Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 1123: Sư tôn độc sủng (49)
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 1123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Tieen
Khi chiều tối.
Bạch Sanh Ly vội vã trở về Bạch gia sau khi nhận được tin mẫu thân phái người truyền đến.
Trên Mộc Hề Sơn chỉ còn một mình Tô Mộc.
Tô Mộc ngồi trên tảng đá ở đỉnh núi ngắm mặt trời chiều tà.
Mộc Hề Sơn có vị trí địa lý tuyệt đẹp, từ xa có thể nhìn thấy thế giới phàm tục người qua lại tấp nập, tràn đầy hơi thở cuộc sống.
Tô Mộc tựa vào Hắc Ma Đao, chống cằm, cả người và khuôn mặt đều đắm chìm trong ánh hoàng hôn.
Ấm áp, tĩnh lặng như một bức tranh.
Hắc Ma Đao hiếm khi chỉ đứng yên làm nền, lặng lẽ chờ đợi.
Khi màn đêm buông xuống, Tô Mộc đứng dậy, vươn vai định đi về.
Đang vươn vai, chưa kịp buông tay xuống thì hai cánh tay rắn chắc từ phía sau ôm lấy cô.
Ôm trọn cơ thể cô, cô vững vàng ngả vào lòng ngực hắn.
"Vi sư đã trở lại." Một giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng vang lên bên tai Tô Mộc.
Không phải Phủ Hi thì còn có thể là ai?
Hắn cùng nhóm người Phong Dao vừa trở về Cửu Tinh Phái, nóng lòng muốn ôm cô một cái.
Tô Mộc ngẩng đầu, nhìn qua quai hàm sắc bén của hắn.
Xoay người ôm lấy eo hắn, cô say mê mùi hương thanh nhã trên cơ thể hắn.
Trở về phòng, Phủ Hi đặt cô lên giường, xoa đầu cô: "Nếu mệt thì lên giường ngủ trước, ta đi tắm rửa."
Hắn một thân phong trần mệt mỏi vẫn chưa tắm rửa.
Tô Mộc duỗi tay ra: "Cùng nhau."
Phủ Hi nhìn tư thế muốn ôm của cô, lòng mềm nhũn, cuối cùng cũng ôm cô lên, thoắt cái đã đến linh tuyền.
Hắn dẫn nước linh tuyền vào bể tắm, rũ mắt, nhìn thấy người trong lòng đang cởi thắt lưng cho mình.
"Nhớ ta?"
Tô Mộc lắc đầu.
Nhớ, đó là gì?
Cô chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ, đạt được 1000 tích phân kia.
Là chính hắn nói, chờ cô từ Hiệp Cốc Vô Tức trở về, bọn họ có thể làm chuyện hoàn thành nhiệm vụ.
Phủ Hi nhìn cô lắc đầu, nâng cằm hỏi: "Không nhớ ta sao?"
Tô Mộc phát hiện trong mắt hắn có vẻ khác lạ, suy nghĩ một chút, sau đó trả lời: "Nhớ."
"Ngoan." Vẻ mặt Phủ Hi dịu dàng, môi hắn nhẹ nhàng chạm vào trán cô.
Tô Mộc vẫn còn chăm chú với thắt lưng của hắn, cuối cùng khi cô cởi thắt lưng ra, y phục nới rộng tuột xuống, để lộ phần ngực...
Vết thương trên ngực.
Miệng vết thương trông thật đáng sợ, còn có thể nhìn thấy cả máu thịt.
Tim cô chợt thắt lại, đau nhói.
"Người bị thương…" Cô dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve vết thương của hắn, giọng điệu vô thức lộ vẻ lo lắng.
"Chỉ là hơi đau thôi, không có gì nghiêm trọng." Phủ Hi nói, nhìn vẻ mặt cau có của cô, không uổng công hắn cố ý bị thương.
Nói xong, hắn ôm cô bước vào bể tắm.
"Người bị thương, không thể chạm vào nước." Tô Mộc ngăn cản hắn.
"Linh tuyền có tác dụng chữa thương." Phủ Hi nói xong, hai người đã chìm vào trong nước.
Phủ Hi hơi cau mày khi vết thương chạm vào nước ấm, Tô Mộc liếc nhìn hắn, sau đó đưa khăn tới nhẹ nhàng lau vết thương cho hắn.
Sau khi được lau bằng nước ấm linh tuyền, vết thương đáng sợ ban đầu của hắn dần dần khép lại.
Phủ Hi thấy cô rất nghiêm túc, trong lòng không khỏi vui sướng.
Bởi vì vết thương của Phủ Hi nên hai người cũng không làm gì quá mức trong bể tắm, khi trở lại giường nằm xuống, Tô Mộc nghiêng đầu nhìn nam nhân bên cạnh, chợt nhớ tới điều gì đó.
Cô xoay người ngồi lên người hắn, cởi bỏ lớp y phục mỏng trên ngực hắn ra.
Phủ Hi làm bộ khó hiểu nhìn cô, hỏi: "Sao vậy?"
"Nếu hôm nay người không nghe lời ta, từ nay chiếc giường này sẽ là của ta!"
Tô Mộc giơ móng vuốt giống như mèo con, hung dữ nói.
Chỉ là uy hiếp này, không có chút sức mạnh nào.
Nhưng thật sự đáng yêu.
Phủ Hi nhìn cô, cười hỏi: "Lời này, nàng học ở đâu?"
"Trong sách." Tô Mộc vô cùng thẳng thắn nói.