163. Chương 163: Tiểu biệt thắng tân hôn

Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tối nay em sẽ ở đây.”
Thẩm Kỳ Nhiên nói nghiêm túc.
“Anh về đi, đừng làm phiền em trồng rau nữa.”
“Hửm? Em chẳng nói muốn 'làm bài tập' với anh sao?”
Thiệu Hành nhướng mày, cố ý liếc mắt quanh phòng.
“Nếu muốn làm ngay ở đây thì… cũng được, anh có thể phối hợp.”
“Thiệu ca, trước giờ em thật sự đã lầm về anh rồi.”
Thẩm Kỳ Nhiên đau khổ trong lòng. Cậu phát hiện ra, khi Thiệu Hành trêu chọc, mặt dày còn hơn cả vách thành.
“Không ngờ anh lại là loại người này!”
Thực ra Thiệu Hành cũng không muốn chọc cậu giận, nhưng nhìn thấy Thẩm Kỳ Nhiên tức đến phồng má như con cá nóc, hắn lại không kìm được mà muốn trêu đùa.
Huống chi, đối phương đã hiểu rõ tâm ý của hắn, hắn cũng chẳng cần giấu diếm nữa. Không còn phải giữ vẻ lạnh lùng cao ngạo, hắn tự nhiên nghĩ sao nói vậy.
“Trước đây em nghĩ anh là kiểu người thế nào?” Hắn hỏi, ánh mắt đầy tò mò.
Thẩm Kỳ Nhiên bĩu môi, không thèm trả lời.
Trong suy nghĩ của cậu, Thiệu Hành là nhân vật chính trong tiểu thuyết – cao ngạo, lạnh lùng, sắt đá vô tình, ôm mộng phục hận, gánh vác nghiệp lớn của cả đế chế. Một tồn tại vĩ đại mà kiểu người lười biếng như cậu chẳng thể nào chạm tới.
Nhưng giờ đây, người ấy như bước xuống từ thần đài, đứng ngay trước mặt cậu. Thẩm Kỳ Nhiên mới nhận ra, hóa ra đối phương cũng có huyết nhục, cũng có vui buồn giận dữ, cũng có thất tình lục dục – giống cậu, giống người thật.
Cảm giác giống như nam thần trong tiểu thuyết đột ngột phá vỡ không gian, bước vào đời thực bên cạnh mình – đại khái chính là như vậy.
“Dù sao thì… cũng không giống anh trong tưởng tượng của em.” Thẩm Kỳ Nhiên lẩm bẩm.
“Em cũng vậy.” Thiệu Hành cười nhẹ.
“Em cũng chẳng giống em trong tưởng tượng của anh chút nào.”
“Ồ?”
Thẩm Kỳ Nhiên chớp chớp mắt: “Không giống ở đâu?”
Cậu thầm đoán, chắc hắn định khen mình vài câu. Ai mà chả thích được khen chứ.
“Hơi ngốc, lại dễ lừa.”
Thẩm Kỳ Nhiên quay ngoắt người bỏ đi.
Xéo đi! Nam thần gì chứ, Thiệu Hành này rõ ràng là một con sói đuôi to đáng ghét!
Dù đoạn trêu đùa nhỏ làm Thẩm Kỳ Nhiên tức giận, nhưng “bài tập” buổi tối vẫn được hoàn thành đúng hẹn.
Sau sự việc trước đó, Thiệu Hành lo cậu còn ám ảnh tâm lý nên lần này không dùng tinh thần thể. Thẩm Kỳ Nhiên ban đầu cũng hơi căng thẳng, nhưng thấy Thiệu Hành hành xử dịu dàng, lại ngoan ngoãn để cậu “bắt nạt” một lúc lâu, cậu cảm thấy mình đã báo thù được hơn nửa, lòng hả hê đủ thứ, nên sau đó nhanh chóng thích nghi, vui vẻ hoàn thành đến phút cuối.
Xong việc, Thẩm Kỳ Nhiên tắm rửa, chui vào chăn nằm, lười biếng suy nghĩ.
