166. Chương 166: Người Đã Đến Rồi

Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một câu nói của Thẩm Kỳ Nhiên đã dập tắt hoàn toàn hy vọng vừa mới chớm nở trong lòng Thiệu Hành. Cậu mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt như cũng đang lấp lánh.
“Đã quyết định rồi thì phải nhận việc sớm, bắt tay vào làm ngay thôi. Dù sao cũng là mức lương một triệu một năm, phải chuyên nghiệp một chút mới xứng đáng, đúng không Thiệu ca?”
Nhìn đối phương mặt không đổi sắc quay mắt đi, vẻ mặt uất nghẹn đến mức như muốn phun máu nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, trong lòng Thẩm Kỳ Nhiên gần như bật cười lăn lộn, đồng thời càng thêm háo hức chờ đợi cảnh tượng tiếp theo khi bước vào quân đội.
Chiếc Tinh Toa Xa nhanh chóng dừng tại bãi đỗ ngầm của quân đội. Hai người cùng xuống xe. Thiệu Hành vốn có thang máy cá nhân, nhưng khi Thẩm Kỳ Nhiên vừa định chào tạm biệt, lại thấy đối phương rảo bước đi theo mình về phía thang máy công cộng, như thể muốn cùng đi lên.
Thẩm Kỳ Nhiên: “?”
“Anh không cần đưa em đâu, em biết đường đến Trung tâm Nghiên cứu Tinh thần lực rồi.”
“Không phải đưa em,” Thiệu Hành đáp, giọng đều đều. “Ta cũng có việc cần đến Trung tâm nghiên cứu.”
“Tìm Langdon.”
Nếu Thẩm Kỳ Nhiên không chịu nhận lương trực tiếp từ hắn, hắn chỉ còn cách tìm Langdon để thương lượng lại các điều khoản đãi ngộ, xem còn có thể đưa ra điều kiện gì hấp dẫn hơn dành cho R Tiên Sinh. Dù mức lương một triệu một năm là quá tầm, nhưng phúc lợi ẩn vẫn còn nhiều dư địa. Biết đâu lại có thể khiến đối phương thay đổi chủ ý?
Sau khi trao đổi xong với Langdon, hắn sẽ đến gặp Iseah – để R Tiên Sinh thỉnh thoảng đến hoàng cung biểu diễn thì được, chứ làm Nhạc sư trưởng Hoàng gia toàn thời gian thì tuyệt đối không.
Heather cũng ở trong cung, hắn không muốn Thẩm Kỳ Nhiên có quá nhiều tiếp xúc với “mối tình đầu” này.
Thiệu Hành mải mê với suy tính của mình, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt Thẩm Kỳ Nhiên đã khẽ thay đổi.
Chết rồi, sao lại thành ra thế này! Cậu vốn định nhận việc một cách bí mật, sau đó dọa Thiệu Hành một phen cho bõ ghét, vậy mà sao người này lại cứ bám theo chứ??
Thế thì còn gì là bất ngờ nữa!
“Chuyện của anh có gấp lắm không?”
Thẩm Kỳ Nhiên cố gắng lần cuối, cố gắng kéo dài thời gian thêm chút nữa.
“Hay là để em xử lý xong dữ liệu trước, rồi anh hãy đi cũng được…”
“Em cứ làm việc của em, không ảnh hưởng gì.”
Thái độ Thiệu Hành rất kiên quyết. Hắn phải nhanh chóng giải quyết ổn thỏa với Langdon trước khi Thẩm Kỳ Nhiên đến hoàng cung – từng giây từng phút đều quý giá.
Như một món quà bất ngờ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, chưa kịp bọc kín thì đã bị người nhận trực tiếp xé toạc ngay tại chỗ, Thẩm Kỳ Nhiên cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung.
Chưa kịp nghĩ ra cách trì hoãn, thang máy đã dừng ở tầng 69. Cửa mở ra, hai người chứng kiến một cảnh tượng hỗn loạn ngay trước mắt.
Qua lớp kính sát sàn, có thể thấy bên trong Trung tâm Nghiên cứu đang rối như ong vỡ tổ. Robot lau dọn chạy tứ tung, các nhà nghiên cứu vội vã dọn dẹp bàn làm việc, như thể đang tổng vệ sinh khẩn cấp.
Một người đàn ông lớn tiếng chỉ đạo, vẻ mặt đầy vẻ bất lực:
“Bên kia dọn sạch hết các thùng rác! Tài liệu trong khung này mau xếp gọn lại! Trời đất, ngày thường nhắc bao lần giữ vệ sinh nơi làm việc, kết quả ai cũng để bừa như ổ heo! Mau dọn đi, đừng để người ta chê cười!”
Thẩm Kỳ Nhiên và Thiệu Hành liếc nhau đầy nghi hoặc. Khi bước vào trung tâm, họ mới nhận ra người đang hò hét chỉ đạo chính là Tiến sĩ Langdon.
