42. Chương 42: Tóp mỡ thơm lừng

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 42: Tóp mỡ thơm lừng

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu Quả bảo Tiểu Tráng dắt lừa ra chỗ có cỏ non cho ăn, còn mình thì dốc sức đốn cây. Đây là lần đầu tiên nàng đốn gỗ nên ban đầu khá vất vả vì chưa quen tay. Nhưng sau vài lần thử, nàng dần dần nắm được cách làm, động tác cũng trở nên thuần thục hơn hẳn. Chẳng mấy chốc, số cây cần chặt đã đủ. Sợ không dùng hết, Tiểu Quả còn cẩn thận chặt thêm hơn chục cành để dự phòng. Xong xuôi, nàng gom tất cả lại, dùng dây buộc thành từng bó, rồi gọi Tiểu Tráng dắt lừa đến. Hai mẹ con chất hết gỗ lên lưng lừa, sau đó thong thả trở về nhà.
Trên đường về, Tiểu Quả đã tính toán sẵn trong đầu: chiều nay phải dựng hàng rào cho xong, vì ngày mai nàng sẽ không có thời gian rảnh. Nàng còn phải chuẩn bị nguyên liệu để làm mì khoai tây.
Vừa về đến sân, Tiểu Quả nhanh chóng dỡ gỗ xuống. Nàng cầm xẻng, từ góc tường bắt đầu đào một đường rãnh vòng cung, đào mãi cho tới gần nhà xí thì dừng lại. Đường rãnh khá sâu. Tiểu Tráng đi theo ngay phía sau, vừa đi vừa cắm từng cành cây vào rãnh. Đợi nàng lấp đất lại, hai mẹ con cùng hợp sức, chẳng mấy chốc đã dựng xong một đoạn hàng rào.
Những cành cây cao tới ngang đùi Tiểu Quả. Nàng có thể dễ dàng bước qua, còn Tiểu Tráng phải kiễng chân mới nhìn được sang bên kia. Với chiều cao như vậy, gà vịt trong nhà chắc chắn không thể thoát ra ngoài. Tiểu Tráng còn đặt thêm một cái rổ vào góc, lót ít rơm bên dưới, vậy là một ổ đẻ trứng đã hoàn thành. Bên trong chỗ trống rộng rãi, đủ để gà vịt cùng vào đẻ một lúc. Tối đến, dù chúng có chen chúc vào chung, vẫn còn thừa chỗ để ngủ.
Tiểu Tráng lấy một cái chậu to để dự phòng làm máng nước, còn Tiểu Quả thì gom ít cỏ non ném vào bên trong, rồi lần lượt chuyển từng con gà, vịt sang “ngôi nhà mới” của chúng.
Xong xuôi mọi việc, nàng lại bắt tay chuẩn bị rán mỡ lợn. Vừa vặn cũng sắp tới giờ cơm chiều.
Tiểu Quả nhanh nhẹn cắt mỡ thành từng khúc nhỏ, cho vào nồi lớn, đổ nước vào đun sôi để chần qua. Sau đó, nàng thay nước mới, lại bỏ phần mỡ đã chần vào nấu tiếp, dùng lửa lớn. Chờ nước cạn sạch, mỡ sẽ bắt đầu tiết ra dầu. Lúc này, nàng thả vào mấy cánh hoa hồi và ít muối để tạo hương thơm. Sau đó, nàng lấy bớt củi ra khỏi lò để giữ cho lửa liu riu.
Mỡ lợn khi chiên lên tỏa mùi thơm ngào ngạt, Tiểu Tráng cứ quẩn quanh trong bếp không rời, miệng liên tục hỏi mẹ đây là món gì, ăn thế nào, nhóm lửa ra sao.
Tiểu Quả biết thừa là bé con đang thèm, liền dỗ dành:
“Còn phải chờ một lúc nữa cơ. Con ra ngoài chơi đi, lát nữa xong mẹ gọi con vào.”