À, người ta nói “tiểu biệt thắng tân hôn” hóa ra là thật… Ơ không, ý em không phải vậy. Chỉ là, nơi nào sinh ra vấn đề, thì phải giải quyết ở chính nơi đó.
— “Tiểu biệt thắng tân hôn” là khoảng cách ngắn có chủ đích, mang lại hiệu quả bất ngờ cho tình cảm, khiến tình yêu thêm nồng cháy và bền chặt.
Vấn đề trên giường… ừm, đương nhiên phải giải quyết trên giường. Đúng bệnh dùng đúng thuốc mới dứt điểm được. May mà chuyện trước không khiến cậu sinh ám ảnh hay lãnh cảm, nếu không cuộc đời này sẽ mất đi bao nhiêu niềm vui chứ =.=
Thẩm Kỳ Nhiên trở mình, không kìm được liếc trộm Thiệu Hành. Đối phương có thể lực tốt hơn, quen với việc sau khi xong việc lại bật máy tính quang học lên xem tài liệu. Cảm nhận được ánh mắt cậu, Thiệu Hành lập tức quay đầu.
“Sao vậy?” Hắn hỏi.
Giọng nói còn vương chút khàn khàn quyến rũ vì vừa mới xong. Thẩm Kỳ Nhiên làm nhạc, thính giác nhạy hơn người thường.
Cậu rất thích giọng nói của Thiệu Hành vào lúc này. Như mấy cô gái trong nhóm làm bánh hay nói: “Mê mẩn đến mức gãy chân luôn.”
“Thế sự vô thường quá.” Thẩm Kỳ Nhiên thở dài.
“?”
“Trước đây em thật sự không nghĩ…” Cậu dùng ngón tay chọc nhẹ vào bắp tay Thiệu Hành.
“Mối quan hệ của hai chúng ta… lại có thể thành ra thế này.”
Mới vài ngày trước, cậu còn nghĩ mình và Thiệu Hành sẽ thành người xa lạ, cả đời không liên quan. Ai ngờ vòng vo một hồi, lại trở về thành dáng vẻ hiện tại.
“Anh cũng không nghĩ tới.” Thiệu Hành cười nhẹ.
“Chuyện tương lai, ai mà đoán trước được.”
Đúng vậy, chẳng ai đoán được.
Trước kia, cậu ngày nào cũng sống trong sợ hãi, chỉ mong giữ được mạng sống. Nếu lúc đó có ai nói: “Tên đại ma vương tàn ác sẽ giết cậu, nhưng không lâu sau lại yêu cậu”, chắc cậu sẽ thành tâm khuyên họ đi khám tâm thần ngay lập tức.
Lúc ấy, cậu làm sao có thể nghĩ đến việc hôm nay lại có quan hệ như thế này với Thiệu Hành. Vậy thì tương lai thì sao?
Sau này, cậu và Thiệu Hành sẽ trở thành thế nào?
Thiệu Hành xoa đầu cậu: “Ngủ đi.”
Thẩm Kỳ Nhiên gật đầu, ngoan ngoãn rúc vào chăn. Cậu liếc lần cuối gương mặt nghiêm túc đang làm việc của Thiệu Hành, rồi khép mắt.
Hãy cho em thêm chút thời gian nữa. Cậu thầm nghĩ.
Dù bây giờ em chưa đủ dũng cảm, vẫn còn nhiều lo lắng… nhưng biết đâu, tương lai em có thể làm được?
Nếu đến ngày ấy, anh vẫn không thay đổi, mà em lại càng ngày càng thích anh hơn… thì em sẽ ở lại.
Ở lại bên anh, cùng anh trải qua vô vàn những đêm như thế này. Một tương lai như vậy… cũng không phải là không thể.
☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️
Lời tác giả:
Hôm nay mình đã sắp xếp lại cốt truyện cho phần sau, có vẻ đoạn ly hôn hơi khó chèn vào… Chủ yếu là vấn đề thời gian, việc xa cách vẫn sẽ xảy ra, nhưng e rằng chưa kịp làm thủ tục ly hôn…