Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 23: Vầng Hào Quang Sân Tennis
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bạch Cập, chúng tớ có thể đánh tennis với cậu không?” Vài nữ sinh tiến lại hỏi.
Tần Mộng Trân vừa đi tới phía đối diện để chuẩn bị thì nhìn thấy cảnh tượng đó, cô ta khinh thường thầm nghĩ.
Chỉ với mấy khuôn mặt, dáng người như thế mà cũng muốn bắt chước cô ta sao?
Tần Mộng Trân đang chờ để chế nhạo mấy cô gái kia, nhưng ngay sau đó lại nghe thấy những tiếng hoan hô đầy vui vẻ.
Bạch... Bạch Cập đồng ý ư!?
Sao có thể như vậy được!?
Cô ta cảm thấy không thể tin nổi, định quay đầu lại xem tình hình thế nào.
“Bạn học Tần Mộng Trân, chúng tớ và Bạch Cập đã là một đội rồi, cậu tìm thêm người đi, chúng ta cùng chơi tennis nhé.”
“Đúng thế, phiền bạn học Tần phải tìm thêm người rồi.”
Mấy nữ sinh kia nói vậy khiến chân cô ta cứng đờ, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: “Được.”
Khi cúi đầu giả vờ sửa soạn lại quần áo, cô ta giận dữ cắn chặt hàm răng.
Tại sao mọi chuyện cuối cùng lại thành ra thế này!
Cô ta ngẩng đầu nhìn quanh, lại thấy Bạch Mạn Tinh đang đứng cạnh hàng rào chắn nhìn Phác Tiêu chơi bóng rổ.
Còn phía bên kia, Tô Mộc đang trò chuyện với vài nữ sinh.
“Bạch, cậu chơi tennis có giỏi không?” Nữ sinh A ngẩng mặt lên, nhìn cô bằng đôi mắt hình trái tim. Được nhìn nam thần ở khoảng cách gần thế này mới thấy làn da của anh ấy thật sự quá đẹp.
“Cũng tạm.” Tô Mộc đáp.
“Bạch, ngoài tennis ra, cậu có biết chơi bóng rổ không?” Nữ sinh B hưng phấn hỏi, trong đầu đã hình dung ra dáng vẻ đẹp trai của nam thần trên sân bóng rổ.
Có thể đừng quyến rũ đến thế được không.
“Biết.”
Dù mấy cô gái đó hỏi thế nào, câu trả lời của Tô Mộc vẫn luôn ngắn gọn như vậy.
Các nữ sinh hỏi liệu có thể đánh tennis cùng không đều được đồng ý, hỏi nhiều câu như vậy cũng đều được anh ấy trả lời. Họ quay đầu nhìn nhau, đều thấy sự hâm mộ trong ánh mắt đối phương.
Đẹp trai quá, không chỉ đẹp trai mà còn thân thiện, không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài.
“Bạch, chúng ta có thể bắt đầu rồi.” Phía bên kia truyền đến giọng nói ngọt ngào của Tần Mộng Trân.
Nhìn mấy người kia trò chuyện vui vẻ, cô ta thật sự sốt ruột muốn chết đi được.
Mối quan hệ giữa Bạch Mạn Tinh và cô ta cũng không tệ lắm, nên Bạch Mạn Tinh cũng có chung cảm giác đó.
Trận đấu trên sân tennis thu hút đông đảo nữ sinh đến xem.
Dáng vẻ đẹp trai lôi cuốn, những động tác dứt khoát trên sân cũng cuốn hút ánh mắt của mọi người.
Tiếng reo hò không ngừng vang lên: “Bạch Cập cố lên!”
“Bạch Cập đẹp trai quá, a a a a……”
“Tuyệt vời, Bạch Cập chắc chắn sẽ chiến thắng!”
……
Tô Mộc cùng nữ sinh A thành một đội đấu với Tần Mộng Trân và một nam sinh, thắng tuyệt đối.
Kết thúc trận đấu, họ ngồi nghỉ, còn đội tiếp theo tiếp tục.
“Bạch, uống nước đi.” Nữ sinh B, người cùng đội, đỏ mặt đưa một chai nước cho cô.
“Cảm ơn.” Tô Mộc nhận lấy, mở nắp và ngửa đầu uống nước.
Phần tóc mái lấm tấm mồ hôi, sườn mặt hoàn mỹ cùng đường cong duyên dáng nơi cổ...
Mấy nữ sinh chăm chú nhìn hình ảnh này, không muốn bỏ lỡ dù chỉ một giây.
“Ực...” Không biết là ai đã nuốt nước bọt.
Trận đấu trên sân nhanh chóng kết thúc.
“Bạch, cậu có thể đánh với mình không?” Nữ sinh C, người sắp lên sân, nhìn cô với ánh mắt mong chờ.
Tô Mộc xoay cổ tay, rồi đứng dậy cầm lấy cây vợt tennis để bên cạnh: “Đi thôi.”
Đã lâu rồi không được sảng khoái đổ mồ hôi như thế này, cô cũng rất muốn tiếp tục chơi.
Cô vừa xuất hiện, trên sân lại vang lên từng tiếng hét chói tai.
“Có chuyện gì vậy?” Bên sân bóng rổ đang nghỉ ngơi, giọng nói trầm thấp của Phác Tiêu đột nhiên vang lên sau lưng Bạch Mạn Tinh.
“Chẳng phải là đám fan nữ của cậu em trai tôi sao.” Bạch Mạn Tinh lạnh lùng cười nói.
Đúng là không hiểu sao bây giờ nữ sinh lại không có chút rụt rè nào như vậy, một thằng con trai trông như con gái thì có gì đẹp đẽ chứ, còn không bằng...
Cô nhìn Phác Tiêu, trong mắt hiện lên vài phần nóng bỏng hơn.
“Phác Tiêu, anh có muốn chơi tennis không?”