Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 62: Cô gái vô lương tâm (58)
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Nếu tôi mà hướng về Bạch gia, thì trước đây đã không tiết lộ cho Phác Tiêu bao nhiêu kế hoạch của Bạch gia đến nỗi bị đuổi khỏi đó rồi? Nói cho cùng, tôi đều vì Phác gia.
Các người không tò mò vì sao hôm nay tôi lại xuất hiện ở Đường gia sao?
Tất cả là do Bạch Cập đứng sau giật dây, khiến các người mất mặt trước bao nhiêu người, chia rẽ mối quan hệ giữa Đường gia và Phác gia.
Các người hận Bạch Cập, mà tôi cũng vừa lúc muốn tiêu diệt Bạch gia.
Vậy nên, tôi có cần thiết phải nói dối không?"
Bạch Mạn Tinh hai mắt tràn đầy thù hận, nói năng hùng hồn.
Những lời cô ta nói đều là sự thật, ba người Phác gia không thể nào cãi lại.
Cha Phác trầm ngâm một lát, rồi mở miệng: "Cô nói có tài liệu tuyệt mật, vậy làm sao cô lấy được chúng?"
Ngay cả khi họ tin tưởng cô không hướng về Bạch gia, thì tài liệu tuyệt mật đó làm sao có được?
"Đương nhiên là có người giúp." Bạch Mạn Tinh tự tin nói, hiện tại bên cạnh cha Bạch cô ta còn có một đồng minh, tuy rằng người này đã bị phản bội, nhưng cô ta lại nắm giữ nhược điểm của người đó, giờ đây vừa lúc có thể dùng đến.
Cha mẹ Phác trong mắt sáng ngời, Phác Tiêu suy nghĩ trong chớp mắt rồi cũng gật đầu.
"Nhưng mà, nếu lần này Bạch gia sụp đổ, tôi muốn cùng Phác Tiêu đính hôn." Cô ta muốn quang minh chính đại ở lại Phác gia, không ai có tư cách nói cô ta!
Đáy mắt Phác Tiêu sắc bén, bản thân hắn đối với Bạch Mạn Tinh có tình cảm, nhưng hiện giờ cô ta lại nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, một chút tình cảm kia của hắn toàn bộ đều bị thiêu rụi.
Hắn tự giễu chính mình, hôn ước của hắn luôn gắn liền với vận mệnh của Phác gia.
Thật là châm chọc.
"Được."
Một tiếng 'được' này là từ miệng Phác Tiêu thốt ra.
Bạch Mạn Tinh vui sướng, mẹ Phác cùng cha Phác kinh ngạc, ánh mắt đều đổ dồn vào Phác Tiêu đang xoay người đi lên lầu.
-
Bạch Mạn Tinh lợi dụng Lam Duyệt, từ chỗ cha Bạch lấy được cơ mật của tổ chức, giáng cho Bạch gia một đòn chí mạng.
Bạch gia tổn thất nghiêm trọng. Vốn tưởng rằng có thể thuận lợi thâu tóm Bạch gia, đang đắc thế thì Tập đoàn tài chính Phác thị lại lâm vào nguy cơ.
Lần này, Tập đoàn tài chính Phác thị rơi vào khủng hoảng vì các công ty liên tục bị niêm phong không chút khoan nhượng.
Phác gia tìm mọi cách cầu cứu, cha Phác chỉ có thể gắng gượng xin Đường lão giúp đỡ. Đường lão bên kia thái độ rất cứng rắn, kiên quyết không giúp. Cha Phác lại tìm kiếm mấy người vẫn luôn hợp tác, nhưng cuối cùng kết quả đều như nhau.
Tình thế hiện giờ, không ai dám giúp đỡ?
Ngày đó tại bữa tiệc sinh nhật Đường Tuyết, sự việc Phác gia gây ra đã được rất nhiều gia tộc lớn chứng kiến. Bọn họ không hề ngốc, không muốn đối địch với Đường gia.
Cha Phác và Phác Tiêu tinh thần và thể xác đều mệt mỏi. Trở lại Phác gia, nhìn thấy Bạch Mạn Tinh, cha Phác liền cho người lập tức đuổi cô ta ra ngoài. Bất luận Bạch Mạn Tinh có náo loạn cầu cứu Phác Tiêu đến mức nào, Phác Tiêu đều nhấp môi cam chịu.
Bạch Mạn Tinh bị đuổi khỏi Phác gia, vẫn luôn thấp thỏm không yên. Cô ta liền tìm Tình phu nhân xin giúp đỡ. Tình phu nhân đương nhiên không thể mặc kệ con gái mình chịu khổ bên ngoài, bèn lén lút đưa cô ta trở về.
Phác gia thấy Tập đoàn tài chính Phác thị khó lòng giữ được, chỉ có thể chuyển tài chính sang thế lực ngầm.
Chỉ là họa vô đơn chí, bên cạnh Bạch gia phản kích, còn có Hàn gia hỗ trợ, đánh Phác gia trở tay không kịp, liên tục thất thế, cuối cùng liền sụp đổ.
Phác gia... đã xong rồi.
-
Gần đây, Tô Mộc cùng Phong Dĩ đã nghiên cứu ra một sản phẩm mới, đó là một chiếc kính chơi game thực tế ảo.
Vào thời điểm tạm thời chưa có tiến triển mới, mấy người Đinh Quảng Bạch, những người trước đó đã chào tạm biệt ở sân bay, lại bất ngờ xuất hiện.
"Hắc, Tô Mộc huynh đệ, đã lâu không gặp, có phải rất nhớ chúng tôi không?" Đinh Quảng Bạch vẫn như cũ râu quai nón, vẻ ngoài rắn rỏi nhưng tính tình ôn hòa.
"Không có chúng tôi, phải chăng Khoa học kỹ thuật sẽ phải đóng cửa? A ha ha, chúng tôi đã trở lại rồi đây!" Đại Hoàng tự luyến vỗ vỗ ngực.
"Theo hiểu biết của tôi, công ty hiện tại đang nghiên cứu kính chơi game thực tế ảo, tôi vô cùng hứng thú với nó..." Vũ Trụ ba la ba la bày tỏ quan điểm.
"Tô Mộc ca ca, em rất nhớ anh." Tiểu Loli hân hoan chạy đến trước mặt Tô Mộc, dùng đôi mắt ướt át nhìn cô.
Đáy mắt Tô Mộc nóng lên...
Lại sắp có một khoản tiền lớn rồi.
Bên kia, Phong Dĩ đẩy đẩy gọng kính, ờ... Dường như bọn họ đều đã quên rằng còn có anh ở đây.
Tô Mộc mời mấy người ăn một bữa cơm, sau đó quyết đoán ném cái hạng mục này cho bọn họ.