Cháo rau

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Tiểu Quả nhìn đứa bé đen nhẻm trước mặt, trong lòng nàng không khỏi kinh ngạc tột độ. Mọi điều nàng thấy trong giấc mộng... hóa ra đều là ký ức của thân xác này. Sau khi rời khỏi tận thế, linh hồn nàng đã nhập vào cơ thể của người phụ nữ bất hạnh này. Từ một đầu bếp đến từ tương lai, nàng bỗng trở thành một người phụ nữ có chồng, thậm chí còn có con.
“...Mẹ?”
Đứa trẻ gọi nàng bằng giọng dè dặt. Thấy mẹ có vẻ mặt kỳ lạ, bé càng thêm lo lắng: “Chẳng lẽ mẹ bị đập đầu à?”
“Mẹ... mẹ có sao không? Nếu mẹ xảy ra chuyện, con biết phải làm sao đây?” Giọng nói non nớt vang lên, vừa run rẩy vừa bi thương, “Mẹ... lần sau con sẽ không ăn nhiều nữa đâu. Con có thể tự ra ngoài tìm thức ăn mà.”
Bé con đáng thương tự trách, nghĩ rằng chính vì mình ăn quá nhiều nên mẹ mới ngất đi vì đói.
Tiểu Quả bừng tỉnh, nhìn đứa nhỏ đang òa khóc, nàng không khỏi lúng túng. “Này, đừng khóc...” Nàng thật sự không biết phải đối xử thế nào với một đứa trẻ. Nhìn thằng bé khóc nức nở, nàng cố lục tìm tên thằng bé trong ký ức của nguyên chủ.
“Giang...? Giang... Thanh Văn.”
Nàng thử gọi khẽ. Quả nhiên, đứa trẻ vốn đang khóc đến nghẹn ngào, nghe đến tên mình liền lập tức ngừng hẳn. Bình thường, mẹ chỉ gọi cả họ tên khi bé gây chuyện hoặc không nghe lời.
“Mẹ...?”
Nghe tiếng gọi mềm mại ấy, tim Tiểu Quả như tan chảy.
“Tráng Tráng, mẹ không sao đâu, đừng lo lắng.” Nàng dịu dàng dỗ dành.
Trong ký ức, khi thằng bé mới chào đời, bà nội đã đặt cho nó cái tên thân mật này – Tráng Tráng, mong nó lớn lên khỏe mạnh. Nhưng nhìn bé bây giờ gầy gò, khuôn mặt lem luốc… nàng không khỏi thở dài, thầm nghĩ: “Rõ ràng mình vẫn còn là thiếu nữ, giờ lại làm mẹ rồi”
“Ọc... ọc...”
Tiếng bụng réo vang cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Cơ thể này đã ba ngày không có gì bỏ bụng. Tiểu Quả ôm bụng, định chống người ngồi dậy để tìm thức ăn. Nhưng vừa đặt chân xuống giường, đầu óc liền quay cuồng, suýt chút nữa thì ngã nhào. Nàng vội bám vào mép giường, Tráng Tráng sợ hãi lao đến, hai tay bé siết chặt lấy vạt áo nàng.
Cảnh mẹ ngã bất tỉnh lần trước đã hằn sâu trong lòng bé, khiến bé bị ám ảnh không nhỏ.
“Đừng lo, Tráng Tráng. Mẹ chỉ hơi chóng mặt thôi.” Nàng xoa lưng thằng bé an ủi.
“Con sẽ đỡ mẹ.” Thằng bé nghiêm túc nói.
“Ừ.”
Hai mẹ con dìu nhau vào bếp. Nhìn chiếc bao đựng thóc trống rỗng, Tiểu Quả nhớ lại. Trước nạn đói, trong nhà vẫn còn gạo dự trữ. Nhưng khi hết gạo rồi, trong nhà chả còn thứ gì, họ đành phải ra đồng đào rau dại về ăn cầm hơi.
Nàng lục lọi khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được một chiếc bao nhỏ, bên trong còn sót lại vài hạt gạo. Dù lượng gạo ít ỏi đến đáng thương, nhưng vào lúc này, từng hạt gạo đều quý như vàng. Tiểu Quả mừng rỡ, đổ số gạo ít ỏi ấy vào nồi, thêm nước rồi nhóm lửa.
Tráng Tráng bám sát bên nàng, giọng run run: “Mẹ... chẳng phải mẹ nói số gạo này để dành phòng khi nguy cấp sao?”
Đúng vậy, nguyên chủ trước kia đã cất riêng phần này, dành dụm cho con trai. Nhưng bây giờ, nếu cứ tiếp tục cố gắng chịu đựng, cả hai chắc chắn sẽ chết đói mất. Nàng đã ở đây rồi, thì tuyệt đối không thể để thằng bé phải chịu đói thêm nữa.
“Đúng rồi, giờ chính là lúc nguy cấp. Chúng ta nấu cháo nhé?”
Nghe đến chữ 'cháo', mắt Tráng Tráng sáng lên, nuốt nước bọt ực ực. Đã lâu lắm rồi bé chưa được ăn một bát cháo nóng hổi. Trong ký ức của bé, hương thơm ấy vẫn còn vương vấn. Bé chép miệng, rồi khẽ gật đầu.
Tiểu Quả xoa đầu bé. Mái tóc bé vừa rối vừa bết lại thành từng cục. Nàng thầm nghĩ, lát nữa phải đun nước để tắm cho bé.
Nước trong nồi sôi sùng sục, hương thơm dìu dịu bốc lên từ kẽ nắp. Hai mẹ con hít sâu một hơi, rồi đồng thanh thốt lên: “Thơm quá!...”
Nghe đối phương nói cùng lúc, hai người nhìn nhau, bật cười khẽ.
Tiểu Quả lục tìm quanh bếp, may mắn còn một nhúm rau và một miếng mỡ heo cất trong hũ. Nàng rửa sạch, cắt nhỏ rau, rồi cho rau cùng miếng mỡ vào chảo, dùng thìa đảo qua. Chẳng mấy chốc, mùi thơm ngào ngạt của đồ ăn nóng hổi lan tỏa khắp căn bếp. Hai cái bụng đói của mẹ con đồng loạt kêu rột rột, như đang hòa theo tiếng mỡ xèo xèo trong nồi, càng làm bầu không khí thêm ấm áp.