Chương 6: Không gian trong nhẫn

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 6: Không gian trong nhẫn

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước mắt Tiểu Quả là căn bếp quen thuộc của mình từ tương lai. Bếp ga, dụng cụ nấu ăn, dầu, muối, xì dầu, dấm… đều được sắp xếp ngăn nắp quanh bếp.
Tiểu Quả đi quanh quẩn trong căn bếp.
“Đây là mơ sao?”
Mọi thứ chân thực đến khó tin. Nàng nhớ rõ ràng mình đang chuẩn bị đi tắm thì chiếc nhẫn rơi ra. Khi đeo nó vào, liền lập tức thấy mình ở đây.
Khi tỉnh dậy lần nữa, Tiểu Quả nhận ra mình đang nằm trên sàn nhà bếp. Tiếng khóc của Tráng Tráng vọng vào tai. Nàng vội vàng đứng dậy chạy đến phòng ngủ. Vừa mở cửa phòng, nàng thấy Tráng Tráng đã tỉnh dậy trên giường, đôi mắt hoe đỏ, đang khóc nức nở.
“Tráng Tráng, mẹ đây. Con làm sao vậy?” Tiểu Quả ôm chặt lấy con, dịu dàng dỗ dành, lòng không khỏi xót xa.
“Mẹ ơi.., đừng bỏ con mà…” Hóa ra bé con vì cú ngã hồi sáng của mẹ mà mơ thấy ác mộng, lúc tỉnh dậy không thấy mẹ đâu nên mới òa khóc.
“Ừ, mẹ hứa sẽ không đi đâu một mình nữa. Con ngoan, ngủ tiếp nào.”
Nghe giọng mẹ dịu dàng, Tráng Tráng dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay nàng.
Khi thấy con ngủ say, Tiểu Quả nhẹ nhàng đặt con xuống giường, ngồi bên cạnh trông chừng. Nàng bắt đầu suy nghĩ đến chuyện kỳ lạ vừa rồi. Dường như tất cả đều có liên quan đến chiếc nhẫn.
Nàng đưa tay sờ soạng khắp người. Một lúc sau, nàng sờ thấy nó nằm trong túi áo của mình.
Tiểu Quả tò mò, đeo lại nhẫn. Quả đúng như nàng dự đoán, cả người nàng liền bị hút vào không gian bên trong chiếc nhẫn. Thì ra chiếc nhẫn này chính là công tắc, dẫn nàng vào một thế giới khác.
Phát hiện mới này khiến Tiểu Quả vui mừng khôn xiết. Từ nay nàng không còn lo lắng việc thiếu ăn nữa. Trong bếp còn đủ gạo, mì, tủ lạnh thì chất đầy những loại thịt. Ở thời mạt thế, khi tiền bạc trở nên vô dụng, thứ duy nhất có giá trị chính là tinh hạch trong đầu zombie, dùng để tu luyện dị năng. Mà khách quen ở quán ăn của nàng đều biết Tiểu Quả không cần tinh hạch, nên họ thường mang lợn, vịt, gà, cá… bắt được từ hoang dã đến đổi lấy thức ăn. Nhờ vậy, Tiểu Quả tích trữ được một kho thịt không nhỏ.
Sau khi đi một vòng quanh bếp, nàng nhận ra mình chưa kịp xem các phòng khác. Không biết có phải cả ngôi nhà đều được mang theo, hay chỉ có mỗi căn bếp này hay không?
Nàng thử bước ra ngoài, nhưng chỉ loanh quanh một chỗ, không hề tìm thấy cửa nào khác. Lúc này Tiểu Quả mới chắc chắn, nơi duy nhất nàng có thể di chuyển qua lại chính là căn bếp này.
Trong lòng càng thêm hiếu kỳ, nàng tự hỏi: nếu mang thịt ra ngoài thì sao? Để làm rõ nghi hoặc của mình, nàng liền cắt một miếng thịt heo, lấy thêm một túi bột nhỏ, rồi chuẩn bị rời khỏi không gian này.
“Khoan đã… nhưng làm sao để ra ngoài được đây?” Nàng chớp mắt, lẩm bẩm một mình.
Sự tò mò thôi thúc, Tiểu Quả thử nhớ lại mấy bộ phim truyền hình từng xem. Thông thường thì phải niệm thần chú mới ra được. Nàng hắng giọng:
“… Vừng ơi mở ra!”
Không có gì xảy ra. Xung quanh vẫn im lặng đến rợn người.
“Chẳng lẽ mình niệm sai câu rồi?” Nàng lại thử đọc thêm vài câu thần chú khác, nhưng vẫn vô dụng.
“Đừng nói là… chỉ cần nói ‘ra ngoài’ thôi đấy nhé?”
Lời còn chưa dứt, cả người nàng đã thoát ra khỏi không gian bếp, trên tay vẫn ôm miếng thịt heo cùng túi bột. Bên cạnh, Tráng Tráng vẫn ngủ say. Tiểu Quả im lặng, nghẹn lời – hóa ra mọi chuyện đơn giản đến vậy.
Nàng khẽ cười, rồi lại mang thịt và bột trở vào trong không gian bếp. Chụm thêm mớ củi, đợi nước sôi để tắm qua loa. Sau đó bỏ thịt và bột vào hũ, rồi đậy kín lại. Đợi đến sáng mai, nàng sẽ làm món hoành thánh cho bữa sáng.
Dọn dẹp xong xuôi, Tiểu Quả đã thấy thấm mệt. Nàng quay lại phòng, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Tráng Tráng. Bé con cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, vô thức lăn người sang ôm lấy mẹ. Tiểu Quả cúi xuống, khẽ hôn lên trán con, rồi cũng chìm vào giấc ngủ.