49. Chương 49: Nữ quái Tô Mộc

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa tan học, Tô Mộc đã thấy Manh Manh đứng đợi ở cửa. Cô bé này tình cờ đang ở đại học Đế Đô ăn đồ ngọt, tiện thể chờ cô tan học rồi đến tìm.
Khi ra khỏi lớp, một vài người đi ngang qua Tô Mộc còn cố ý xì xào bàn tán chuyện cô giả trai.
Tiểu Loli nghe thấy liền tỏ vẻ bất mãn: "Không được mắng Tô Mộc ca ca!"
Thấy cô bé Loli đáng yêu tức giận, những người đó lại nảy ra ý định trêu chọc, cố ý mắng thêm vài câu.
Sau đó.....
“A, đau quá, đau quá đi mất…”
Một tràng tiếng kêu đau đớn vang lên, mấy người vừa mắng Tô Mộc đều ngã lăn quay ra đất.
Tiểu Loli vỗ vỗ hai bàn tay, lè lưỡi nói: "Cho các người mắng Tô Mộc ca ca đấy!"
“Những gì họ nói đều là sự thật, Bạch Cập vốn dĩ là con gái.” Bạch Mạn Tinh kéo cánh tay Phác Tiêu, nói với vẻ vô cùng bất bình.
“Con đàn bà xấu xa! Italy! Không được mắng Tô Mộc ca ca!” Tiểu Loli trừng mắt nhìn hai người, vô cùng hung hăng.
Ý, Italy là cái quái gì…..
Trong mắt tiểu Loli, Italy là biệt danh của Phác Tiêu. Hắn lạnh lùng nhìn tiểu Loli, nhớ rõ cô bé này thuộc nhóm người Khoa học kỹ thuật, thực lực bí ẩn, thủ hạ của hắn còn nói trên người cô bé có mang theo vật nguy hiểm.
Phác Tiêu lấy điện thoại ra, bấm số: "Alo, bảo vệ à? Ở đây có người mang theo vật nguy hiểm vào trường học, đang ở…"
“Bang –––” Chiếc điện thoại trên tay Phác Tiêu bị Tô Mộc đánh rơi.
“Trượt tay.” Cô nhẹ nhàng nói, sau đó từ trong túi rút ra một tờ 50, “Tiền sửa chữa.”
"Manh Manh, đi thôi."
Ngay khi Tô Mộc chuẩn bị rời đi, Bạch Mạn Tinh đã vung cánh tay về phía cô. Tô Mộc chặn cánh tay cô ta lại, kéo một cái rồi ném cả người cô ta vào tường.
Cô cụp mắt xuống, nhìn Bạch Mạn Tinh vừa định tát mình nhưng lại bị quăng ngã, rồi lại rút từ trong túi ra một tờ 50, “Tiền thuốc men.”
“Tô Mộc ca ca thật ngầu!” Manh Manh kích động vỗ tay bên cạnh.
Bạch Mạn Tinh ngã trên mặt đất, toàn thân đau đớn, nghiến răng nghiến lợi: "Bạch Cập, tao sẽ không tha cho mày!"
Cô ta nhất định phải hủy hoại Bạch gia, hủy hoại Bạch Cập!
Phác Tiêu không đến đỡ Bạch Mạn Tinh, mà lại ngăn Tô Mộc, nói: "Bạch Cập, xin lỗi."
Ngoài miệng thì nói xin lỗi, nhưng thực ra trong lòng lại muốn cô chú ý đến mình nhiều hơn.
“Bạn học Phác, hãy nhìn xuống chân.” Giọng nói của cô hơi nhẹ nhàng, mang theo chút thần bí.
Mọi người đều nhìn vào chân hắn.
Á.....
Một quả bom màu hồng phấn nằm im lìm bên chân hắn, mà dưới chân hắn còn đang giẫm lên kíp nổ.
Manh Manh nhìn Phác Tiêu nhe răng cười nói: "Italy đáng ghét, nhấc chân lên sẽ “Bùm” một tiếng đó nha, sau đó Italy đáng ghét liền biến thành, hì hì, biến thành thịt nát đó.”
Trơ mắt nhìn Tô Mộc rời đi, trong đáy mắt Phác Tiêu đủ loại cảm xúc cuồn cuộn. Sau khi Bạch Mạn Tinh đứng dậy, đến bên cạnh Phác Tiêu nói: "Tiêu, chúng ta về đi."
Phác Tiêu lấy điện thoại ra, gọi điện, kêu thủ hạ dẫn người đến xử lý quả bom.
“Đây, đây có phải bom thật không?” Bạch Mạn Tinh kinh ngạc, thoạt nhìn rõ ràng chỉ là một món đồ chơi mà.
“Đám người kia đến đây thì sẽ biết.” Phác Tiêu cũng không thể xác định, nhưng đám người Khoa học kỹ thuật kia thật sự không đơn giản, nên để đảm bảo an toàn cho bản thân, hắn phải đợi xem xét cẩn thận.
Vừa lúc là thời gian cơm trưa, khu giảng đường cũng không có người, chỉ có Bạch Mạn Tinh và Phác Tiêu yên lặng chờ đợi.
Người của Phác Tiêu nhanh chóng đến.
“Thiếu gia, đây là bom thật, là loại tự chế.”
“Ừ, xử lý đi.” Phác Tiêu nhìn quả bom bên chân, trong đáy mắt hiện lên vẻ khó hiểu.
Những người bên cạnh Bạch Cập này.....
Hắn phải điều tra kỹ hơn, đặc biệt là mấy người thân tín thuộc Khoa học kỹ thuật của Bạch Cập.