37. Chương 37: Thiếu Nữ Vô Lương Tâm (33)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng chỉ vài câu nói của Đại Hoàng sao có thể khiến hắn ta ngẩn người ra được chứ?
Sau đó, Đại Hoàng và hắn ta bắt đầu ẩu đả.
Trông cậu ta bình thường như một tên côn đồ, không ngờ võ nghệ cũng không tồi.
“Chết tiệt, chừa cho tôi vài xiên nướng chứ!” Đại Hoàng vừa đánh nhau vừa liếc nhìn đĩa xiên nướng trên bàn.
Người đàn ông cầm đầu ra hiệu bằng mắt, đám người còn lại lập tức tiến về phía Tô Mộc.
Tô Mộc ném ghế một cách dứt khoát, nhưng mấy người kia đã đề phòng từ trước nên chặn lại và vứt sang một bên.
“Á ——” Tiếng hét chói tai truyền đến từ phía Manh Manh.
Động tác tiếp theo của Tô Mộc cũng bị tiếng hét chói tai của cô ấy che lấp.
Ngay sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Manh Manh tối sầm lại khi nhìn chiếc bánh kem bị chiếc ghế ném trúng, không ai biết cô bé đang nghĩ gì.
Hóa ra trong lúc mọi người đang ném ghế loạn xạ, chiếc ghế đã bị ném thẳng vào bàn ăn.
Giờ phút này, thức ăn và bát đũa trên bàn cơm đều bị vương vãi, lộn xộn.
Một chân của chiếc ghế đầy bụi bẩn đang giẫm nát chiếc bánh kem của Manh Manh.
Vũ Trụ nhanh chóng nhét thịt nướng trên tay vào trong miệng, sau đó kéo Phong Dĩ ra xa hơn mười mét.
Đinh Quảng Bạch duỗi tay kéo Tô Mộc chạy vào trong quán ăn.
Tô Mộc hơi ngơ ngác đứng ngoài cửa quán nhìn ra.
Manh Manh hai tay nâng niu chiếc bánh kem, thân hình nhỏ bé đứng trước mặt đám người kia.
“Bánh, kem, của, tôi…… mấy người, vậy mà, lại phá nát bánh kem của tôi!”
Khuôn mặt đang cúi gằm xuống, khi ngẩng lên đã trở nên điên dại. Đôi mắt to tròn tràn đầy ánh mắt đỏ ngầu như máu, khiến người nhìn vào có cảm giác rợn người.
“Tô Mộc, tôi khuyên cậu đừng nhìn nữa.” Đinh Quảng Bạch với bộ râu lởm chởm gãi đầu, trở lại trạng thái tỉnh bơ như trước.
Ặc……
Cô cảm thấy mình đã quá hồ đồ khi không nghe theo lời khuyên của Đinh Quảng Bạch.
Quả thực là quá tàn bạo.
Bị đánh một chiều, hơn nữa còn không phân biệt địch ta.
Hình ảnh cuối cùng mà cô nhìn thấy là...
Là một đám người mặc vest đen đang quỳ gối trước chiếc bánh kem mà Manh Manh đặt dưới đất, mặt mũi bầm dập.
Cùng với…… Đại Hoàng đang run bần bật.
Ánh mắt cầu cứu của Đại Hoàng liên tục hướng về phía này. Nhưng nếu bọn họ xông ra đó lúc này, cũng chỉ có chung số phận với cậu ta mà thôi.
Đại Hoàng thấy cầu cứu không thành, chỉ có thể tự cứu.
“Hỡi bánh kem thiên sứ ngọt ngào, xinh đẹp, đáng yêu, tốt bụng……” Cậu chắp tay trước ngực, thành kính nhắm hai mắt khấn vái, “Vừa rồi vô tình mạo phạm, con xin thề, sau này nhất định sẽ trở thành một người sáng sủa, tích cực hướng về phía trước, yêu mến đồ ngọt, xin ngài hãy tha thứ cho sự vô tri của con.”
Manh Manh nghe vậy cực kỳ hài lòng. Cô phất tay ra hiệu bảo Đại Hoàng có thể cút đi được rồi.
“Bánh kem thiên sứ, xin cảm ơn ngài.” Đại Hoàng nói xong rồi đứng dậy với vẻ mặt như một Thánh Nữ được ban ơn và chậm rãi rời đi.
Khán giả xung quanh đứng nhìn ngây dại, vẫn còn tưởng là đang quay phim.
Đám sát thủ được phái tới để bắt Tô Mộc cũng ngây người không kém.
Cô bé đáng yêu này thực sự quá đáng sợ, mẹ ơi.
Ngay cả phản kháng bọn họ cũng không làm được.
Bởi vì gần đây kiểm tra gắt gao nên bọn họ không mang theo súng, chẳng lẽ thật sự phải nói những câu nói kinh dị như thằng nhóc kia vừa rồi sao?
Không!
Bọn họ là sát thủ! Bọn họ có tôn nghiêm!
“Các người hãy chôn vùi cùng chiếc bánh kem của tôi đi, ha ha ha……” Tiếng cười lạnh lẽo vang lên, mấy người cẩn thận ngẩng đầu lên, lại thấy trong tay Manh Manh là một quả bom được cô bé dùng dây ruy băng màu hồng quấn quanh.
Bo…… Bom!?
Đồng tử của bọn họ lập tức mở to.
Gần như đồng thanh hô lên: “Hỡi bánh kem thiên sứ đáng……”
Cuối cùng chạy trối chết.
Tô Mộc cảm thấy cảnh tượng này thật quá đỗi hoang đường.
“Anh Đinh, đấy là bom thật à?”
Đinh Quảng Bạch đỡ trán: “Tô Mộc, chẳng lẽ cậu nghĩ đó là bom giả sao? Là thật đó, thật một trăm phần trăm!”
Tô Mộc:……
Sao cô biết có người dám ngang nhiên mang bom theo người đi khắp nơi chứ.