1173. Hồi kết viên mãn

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 1173 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Tieen
Tô Mộc cũng khẽ nhếch môi cười, nắm lấy tay Phủ Hi.
Trí nhớ của cô đã hoàn toàn khôi phục vào khoảnh khắc cô khoác lên mình chiếc váy cưới.
Anh à...
Anh đã mang đến cho cô một bất ngờ lớn đến thế.
Đưa cô trở lại thế giới thứ hai mà cô từng sống, bầu bạn cùng cô nơi đây, và trao cho cô một gia đình chồng tuyệt vời đến vậy.
Cô khẽ nghiêng đầu, nhìn anh.
Đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy dung mạo thật sự của anh, hóa ra anh lại trông như thế này.
Cô khẽ mỉm cười.
"Phủ Hi," cô khẽ gọi.
"Anh đây," anh đáp lời. Ánh sáng lấp lánh trong mắt cô khiến trái tim anh nóng bừng.
"Cảm ơn anh."
Cảm ơn vì sự xuất hiện của anh đã mang đến sắc màu cho thế giới của cô.
"Đồ ngốc, anh rất vui."
Được nuông chiều cô, yêu thương cô, bảo vệ cô...
Đó chính là may mắn của anh.
Anh cúi người, xuyên qua lớp lụa mỏng, hôn lên môi cô.
Hai người nhẹ nhàng trao nhau nụ hôn, đẹp như một ngày xuân nắng ấm, hoa nở rực rỡ, chim hót líu lo, suối reo róc rách.
Sau nụ hôn dịu dàng ấy, anh ôm cô vào lòng, tiếp tục bước đi...
Trước tầm mắt của mọi người, tựa như có phép màu, chiếc váy cưới màu đỏ của Tô Mộc từ từ chuyển hóa, biến thành một chiếc váy cưới trắng tinh khôi.
Phủ Hi bên cạnh cô cũng khoác lên mình bộ vest lịch lãm.
Trên con đường phía trước, hoa nở rộ, khẽ đung đưa trong gió, tựa như đang ngân nga một bản tình ca lay động lòng người.
Trên con đường này, trang phục của họ đã thay đổi nhiều lần.
Những người khác chỉ kinh ngạc trước sự kỳ diệu của phép thuật này.
Nhưng chỉ có Tô Mộc biết, đây chính là món quà anh dành tặng cô.
Những bộ váy cưới này, chính là hình ảnh thu nhỏ của vô vàn thế giới mà cô và anh đã cùng nhau trải qua.
Anh nhớ rất rõ, và cô cũng thế.
Trong mắt Tô Mộc hơi cay xè.
Hai người đứng trên sân khấu, không có MC, không có người chủ trì, cũng không có người thân, chỉ có riêng hai người họ.
Anh nắm lấy tay cô, đặt lên môi mình, và nghiêm túc nói từng lời:
"Cùng người thề ước, sống chết có nhau."
Cô cười rạng rỡ như đóa hoa: "Nắm lấy tay người, cùng nhau bạc đầu."
Hai người nhìn nhau mỉm cười.
Một luồng ánh sáng đỏ nhạt xoay tròn trong lòng bàn tay họ, rồi đi vào trái tim cả hai.
Từ nay về sau, cô và anh, sống chết có nhau, không rời không bỏ.
---
Sau hôn lễ.
Cảnh tượng hôn lễ của hai người xuất hiện tràn lan trên các mặt báo tài chính, giải trí và cả trên màn ảnh truyền hình.
Trở thành một chủ đề nóng hổi trong suốt một thời gian dài.
Sự chân thành được thể hiện rõ ràng trong từng chi tiết trang trí của hôn lễ.
Điều được bàn tán nhiều nhất chính là hình ảnh hai người tay trong tay bước đi trên thảm đỏ, cùng với những màn thay đổi trang phục cưới tuyệt đẹp, khiến người ta phải trầm trồ suy ngẫm.
Mỗi bộ trang phục cưới, dường như đang kể một câu chuyện tình cảm động.
Cặp đôi này quả là một sự kết hợp hoàn hảo.
Các nhân viên của Quốc tế CK đã có mặt tại công ty từ sáng sớm để nhận kẹo cưới từ Boss.
Mỗi túi không chỉ có kẹo cưới mà còn kèm theo một phong bì lì xì đỏ lớn.
Sau khi bị nhồi nhét hàng tấn "cẩu lương", nhìn thấy kẹo cưới và phong bì lì xì đỏ, mọi người lập tức cảm thấy tất cả đều đáng giá!
Chỉ ba ngày sau khi kết hôn, Tô Mộc đã trở lại làm việc tại tập đoàn CK.
Nhiều tay săn ảnh túc trực bên ngoài đã lợi dụng chủ đề này, thêu dệt rằng cả hai chỉ là cuộc hôn nhân thương mại, v.v.
