137. Chương 137: Vân Lâm (Ngoại truyện)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vân Lâm.
Hắn từ nhỏ theo phụ thân trưởng thành trong quân doanh, cuộc sống ở đó khiến hắn cảm thấy rất vui vẻ và quen thuộc.
Năm mười ba tuổi, hắn cùng phụ thân chiến thắng hồi kinh.
Như mọi lần, ngày thứ hai hắn liền đến nhà a di thăm muội muội ốm yếu bệnh tật kia.
Lúc cưỡi ngựa đi ngang qua chợ, hắn theo lời dặn dò của mẫu thân, mua bánh phù dung mà muội muội thích ăn nhất.
Tới nhà a di, mẫu thân có mấy lời muốn nói cùng muội muội, hắn cùng phụ thân liền đi ra sảnh khách trò chuyện với a di và dượng.
Ngồi một lát cảm thấy nhàm chán, hắn đứng dậy đi đến hậu viện một chút.
“Ba ba ba ——” Đột nhiên truyền đến tiếng động làm hắn nghi hoặc, ngước nhìn theo hướng phát ra âm thanh, liền nhìn thấy một cây sơn trà đang ra quả bên tay phải, một nha hoàn mặc xiêm y hồng nhạt đang hái quả.
“Chỉ một chút nữa, một chút nữa thôi...” Miệng nàng lẩm bẩm nói.
Từ chỗ hắn đứng, có thể nhìn thấy nàng muốn hái chùm quả kia, chỉ cách ngón tay nàng mấy phân, nàng đứng trên nhánh cây, đã vươn người hết cỡ, nhưng vẫn kém một chút.
“Cần giúp đỡ không?” Hắn đột nhiên lên tiếng, làm nha hoàn trên cây bị dọa.
“A...” Thân người chao đảo muốn rơi xuống, nhưng nhanh tay lẹ mắt nàng liền ngồi thụp xuống ôm chặt lấy cành cây dưới chân.
Cũng vì lý do nàng đột nhiên ngồi thụp xuống, toàn bộ sơn trà trong lòng nàng đều rơi xuống.
“Sơn trà của ta...” Nghe được tiếng nàng kêu lên đau lòng, ngay sau đó liền nhìn thấy nàng vội vàng từ trên cây nhảy xuống.
Kết quả chân nàng giẫm phải số sơn trà: “Ôi ~ sơn trà ta khó khăn lắm mới hái được.”
Nghĩ đến mình bị người ta dọa, nàng tức giận ngẩng đầu lên, định mắng, nhưng sau khi thấy rõ người trước mặt, lời vừa đến miệng đã đổi thành: “Thiếu tướng quân.”
Sau đó vì che giấu vẻ hung hăng vừa rồi của mình, trên mặt nàng nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Chỉ là lúc đó, Vân Lâm nhìn vẻ linh hoạt đầy sức sống của nàng, không biết vì sao lòng hắn khẽ rung động.
Tình cảm lặng lẽ nảy sinh với nha hoàn có đôi mắt to lanh lợi trước mặt này: Tiểu Thu.
Sau năm ấy, mỗi lần đi thăm muội muội, đều sẽ mang cho Tiểu Thu một phần điểm tâm nàng thích ăn, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn cũng muốn trêu ghẹo nàng ấy.
Thời gian trôi qua.
Chiến sự biên cảnh ổn định, hắn cùng phụ thân trở về kinh thành sinh sống, hắn càng có thời gian rảnh rỗi đi thăm muội muội bên kia, để gặp muội muội, cũng vì gặp nàng.
Lúc sau, biên cảnh đột nhiên nảy sinh biến cố, hắn vội vàng rời đi, nhưng chưa được mấy ngày, liền nghe tin mẫu thân qua đời.
Sau đó, trải qua chuyện tướng quân phủ bị vu oan hãm hại, phụ thân bị thiêu sống trước mắt, mà hắn cũng buộc phải thay đổi dung mạo, hắn và nàng đều thay đổi, nhưng tình cảm ấy vẫn không thay đổi.
Vì báo thù, từng bước cẩn trọng, cuối cùng chìm trong u mê, là nàng đột nhiên xuất hiện, mắng cho hắn tỉnh ngộ.
Chỉ là, hắn bảo vệ cho Long Thần quốc, khôi phục lại sự huy hoàng của tướng quân phủ ngày xưa, mà nàng đã không còn...
Bụi trần mệt mỏi trở về, chỉ vì tiễn nàng đoạn đường cuối cùng...
Nếu có kiếp sau, hắn nhất định phải nói sớm cho nàng biết, hắn đã thầm yêu nàng...
“Phu quân, thời tiết lạnh, nên mặc thêm xiêm y.”
Đứng dưới gốc cây Vân Lâm nhớ lại, vai hắn chợt nặng trĩu, trên người phủ thêm lớp áo choàng, quay đầu lại nhìn thấy người phụ nữ đang mang thai đó.
“Ừ.” Hắn khẽ đáp, “Nàng nghỉ ngơi cho tốt.” Nói xong liền rời đi không hề dừng bước.
Còn lại người phụ nữ bụng lớn đứng ở nơi xa, nhìn bóng dáng hắn, vuốt ve bụng: “Hài tử, phụ thân ngươi vẫn không chịu tha thứ cho mẫu thân, mẫu thân phải làm sao đây?”
Nàng không hối hận, bởi vì nàng yêu hắn.
Thật đáng ghen tị, người trong lòng hắn...
Một trận gió thoáng qua, lá trên cây sơn trà bị thổi xào xạt.