Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 20: Bữa Ăn Cay Đắng
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Món ăn vừa được dọn ra, Tô Mộc vừa mới cầm đũa lên thì cả chồng thức ăn trên bàn đã biến mất sạch.
Đinh Quảng Bạch nhìn đôi đũa trống trơn của cô, lập tức quay sang gõ đầu mấy người kia: “Cướp cái gì mà cướp! Ông chủ của chúng ta đang ở đây, còn sợ không được ăn no sao?”
“Đại ca, anh là người cướp được nhiều nhất đó…” Đại Hoàng oán hận nhìn mấy cọng hành trong bát mình vừa giật được.
Nó lại nghiêng đầu nhìn Vũ Trụ và Manh Manh, hai người kia vẫn cúi đầu ăn ngấu nghiến, chẳng thèm để ý tới chuyện bên ngoài.
Đinh Quảng Bạch mặt dày gãi đầu, cười gượng gạo: “Tô Mộc, đây là truyền thống của bọn tôi, gọi là cướp ăn, ăn kiểu này hình như ngon hơn bình thường.”
“Món ăn tới rồi.” Đang nói chuyện thì món thứ hai được dọn lên.
“Vèo ——” một tiếng, bốn người kia chỉ thấy còn lại một cái đĩa không, toàn bộ cà chua xào trứng đã nằm gọn trong bát Tô Mộc.
Bốn người trợn mắt há hốc mồm: …
“Ưm, rất ngon.” Tô Mộc ung dung ăn cà chua xào trứng trong bát.
Ngay sau đó món thứ ba được dọn lên bàn, bốn người nhanh tay lẹ mắt cướp lấy rồi nhét luôn vào miệng.
“Khụ khụ khụ…”
“Trời ơi! Cay quá, khụ khụ khụ!”
“Khụ khụ khụ.”
Một tràng ho khan vang lên khiến tất cả mọi người trong quán phải chú ý tới họ.
Tô Mộc vẫn điềm nhiên ăn cà chua xào trứng.
“Hu hu hu… Cay quá, cay quá!” Loli Manh Manh vừa lau nước mắt vừa uống nước.
Ba người Đinh Quảng Bạch, Đại Hoàng, Vũ Trụ muốn giật nước cũng không giật được từ tay cô ấy, đành phải tự mình ra tủ lạnh lấy nước.
Khó khăn lắm mới bớt cay, bốn người cứ nhìn đồ ăn trên bàn là miệng lại tê rần, dạ dày cồn cào, trong lòng hơi buồn bã.
Nhìn Tô Mộc ung dung đặt đũa xuống, Đinh Quảng Bạch - người bị cay đến nỗi khuôn mặt đỏ bừng lên - oán hận nói: “Tô Mộc, là một ông chủ, sao cậu có thể không nghĩ đến sức khỏe của nhân viên mình chứ, sao không nhắc nhở bọn tôi?”
Suýt nữa thì ho ra cả phổi, nếu mà chết vì cay như thế này, thì sau này ông ấy sẽ thành trò cười mất.
Tô Mộc lau miệng rồi thản nhiên nói: “Món này là ông gọi mà.”
Đinh Quảng Bạch: …
Cái nồi của ông, xin lỗi, được chưa.
“Đại ca, anh muốn hại chết bọn em để độc chiếm đồ ăn cho riêng mình phải không?” Đại Hoàng che đôi môi đã sưng vù như lạp xưởng, giận dữ lườm Đinh Quảng Bạch.
Vũ Trụ ngồi bên cạnh vẫn không nói gì, chỉ dùng một viên đá không biết đã lấy từ lúc nào ra đắp lên miệng.
Loli Manh Manh cầm bánh ngọt ăn giải cay trước mặt bọn họ cũng không nói lời nào.
Đinh Quảng Bạch oán hận nhìn Tô Mộc.
Không khí im lặng.
Một tiếng sau, cuối cùng thức ăn trên bàn vẫn bị quét sạch.
Tô Mộc cất máy tính rồi đứng dậy đi thanh toán.
“Bàn số 43 à, 1380 tệ, số này không đẹp lắm, giảm giá cho cậu.” Ông chủ quán ăn bấm nút trừ 1 trên máy tính, “Còn 1379 nhé, hoan nghênh lần sau lại đến.”
“Bữa cơm này đáng lẽ chỉ có 241 thôi, tôi làm tròn cho ông thành 250 (đồ ngốc) vậy.” Tô Mộc đã xem qua tờ thực đơn lúc nãy, còn tính cả đồ uống mà mấy người kia lấy thêm, tuyệt đối không thể sai được.
“Cậu bạn này, con số này không sai đâu, cậu xem đi.” Ông chủ quán ăn cầm một tập giấy tờ đi ra, chỉ vào rồi nói: “Đây là tiền nợ lần trước của bọn họ, đây là lần trước nữa… Tổng cộng lại đúng là con số này.”
Tô Mộc quay đầu lại, ánh mắt lướt qua mấy người đang đứng đằng sau.
Đinh Quảng Bạch giả vờ nhìn trời, Đại Hoàng cắn răng nhìn đôi chân đang run rẩy của mình, Vũ Trụ chỉnh trang lại quần áo trên người, còn Manh Manh thì cười vô tội.
Tô Mộc thanh toán xong, bốn người nhắm mắt đi theo sau cô.
Đi tới dưới tòa nhà, trước cửa cầu thang chật hẹp, có một chiếc siêu xe màu đen đang đậu chắn ngang ở đó.