Nhưng những lời đồn thổi ác ý đó đã bị dập tắt, bị "vả mặt" bởi những bức ảnh do chính nhân viên Tập đoàn Quốc tế CK chụp và rò rỉ ra ngoài.
Cả hai cùng nhau bước đi, ánh mắt nhìn nhau tràn đầy ấm áp; nếu đây là giả, thì coi như bọn họ đã mù rồi.
Bởi vì những bức ảnh đời thường này đã tạo ra một làn sóng lớn, từ đó về sau, các nhân viên của Quốc tế CK đã nảy sinh sở thích chụp ảnh hai người cùng nhau trên đường.
Người hâm mộ của Phủ Hi đã sưu tầm những bức ảnh này, lập ra tài khoản chính thức cho fan CP của cả hai, thu hút vô số người "liếm màn hình" và "xin cẩu lương".
Tại lễ trao giải cuối năm, Tô Mộc sánh bước cùng Phủ Hi. Người hâm mộ tại hiện trường đã phát sóng trực tiếp hình ảnh hai người, thu hút rất nhiều người xem.
Phần lớn cư dân mạng bị nhồi nhét "cẩu lương" đều đồng tình: "Hãy nhồi thêm "cẩu lương" thật mạnh mẽ hơn nữa đi!"
---
Sau khi tham dự lễ trao giải, hai người rời đi, lúc đó đã gần mười hai giờ đêm.
Phủ Hi lái xe, Tô Mộc ngồi ở ghế phụ trò chuyện cùng anh.
Cô khẽ ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm dần buông xuống, bầu trời đêm lấp lánh những vì sao. Cô đột nhiên nói: "Phủ Hi, em muốn ngắm mặt trời mọc."
"Đảo Mộc Hề ở một vị trí không tồi." Vừa dứt lời, anh đã tấp xe vào lề.
Anh dẫn cô ra khỏi xe, mở ra một khe hở không gian, chỉ trong nháy mắt đã đưa cô đến đảo Mộc Hề.
Đảo Mộc Hề này, chính là đảo Thụ Dương mà Tịch gia đã tặng Tô Mộc làm sính lễ ngày trước.
Trong bóng tối, ngồi được một lúc, Tô Mộc dựa vào vai anh, cảm thấy hơi buồn ngủ.
"Em buồn ngủ rồi."
Anh ôm cô vào lòng: "Ngủ đi, khi mặt trời mọc anh sẽ gọi em dậy."
Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt lấp lánh: "Em muốn đợi cùng anh."
"Được." Anh cười cưng chiều, cúi đầu hôn lên khóe mắt cô.
Cô xoay người, tựa vào ngực anh, nhìn bầu trời đêm. Điện thoại đột nhiên reo lên.
Cô lấy điện thoại ra, thấy đó là tin nhắn khẩn cấp từ thư ký Lâm.
Dự án hợp tác với nước M yêu cầu sáng mai cô phải đến đó để bàn bạc.
Dự án hai tỷ...
"Chúng ta quay về thôi."
Tô Mộc tựa vào ngực anh, hơi ngẩng đầu lên. Anh cũng khẽ cúi đầu, nhìn rõ thông tin trên điện thoại của cô.
Tô Mộc đưa tay ôm lấy mặt anh, nghiêm túc nói.
"Phủ Hi đại nhân, em cần kiếm tiền nuôi anh."
Phủ Hi mỉm cười. Anh nhìn thấy rõ ràng bóng dáng mình phản chiếu trong đôi mắt cô, nhưng sâu trong đáy mắt ấy, lại ẩn chứa ý tứ tính toán tiền bạc.
Anh nắm chặt tay cô, cúi người hôn lên môi cô.
Môi răng chạm khẽ, anh khàn giọng nói:
"Chuyện kiếm tiền, ngày mai hẵng nói."
Nếu ngày mai em còn có thể dậy nổi để mà nói.
"Em... ưm ~" Tô Mộc nuốt ngược những lời muốn nói vào trong.
Anh hôn cô mãnh liệt đến mức cô không thể suy nghĩ gì nữa, rồi lại nghe anh thì thầm đầy quyến rũ:
"Tô Mộc, anh yêu em."
Cô vùi mình vào lồng ngực ấm áp, mạnh mẽ của anh, đôi mắt ngấn nước.
"Em cũng yêu anh."
Yêu anh không rời không bỏ, sinh tử gắn bó.
Cuộc đời dài lâu, hạnh phúc biết bao khi có anh.
Anh khẽ vuốt ve đôi lông mày quen thuộc của cô, dịu dàng.
Tô Mộc.
Sau khi du hành qua hàng ngàn thế giới, gặp được em, anh cảm thấy cuộc sống này thật đáng giá.
(Hết chính văn.)