34. Chương 34: Thiếu Nữ Vô Lương Tâm (30)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Tô Mộc đến bãi đỗ xe, cô lại nhìn thấy mấy nữ sinh từng chơi tennis cùng mình trước đó.
H
Họ đang ngồi ăn kem ly thì đột nhiên bị một nhóm nam sinh chặn lại.
Những ly kem trên tay họ bị giật lấy và rơi xuống đất.
“Mấy người làm cái gì vậy!?” Nữ sinh A chống nạnh, tức giận hỏi.
“Làm gì à? Tay cầm số tiền mà bọn tôi đã thua hôm đó, các cô vẫn sống vui vẻ như vậy sao?” Nhóm nam sinh cười cợt, nhưng lời nói lại cực kỳ khó nghe.
“Đó là do mấy người khiêu khích trước, thua Bạch Cập cũng đáng đời.” Nữ sinh B không hề yếu thế đáp lại.
“Vậy sao? Vậy bây giờ cậu gọi Bạch Cập của cậu đến đây, chúng ta thi đấu cái khác, đánh nhau một chọi một thì thế nào? Một mình cậu ta đánh với bọn tôi, nếu thua thì trả gấp đôi số tiền đặt cược hôm đó.”
“Mấy người đúng là đồ không biết xấu hổ.” Các nữ sinh khinh bỉ nói.
Tô Mộc vốn định lên xe đi, nhưng giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của cô bỗng vang lên rõ ràng trong bãi đỗ xe trống trải: “Nghe nói mấy người muốn đánh một chọi một, thắng thì lấy gấp đôi tiền đặt cược hôm đó à?”
“Ồ ~ đây chẳng phải là bạn học Bạch, nam thần trong mắt các học muội đó sao? Anh hùng cứu mỹ nhân à? Cậu cứ đánh thắng bọn tôi rồi hãy nói tiếp, đến lúc đó thì đừng có mà……”
“Bộp ——” Nam sinh còn chưa nói hết câu thì đã bị thứ gì đó ném thẳng vào mặt.
Hắn cúi đầu nhìn xuống……
Là một túi băng vệ sinh còn nguyên chưa bóc!!!
“Bộp, bộp, bộp ——”
“Bạn học Bạch, chạy mau!” Nữ sinh A ném tất cả băng vệ sinh trong túi vào nhóm nam sinh để yểm hộ, vừa chạy vừa nói với Tô Mộc.
Các nam sinh: ……
Nhìn đống băng vệ sinh nằm im lìm dưới đất, bọn họ chỉ cảm thấy trong đầu có hàng nghìn con ngựa đang chạy loạn xạ.
“Các cậu đi trước đi.” Tô Mộc bình tĩnh bước về phía nhóm nam sinh, giẫm lên đống băng vệ sinh rơi vãi trên mặt đất mà tiến đến trước mặt bọn họ.
“Một chọi một hay là cùng xông lên?”
Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo, không coi ai ra gì của cô, các nam sinh nghiến răng nghiến lợi nói: “Một mình đánh thì sợ cậu lại nghĩ bọn tôi xem thường cậu, đương nhiên là phải cùng lên rồi.”
“Được thôi.” Tô Mộc chậm rãi rút ra một khẩu súng nhỏ tinh xảo, đôi môi mỏng khẽ mở: “Cho dù chết hay bị thương, tiền đặt cược vẫn giữ nguyên như vậy.”
“Đừng tưởng lấy một khẩu súng giả ra để hù dọa mà bọn tôi sợ nhé.” Nam sinh cầm đầu cười ha hả.
“Vậy thì thử xem.”
“Cạch.” Tô Mộc gạt chốt an toàn.
Cô ngước mắt đảo qua đám người, ánh mắt lạnh nhạt đó nhìn bọn họ cứ như... đang nhìn người chết vậy.
“Ực ——”
Có người nuốt nước bọt khan.
Phía sau có nam sinh nhỏ giọng nói:
“Anh Thiên, hình như... hình như đây là súng thật đó, em nghe thấy tiếng lên đạn.”
“Bạch Cập là người nhà họ Bạch, mà nhà... nhà họ Bạch thì làm gì thiếu súng chứ…… Cậu ta thật sự có thể mang súng theo người đó.”
Trong lúc bọn họ đang bàn tán thì giọng nói của cô vang lên.
“Bắt đầu.”
Bàn tay cô từ từ nâng lên.
“Bùm——”
“Bùm ——”
Đám nam sinh lập tức quỳ sụp xuống trước mặt cô: “Bạn học Bạch, vừa nãy bọn tôi chỉ nói đùa thôi.”
“Đúng đúng, chỉ là nói đùa thôi mà.”
“Bọn tôi sai rồi, sau này thật sự không dám nữa đâu.”
“Không dám nữa, cậu ta tha cho bọn tôi đi mà.”
……
Tuy gia cảnh của những nam sinh này khá giả, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là những thiếu niên chưa tới hai mươi tuổi, nào đã từng nhìn thấy súng thật đạn thật bao giờ. Bọn họ không muốn vì cậy mạnh mà phải bỏ mạng sớm đâu.
Không khí im ắng, Tô Mộc cất súng rồi xoay người, giẫm lên đống băng vệ sinh mà bước đi xa dần.
Phía sau vừa truyền đến tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Cô dừng bước, rồi quay đầu lại.