Hôm nay anh ta không mặc áo blouse trắng quen thuộc, mà khoác lên mình bộ quân phục chỉnh tề, trang nghiêm, nên Thẩm Kỳ Nhiên lúc đầu không nhận ra.
Bên cạnh Langdon còn có một gương mặt rất quen thuộc với Thẩm Kỳ Nhiên – Elissa, phu nhân Hoa Hồng, bạn thân của Thiệu Dao.
Cô làm việc trong quân đội, nhưng không thuộc bộ phận nghiên cứu tinh thần lực mà là một trị liệu sư tại bộ y tế. Hôm nay lại xuất hiện ở đây, đúng là chuyện hiếm có.
Elissa là người đầu tiên nhận ra Thiệu Hành và Thẩm Kỳ Nhiên. Cô lập tức kêu lên kinh ngạc:
“Nguyên soái đại nhân và Lão sư Nhiên Nhiên! Hai người sao cũng đến đây?”
“Ai?”
Langdon cuối cùng cũng quay lại, vô cùng bất ngờ trước sự xuất hiện của hai người:
“Sao hai người lại đến đây?”
Anh ta bỗng ngừng lại, như vừa nhớ ra điều gì:
“À! Hai cậu… có phải cũng đã biết rồi không?”
Thiệu Hành nhíu mày: “Biết gì?”
“Biết R Tiên Sinh sắp đến làm việc ở trung tâm chúng ta chứ!” Langdon hào hứng nói.
Trước đó, khi gửi thư mời đến R Tiên Sinh, Langdon thực ra không dám hi vọng nhiều. Dù sao cũng có vô vàn người tranh giành R Tiên Sinh. Hơn nữa, đối phương là một thiên tài sáng tạo, khó có thể hứng thú với công việc nghiên cứu khoa học khô khan tại trung tâm. Dù biết hy vọng mong manh, nhưng không thử thì Langdon không thể nào yên lòng.
Quả nhiên, thư mời gửi đi như đá chìm đáy biển, không một hồi âm. Langdon đã buông xuôi, nào ngờ sáng nay lúc 5 giờ 30, anh bỗng nhận được thư hồi âm – R Tiên Sinh đồng ý đến quân đội làm việc, và sẽ đến trình diện đúng 7 giờ.
Langdon suýt ngất vì hạnh phúc, vui đến mức suýt ngã khỏi giường. Elissa nghe xong cũng lập tức xin nghỉ nửa ngày, nhất quyết đòi đến đón thần tượng.
Cô là fan cuồng nhiệt của R Tiên Sinh, được gặp thần tượng một lần còn quý hơn cả nghỉ phép.
Vì thế, Langdon và Elissa đã có mặt từ rất sớm. Để gây ấn tượng tốt, Langdon – vốn nổi tiếng luộm thuộm – lần đầu tiên tự tay xắn tay áo, ra lệnh cho toàn bộ nhân viên dọn dẹp sạch sẽ trung tâm trước khi R Tiên Sinh đến. Anh sợ rằng nếu đối phương không hài lòng với môi trường làm việc, sẽ đổi ý vào phút chót!
Lời Langdon khiến Thiệu Hành sững sờ. Hắn lập tức quay sang nhìn Thẩm Kỳ Nhiên. Người kia giả vờ bình thản, lơ đãng quay mặt đi, ánh mắt như đang mải mê ngắm cảnh xung quanh.
Thiệu Hành: “……”
“Chỉ còn năm phút nữa là 7 giờ.” Elissa liếc đồng hồ, vừa hồi hộp vừa phấn khích. Cô khẽ chạm vào chồng mình: “Chúng ta có nên xuống tận lầu đón không? Lỡ người ta lần đầu đến quân đội, không tìm được đường thì sao?”
Langdon vỗ trán: “Sao tôi lại quên mất chuyện này!”
Chắc chắn phải đón! Hơn nữa, anh ta phải đích thân ra tận cửa mới thể hiện được sự tôn trọng đối với nhân tài!
Langdon vừa định lao ra ngoài, thì bị Thiệu Hành đưa tay ngăn lại.
“Không cần đón. Người đã đến rồi.”
Langdon và Elissa cùng sững sờ, nhất thời không hiểu:
“Đến rồi? Ở đâu??”
Thẩm Kỳ Nhiên khẽ lùi về sau một bước, cố nép vào bóng, nhưng Thiệu Hành đã nhanh tay nắm lấy cổ tay cậu.
“Để ta giới thiệu.” Thiệu Hành nắm chặt tay Thẩm Kỳ Nhiên, ánh mắt quét qua mọi người, rồi dừng lại trên gương mặt ngày càng ửng đỏ của người kia. Hắn mỉm cười nhẹ.
“Phu nhân của ta, chính là R Tiên Sinh.”
☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️
Lời tác giả:
Chúc mừng Thiệu tổng! Sau hơn 70 chương dài đằng đẵng, cuối cùng cũng được công khai bày tỏ tình cảm! [Gương mặt chó ngoan]