Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 81: Tỳ nữ đã đến (17)
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vị thầy bói vuốt râu, cười rất vui vẻ. Thấy mọi người nhìn mình, ông ta xua tay: "Đừng để ý lão đạo này, các ngươi cứ tiếp tục đi, cứ tiếp tục."
Ông ta trông như đang xem một vở kịch.
"Bang –––" Nhạc Tuấn tức giận hất đổ quầy xem bói: "Ngươi dám cười bản công tử, chán sống rồi sao!?"
Thầy bói bình tĩnh đứng dậy, trốn sang một bên, không bị đánh trúng. Chỉ là quầy hàng của ông ta đã rơi vỡ tan tành. Nụ cười trên mặt chưa tắt, ông ta mở miệng:
"Vị công tử này, lão đạo bấm quẻ tính toán, ngươi sắp gặp phải đại họa, cần phải cẩn thận..." Ánh mắt ông ta dời xuống, dừng lại ở vị trí dưới hai chân Nhạc Tuấn.
Nhạc Tuấn nghe vậy, cảm thấy xấu hổ và bực tức: "Người đâu, trói lão thầy bói nói năng bậy bạ này lại cho ta, cho hắn nhìn xem, rốt cuộc thì ai mới là người gặp tai họa!"
Hai gã sai vặt đi theo phía sau hắn lập tức xông về phía thầy bói.
Các tiểu thương xung quanh nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi bỏ chạy, sợ bị vạ lây.
Nhạc Tuấn quay đầu lại, thế mà lúc hắn đang xử lý lão thầy bói, hai mỹ nhân kia đã... đi mất rồi sao!?
Ngay phía trước, trên con đường đông đúc người qua lại, dạo chợ.
"Tiểu Thu, chúng ta, chúng ta vẫn nên chạy nhanh đi." Vân Linh lo lắng, hiện tại nàng nào còn tâm trạng đi dạo phố chứ. Đợi tên Nhạc Tuấn kia nhận ra thì hắn sẽ đuổi theo ngay.
"Không sao đâu, tiểu thư, người đeo cái này đẹp lắm."
Tô Mộc cầm một cây trâm từ một sạp trang sức bên cạnh, định cài lên tóc Vân Linh.
"Quả thật nhan sắc lại tăng thêm vài phần." Nhạc Tuấn vội vàng đuổi tới đứng phía sau hai người, vui vẻ mở miệng: "Hai vị tiểu thư, chúng ta có thể đi uống trà. Vừa rồi, bản công tử đã thanh toán rồi."
Chủ quán nhỏ vừa nghe thấy chuyện thanh toán tiền, ánh mắt nhìn Tô Mộc và Vân Linh với vẻ đầy ẩn ý.
Hai vị tiểu thư này, chẳng lẽ là...
"Ngươi nói cái gì?" Tô Mộc vẻ mặt lạnh nhạt, ngước mắt lên, đáy mắt không chút cảm xúc.
"Tiểu thư sẽ không quên chứ, vừa rồi tại hạ đã đưa một ngàn lượng, chính là muốn các cô làm bạn uống trà với ta." Nhạc Tuấn làm vẻ mặt tinh quái, ý tứ rất rõ ràng, cây quạt trong tay đã chĩa về phía cằm Tô Mộc.
"Vị công tử này, ngươi bị điếc à?" Nàng cầm cây trâm trong tay, đâm thẳng vào cây quạt đang vươn ra, nhắm vào tay Nhạc Tuấn.
Nhạc Tuấn sợ bị thương, vội buột cây quạt xuống.
"Một người một ngàn lượng." Xoa xoa cây trâm, Tô Mộc đặt nó lại chỗ cũ, rồi dẫn Vân Linh tiếp tục đi về phía trước.
Nhạc Tuấn liền đi theo phía sau, vô lại nói: "Vị tiểu thư này, lúc đó cô đâu có nói một người một ngàn lượng, đây là cô muốn lừa gạt ta sao? Hôm nay các cô không làm bạn cũng phải làm bạn."
Hắn ra hiệu bằng mắt cho hai gã sai vặt phía sau tiến lên bắt người.
Tô Mộc kéo Vân Linh ra phía sau, từ trong tay áo lấy ra một cái lọ, rắc về phía trước. Bột phấn màu trắng rơi trúng người hai gã sai vặt.
"A ha, a ha ha ha ha... A ha ha ha ha..." Hai gã sai vặt bật ra tiếng cười lớn, không thể ngừng lại.
Tô Mộc sửng sốt, nhìn nhìn cái lọ, nói: "Xin lỗi, lấy nhầm rồi."
Hai gã sai vặt muốn hộc máu. Cái gì mà lấy nhầm rồi, rốt cuộc cô muốn lấy ra thứ gì!?
Tô Mộc tìm kiếm trong tay áo, sau đó móc ra một cái lọ khác, nghiêm mặt nói: "Chắc chắn là cái này, phấn hóa cốt do thần y nghiên cứu chế tạo, sẽ khiến các ngươi trong nháy mắt tan thành máu loãng."
Những người xung quanh quán nhỏ đều hoảng loạn lùi lại phía sau, tốt nhất là họ nên bỏ chạy.
Hai gã sai vặt: "..."
Tốt hơn vẫn là lấy nhầm, lấy nhầm đi.
"Các ngươi cho rằng bản công tử sợ hãi sao!?" Vì có hai gã sai vặt che chắn, nên Nhạc Tuấn không bị dính nhiều. Hắn hừ lạnh, nhìn hai tên kia cười đến đau bụng quỳ rạp trên đất, hắn dùng chân đá một cái.
"Đồ vô dụng!\