan Bặc có việc gấp cần tìm hắn? Có nên sang gọi Thiệu Hành không?
Nghĩ vậy, Thẩm Kỳ Nhiên vừa ngồi dậy nửa người, tay vô tình chạm vào màn hình – một biểu tượng cảm xúc bị gửi đi mất.
Gần như ngay lập tức, điện thoại Thiệu Hành cũng reo lên.
Thẩm Kỳ Nhiên: “…”
Thẩm Kỳ Nhiên: “?”
☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️
Lời tác giả:
Tôi chỉ muốn hỏi một câu – nhân vật chính nhà ai có thể bị lật đổ nhanh hơn sếp Thiệu nhà tôi không?
Sếp Thiệu, một người đàn ông nhanh như chớp. [Sếp Thiệu ơi, đừng đánh tôi nha]
Tái bút: Biệt danh các bạn đặt cho sếp Thiệu ở chương trước khiến tôi cười muốn chết – nào là “Hoa ăn thịt người” (vì đã ăn người), “Cỏ lồng heo” (nhốt rồi ăn), “Cây mắc cỡ” (cái này tôi phải suy nghĩ mãi mới hiểu!). Các bạn đúng là đỉnh của chóp, 23333