Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật
Chương 149: Sinh Nhật Bất Ngờ
Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 149 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi quân bộ triệu tập họp khẩn, để đảm bảo bí mật, tất cả thiết bị liên lạc của mọi người đều bị thu lại, thậm chí tín hiệu cũng bị chặn hoàn toàn.
“Chuyện này nghiêm trọng chứ?”
“Cũng không đến nỗi, chỉ là tình huống khẩn cấp chút thôi. Với Nguyên soái đại nhân thì chắc hẳn không khó giải quyết,” Bặc Phi dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Nhưng hôm nay Nguyên soái đại nhân có thể sẽ không về nhà, hai người đừng đợi ngài ấy dùng cơm tối làm gì.”
Thẩm Kỳ Nhiên nhẹ nhàng thở phào: “Được, tôi hiểu rồi. Cảm ơn ngài.”
“Phu nhân khách sáo quá.”
Bặc Phi lập tức cúp máy. Trong lúc nói chuyện, giọng anh ta nhanh và gấp gáp, Thẩm Kỳ Nhiên đoán chắc hẳn đang bận rộn tối mắt tối mũi – vậy thì sự cố lần này chắc cũng không dễ xử lý.
May là biết Thiệu Hành bình an, Thẩm Kỳ Nhiên cũng phần nào yên tâm. Cậu thở dài, quay người định đi, bỗng thấy một bóng người bước ra từ góc khuất.
Bộ lễ phục hoàng gia màu nguyệt bạch tinh xảo, mái tóc vàng kim dài buông lỏng sau gáy, nụ cười điềm nhiên nơi khoé môi – Thẩm Kỳ Nhiên không khỏi nhíu mắt, khóe mắt giật nhẹ:
(_Màu nguyệt bạch là trắng ngà, pha chút vàng nhạt hay xám mờ_)
– À, hóa ra là Heather, cái tên "tiểu BOSS" dai như đỉa đói lại tìm đến gây sự rồi.
"Nhị Hoàng tử điện hạ," Thẩm Kỳ Nhiên lễ phép cúi đầu, trong lòng dè chừng, không rõ đối phương đến đây vì chuyện gì.
"Cậu không cần căng thẳng," Heather khẽ cười, giọng điệu thân mật như đang trò chuyện với bạn cũ. "Tôi chỉ đến đưa đồ rồi đi ngay."
Hắn lấy ra một chiếc hộp đen nhỏ bằng lòng bàn tay, bên ngoài buộc nơ bạc tinh tế, trông như một món quà nhỏ xinh. Heather bước tới trước mặt Thẩm Kỳ Nhiên, đưa hộp quà ra.
"Kỳ Nhiên, chúc mừng sinh nhật."
Thẩm Kỳ Nhiên sững người.
Dạo này cậu mải mê viết nhạc, gần như chẳng để ý đến ngày tháng. Nghĩ lại mới hay, hôm nay là ngày 29 tháng 5 – đúng là sinh nhật của cậu, cũng trùng với sinh nhật của nguyên chủ.
"Cảm ơn," Thẩm Kỳ Nhiên cẩn trọng đáp, nhưng không hề đưa tay nhận quà.
"Điện hạ có lòng, nhưng lễ vật thì không cần đâu ạ."
Heather chăm chú nhìn đôi mắt cậu, nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy ánh mắt hắn lạnh như băng:
"Đã muốn tặng, thì tôi không có ý định thu lại."
"Nếu tôi nhận quà của ngài, Thiệu Soái có thể sẽ không vui đâu," Thẩm Kỳ Nhiên bình thản đẩy Thiệu Hành ra làm lá chắn, chẳng chút băn khoăn. "Xin điện hạ thông cảm."
Nụ cười trên môi Heather cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn. Hắn đứng im, mặt lạnh như băng nhìn Thẩm Kỳ Nhiên. Cậu cũng không khiêm tốn, không nịnh nọt, ánh mắt thẳng tắp đáp lại. Hai người đối đầu im lặng một lúc, cuối cùng Heather từ từ rút tay về.
"Vậy tôi giữ giúp cậu trước," hắn nhét lại hộp quà vào túi áo, không hề giận dữ vì bị từ chối, chỉ liếc Thẩm Kỳ Nhiên một cái sâu xa, giọng đầy ẩn ý: "Sau này, cậu sẽ nhận."
