162. Chương 162: Thương nhân gian xảo hàng đầu (23)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Chương 162: Thương nhân gian xảo hàng đầu (23)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không ngoài dự đoán, Lăng Hạo là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời phá vỡ kỷ lục về thời gian hoàn thành nhiệm vụ tính từ sáng đến giờ.
Kinh Mặc và Thành Tử cùng lúc đề nghị Lăng Hạo được tuyển thẳng vào trại huấn luyện tân binh của đội tuyển, nhưng Tô Mộc lại ngăn cản.
“Cứ để anh ấy tiếp tục đi.”
Kinh Mặc và Thành Tử gật đầu, đại khái đoán được ý Tô Mộc, cô muốn rèn luyện Lăng Hạo nhiều hơn nữa.
Thế nhưng...
Đây thật sự là em gái và anh trai sao?
Hay là một bà mẹ già và đứa con trai nghịch ngợm thì đúng hơn?
“Cô Nhiễm, tôi nhớ hôm qua cô có hỏi tôi một tài liệu về luyện chế vũ khí, tôi vừa mới sắp xếp xong, bây giờ cô còn muốn không?” Tô Mộc đột nhiên lên tiếng.
Nhiễm Tiểu Bảo đang ngồi chơi điện thoại ở phía bên kia, kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Hả?” Cô ấy hỏi muốn thứ này khi nào chứ?
“Chị Tiểu Bảo, khi nào mà cô cảm thấy hứng thú với việc luyện khí thì hẵng hay, ha ha, cô vẫn nên làm quen với bản đồ trò chơi trước đã.” Thành Tử trêu chọc nói, Nhiễm Tiểu Bảo chơi trò này đã lâu nhưng vẫn chưa quen bản đồ trong game, mấy năm nay Nhiễm Tiểu Bảo có thể thăng cấp đều nhờ Kinh Mặc dẫn dắt.
Mặt Nhiễm Tiểu Bảo đỏ bừng, kiêu ngạo mở miệng: “Thì sao chứ, chị đây mù đường thì đã sao? Không được à? Tôi chính là muốn học luyện khí.”
Kinh Mặc cười, phân tích: “Tiểu Bảo, luyện khí rất khó, không hợp với cậu đâu, để tớ dẫn cậu đi thử thứ khác.”
Cho dù là anh, cũng không dám nói mình có thể hiểu rõ toàn bộ về luyện khí.
“Thật náo nhiệt.” Đúng lúc này, từ ngoài cửa truyền đến một giọng nói tựa sương lạnh trên cành cao, mang theo vẻ kiêu ngạo không gì lay chuyển nổi.
Kinh Mặc nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp kia, ánh mắt sáng bừng, còn Nhiễm Tiểu Bảo thì lặng lẽ cúi đầu ngồi lại trên ghế sô pha, không nói một lời.
Vẻ mặt Thành Tử ngẩn ra, có chút không vui, khi quay người nhìn Tô Mộc, anh ta lấy lại vẻ mặt tươi cười: “Lăng muội tử, cô muốn uống gì? Chỗ này chúng tôi có đủ loại đồ uống.”
“Nước chanh, cảm ơn.” Tô Mộc đáp lời, sau đó ngồi xuống bên cạnh Nhiễm Tiểu Bảo.
Thế nhưng, từ khi Tần Vũ xuất hiện, Kinh Mặc không hề rời mắt khỏi cô ta, dường như tự động che chắn mọi thứ xung quanh.
Tần Vũ nhìn thấy Nhiễm Tiểu Bảo và Tô Mộc, cười nói: “Hôm nay Tiểu Bảo vậy mà rảnh rỗi đến đây, còn vị này...”
Thành Tử đang lấy nước chanh, khi nhìn thấy Kinh Mặc định thành thật nói ra thân phận của Tô Mộc, vội vàng mở miệng: “Đây là Lăng Nguyệt, bạn học cấp ba của tôi.”
Tô Mộc ngước mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt Tần Vũ, trong mắt chỉ có sự lạnh lẽo.
Thế nhưng đối với Tô Mộc, Tần Vũ đột nhiên cảm thấy khó chịu, giống như bản thân đang chịu uy hiếp, ánh mắt nhìn Tô Mộc cũng không còn thiện ý.
“Thành Tử, cậu lại thiên vị như vậy à, chỉ lấy nước chanh cho Tiểu Nguyệt mà không lấy cho tôi một ly.” Nhiễm Tiểu Bảo nhạy cảm, nhận thấy địch ý của Tần Vũ, theo bản năng muốn che chở Tô Mộc.
Cho dù có bắt nạt cô, cũng không thể bắt nạt bạn mới của cô.
Thành Tử gãi đầu, cười ha ha: “Cô kêu Kinh Mặc lấy cho đi, tôi chỉ phục vụ bạn học cũ thôi, cô muốn uống thì tìm Kinh Mặc kìa.”
Kinh Mặc nghe họ đối thoại, đành mạnh mẽ kéo sự chú ý từ Tần Vũ trở về.
Nhìn vẻ mặt bất mãn của Nhiễm Tiểu Bảo, anh ta sờ sờ mũi, cười nói: “Là tôi không chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo, lỗi của tôi, lỗi của tôi.”
Nhiễm Tiểu Bảo và anh coi như thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, anh vẫn luôn coi cô ấy như em gái mà yêu thương, tất nhiên không thể để cô ấy chịu ủy khuất.
Thế nhưng chính anh cũng không biết, khi Tần Vũ xuất hiện, anh thường sẽ bỏ qua sự tồn tại của Nhiễm Tiểu Bảo, đó mới là điều khiến cô ấy đau lòng nhất...
Kinh Mặc nói xong liền đi lấy đồ uống cho Nhiễm Tiểu Bảo, lúc quay lại đưa cho Nhiễm Tiểu Bảo cũng đồng thời đưa cho Tần Vũ một ly hồng trà.
“Cảm ơn.” Tần Vũ nói.