Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 11: Thiếu Nữ Vô Lương (7)
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi hoàn tất thủ tục nhập học, Tô Mộc muốn đi dạo một vòng quanh trường, nên bảo người cha Bạch phái đi theo về trước.
Hôm đó, cô mặc một bộ quần áo thoải mái, mái tóc tự nhiên khẽ bay trong gió.
Tô Mộc mang vẻ mặt thanh đạm, tựa như mây trời, không vương chút bụi trần, không nhiễm khói lửa phàm tục.
Các cô gái đi ngang qua không khỏi liếc nhìn, vội che miệng nén tiếng reo hò, sợ làm người đối diện giật mình.
Tô Mộc đi dạo một lúc rồi mới quay về phía cổng trường. Khi đi ngang qua bồn hoa hình tròn, cô lại nghe thấy cuộc đối thoại đứt quãng của hai người:
“Tôi, tôi không cố ý, ai bảo anh sàm sỡ tôi trước.”
“Ai sàm sỡ cô? Hừ! Cô gái, tốt nhất cô nên cầu nguyện sau này đừng gặp lại tôi.”
“Anh đâm vào xe của tôi, tôi lỡ tay đánh anh, chúng ta coi như hòa.”
“Cô đâm hay tôi đâm phải xem camera giám sát mới biết được. Còn cái tát vừa rồi, coi như cho chó ăn đi.”
“Sao anh nói khó nghe vậy chứ, tôi mặc kệ, nếu anh muốn so đo thì bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi đi.”
“Giờ cứ hở tí là đòi tiền à?”
Hai người đó đương nhiên là Phác Tiêu và Bạch Mạn Tinh. Tô Mộc chỉ đi dạo thôi mà cũng gặp lại hai người này.
Cô vô cảm tiếp tục đi về phía trước.
Cô không gây chuyện, nhưng chuyện vẫn tìm tới cửa.
“Này, cậu đó.” Phác Tiêu nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia liền nhanh chóng chạy tới chặn đường Tô Mộc.
Tô Mộc ngước mắt nhìn, môi mỏng khẽ hé: “Có việc?”
Phác Tiêu đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của Tô Mộc. Anh ta đang định chất vấn chuyện tối hôm qua, nhưng lời định nói lại biến thành, “Cậu cũng là sinh viên đại học Đế Đô?”
“Liên quan gì tới anh.” Tô Mộc nói rồi lách qua anh ta.
Phác Tiêu khẽ nheo mắt nhìn bóng dáng cô.
Bạch Mạn Tinh giật mình nhìn về phía Tô Mộc.
Đó, đó là Bạch Cập?
Sao lại thay đổi thành một người khác hẳn vậy? Trước kia tuy cũng là vẻ mặt nhàn nhạt ấy, nhưng đó là vì sự khinh thường.
Nhưng hiện giờ lại giống như nhìn thấu sự tịch liêu của thế gian, không màng đến bất cứ điều gì, tựa như mọi thứ trong mắt cô đều là vật chết.
Cô ta lắc đầu lia lịa, chắc mình tức quá nên sinh ra ảo giác rồi. Sao Bạch Cập có thể thay đổi thành một người khác chỉ trong vài ngày ngắn ngủi chứ?
“Này, anh đừng có mà chạy!” Bạch Mạn Tinh hoàn hồn, nhìn thấy Phác Tiêu đã đi xa bèn vội vàng đuổi theo.
Phác Tiêu bị cô ta làm phiền, ánh mắt sắc bén mang theo sát khí nhìn cô ta: “Nếu cô lại làm phiền tôi nữa thì tự chịu hậu quả.”
Bạch Mạn Tinh sửng sốt, Ánh mắt ấy thật đáng sợ.
Người, người đàn ông này muốn giết cô ta?
-
Lúc Tô Mộc trở lại nhà họ Bạch, đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm lừng bay ra từ trong.
Một hầu gái bước tới: “Cậu chủ, cậu đã về. Hôm nay là ngày đầu tiên cậu nhập học, nên ông chủ đã cho người chuẩn bị bữa tối thịnh soạn để chúc mừng.”
“Ừ.” Tô Mộc nhìn thẳng về phía trước, nên cũng không để ý ánh mắt của người hầu gái dường như còn muốn nói thêm điều gì.
Lúc Tô Mộc định bước vào thì cô hầu gái vội vàng thấp giọng nói: “Cậu chủ, xin đợi một chút.”
Tô Mộc quay đầu nhìn cô ấy.
Hầu gái nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Tô Mộc, sắc mặt lập tức đỏ bừng.
Hôm nay cậu chủ quyến rũ quáaaa……
“Làm sao vậy?” Tô Mộc nhẹ nhàng hỏi.
Hầu gái hoàn hồn, cô ấy ngượng ngùng cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Bữa tối là do phu nhân Lam Duyệt chuẩn bị. Hôm nay phu nhân đi xuống cầu thang thì bị ngã, cho nên...”
Không cần nghe thêm, Tô Mộc cũng biết phản ứng của mẹ Bạch.
Dù nghiến răng nghiến lợi cũng phải duy trì vẻ cao quý hào phóng bên ngoài chứ sao.