Thẩm Kỳ Nhiên mỉm cười lễ độ. Ngay khi Heather quay lưng bước đi, nét mặt cậu lập tức trở về vô cảm.
Cậu đứng đó nhìn bóng dáng Nhị Hoàng tử khuất dần, đến khi hoàn toàn mất hút mới rời đi bằng một lối khác của đại sảnh.
Khi Thẩm Kỳ Nhiên trở về Thiệu trạch, trời đã khuya.
Ban đầu cậu định kết thúc lễ tốt nghiệp là về ngay, nhưng lớp học tổ chức buổi gặp mặt chia tay, rủ nhau đi ăn uống. Không từ chối được, Thẩm Kỳ Nhiên đành đi cùng Âu Thụy và mọi người. Ăn uống xong lại kéo nhau đi hát, thế là chơi đến tận khuya.
Cậu quét thẻ mở cổng, đèn cảm ứng nơi hành lang bật sáng, soi rọi không gian tĩnh lặng.
Sáng nay, Dì Mai nói bà có việc nên xin nghỉ nửa ngày về quê, còn Bặc Phi cũng thông báo Thiệu Hành hôm nay không về – đêm nay, Thiệu trạch chỉ còn mỗi một mình Thẩm Kỳ Nhiên.
Thay giày xong, cậu lên phòng tắm nước ấm, định ngủ luôn. Nhưng nằm trên giường mãi vẫn không ngủ được. Cậu đành dậy, đi xuống bếp ở tầng một.
Buổi tiệc tuy náo nhiệt, nhưng cậu ăn không nhiều, giờ bụng đã hơi đói. Định làm đại một món ăn đêm, bỗng chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình – vậy thì phải làm gì đó cho xứng đáng. Thẩm Kỳ Nhiên liền dồn hết tinh thần, tự tay làm một chiếc bánh sinh nhật nhỏ, rồi nấu một bát mì trường thọ. Dù sao đây cũng là sinh nhật đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, tự chúc mừng bản thân một chút cũng chẳng sao.
Dùng đường đỏ viết mấy chữ "Chúc tôi sinh nhật vui vẻ" lên mặt bánh, Thẩm Kỳ Nhiên vô cùng hài lòng. Cậu bưng bánh đặt lên bàn bếp, rồi mở tủ tìm nến nhỏ. Vừa tìm được nửa chừng, bỗng nghe tiếng mở cửa ở hành lang.
Thẩm Kỳ Nhiên: "?"
Cậu thò đầu ra khỏi bếp, đúng lúc bắt gặp Thiệu Hành đang vội bước vào nhà.
Cả hai đều bất ngờ, sững người một thoáng, rồi đồng thanh cất tiếng:
"Chuyện xong rồi à?"
"Chúc mừng sinh nhật."
Hai người lại ngẩn người lần nữa, rồi Thẩm Kỳ Nhiên bật cười đầu tiên.
"Cảm ơn," cậu nói, giọng nhẹ nhàng. Sau những biến động tâm trạng dồn dập trong ngày, cậu đã chẳng còn tâm trí để trách móc Thiệu Hành nữa – lời nói và thái độ cũng dịu dàng hơn hẳn mấy hôm trước.
"Không ngờ anh biết hôm nay là sinh nhật em?"
Nụ cười lâu ngày mới trở lại trên môi Thẩm Kỳ Nhiên khiến Thiệu Hành khựng lại một chút, rồi nhanh chóng chìm vào áy náy sâu sắc.
"Xin lỗi," hắn khẽ nói.
Thiệu Hành không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Kế hoạch ban đầu của hắn là: sáng nay cùng Thẩm Kỳ Nhiên đến Học viện Moria. Sau lễ tốt nghiệp, cậu sẽ đi chơi với bạn bè, còn hắn sẽ về nhà sớm, tranh thủ làm bánh kem.
Hắn đã đặt bàn tại nhà hàng Ngôi Sao năm sao nổi tiếng ở vương đô – nơi Thẩm Kỳ Nhiên từng nhắc món đặc sản hình như rất ngon. Buổi tối, hắn sẽ dẫn cậu đến thưởng thức, đợi không khí vừa phải, sẽ tặng quà và bánh sinh nhật, rồi thành khẩn xin lỗi lần nữa – mong xoa dịu khoảng cách giữa hai người.