Đợi thấy Tiểu Tráng đang bận rộn cho bò ăn, nàng lập tức xoay người, dùng nhẫn không gian lấy ra một cái móng giò từ tủ lạnh. Móng giò này đủ để nấu một nồi hầm cho hai người ăn. Lát nữa nàng sẽ xào thêm một đĩa rau với mỡ heo, ăn kèm cơm nóng.
Xác định xong thực đơn, Tiểu Quả đem móng giò thui qua lửa cho cháy sạch lông, rửa sạch, chặt khúc nhỏ rồi bỏ vào nồi đất. Nàng thêm nước và gia vị, rồi đặt lên bếp hầm liu riu. Lúc này, mỡ heo trong nồi cũng đã ra hết. Tiểu Quả vớt tóp mỡ ra, đổ dầu vào hũ sành, rắc thêm muối để giữ được lâu hơn. Sau đó, nàng lấy một ít tóp mỡ bỏ ra bát, gọi Tiểu Tráng vào ăn.
Nghe tiếng mẹ gọi, Tiểu Tráng liền vứt cả nắm cỏ trong tay, chạy vụt vào bếp. Thực ra cậu đã thèm lắm rồi, chỉ là cố nhịn. Mùi thơm này thật sự không cưỡng nổi. Tiểu Quả lấy một cái bát sạch, đựng đầy tóp mỡ giòn rụm, rồi vào phòng lấy thêm hai lượng bạc, tiện thể xách bát đó mang sang nhà Dương tỷ.
Lúc ấy trời đã sẩm tối, chẳng ai để ý. Nàng gõ cửa, một lát sau, cánh cửa hé mở.
“Vào nhanh đi.”
Thấy là Tiểu Quả, Dương tỷ vội vàng kéo nàng vào nhà. Nhưng nàng né sang một bên, nói:
“Tiểu Tráng còn đang chờ ở nhà. Ta chỉ mang chút tóp mỡ sang cho tỷ thôi.”
Nghe vậy, Dương tỷ cúi nhìn bát trong tay Tiểu Quả, không kìm được kêu lên:
“Ôi chao, hóa ra mùi thơm lan khắp xóm là từ đây!”
Tiểu Quả cười:
“Tỷ chưa ăn cơm đúng không? Mau mang vào ăn đi.”
Nói xong, nàng đưa bát cho Dương tỷ, rồi quay người đi ngay. Đây chính là chiếc bát mà lần trước Dương tỷ dùng để mang đồ ăn sang cho hai mẹ con nàng. Giờ cũng là dịp để nàng trả lại.
Dương tỷ còn gọi với theo, nhưng Tiểu Quả chẳng ngoái đầu, chạy thẳng về nhà.
Nàng đành bưng bát vào. Vừa đặt xuống, dưới ánh lửa, Dương tỷ liếc thấy trong tóp mỡ lóe lên ánh bạc. Cẩn thận nhìn kỹ, đúng là một đồng bạc! Nàng sửng sốt:
“Trời ạ, sao lại thế này…?”
Lúc nãy do ngoài sân tối quá nên nàng không nhận ra, giờ mới thấy rõ. Nàng thở dài:
“Nha đầu này… sao lại không để dành cho mình chứ?”
Tiếng động khiến bà cụ Dương trong buồng bước ra, tò mò hỏi:
“Có chuyện gì thế, con dâu?”
Dương tỷ kể lại đầu đuôi. Bà cụ nghe xong thì xúc động nói:
“Đứa nhỏ này thật là chu đáo. Ơn nghĩa này phải trả sao cho hết!”
“Đúng vậy.” Dương tỷ và mẹ chồng đồng loạt tấm tắc khen ngợi.
Về phần Tiểu Quả, vừa chạy về tới nhà thì cơm cũng đã chín, chỉ cần xào thêm rau. Nàng múc một muỗng mỡ heo, đổ vào chảo. Dầu nóng lên, rau xanh được thả vào đảo nhanh tay. Khi rau vừa chín mềm, nàng rắc ít tóp mỡ cùng muối, hương thơm ngào ngạt.
Thế là bữa cơm tối đã sẵn sàng.