Nắm trong tay 50 vạn hùng binh, uy trấn phương Bắc, Trấn Bắc Tướng quân lại bất ngờ nhận được tin Hoàng đế nghi ngờ hắn có mưu đồ phản nghịch. Hệ thống bên cạnh khuyên nhủ hắn nên trở về kinh thành, ẩn mình chờ thời, từ từ gây dựng thế lực. "Cái gì? Ta có nửa triệu quân trong tay, ngươi bảo ta về kinh để... 'phát triển thế lực'?" Vị tướng quân bật cười đầy khinh miệt. "Ta đường đường là Trấn Bắc Tướng quân, tất nhiên trung thành với Đại Hạ!" Miệng thì vẫn một mực xưng trung thành, nhưng chỉ trong chốc lát, hắn đã buột miệng xưng "Trẫm" – một cách xưng hô chỉ dành cho bậc đế vương! Bỏ qua mọi chi tiết nhỏ nhặt, vị tướng quân này liền hạ lệnh triệu tập tất cả Tiết độ sứ và Chỉ huy sứ. Với lý do "trong triều có gian thần làm loạn", hắn quyết định dẫn đại quân vào kinh, mượn danh nghĩa "thanh quân trắc" để làm một cuộc "thay máu" triều đình! Hệ thống chỉ còn biết "câm nín" trước sự táo bạo và... phi logic của chủ nhân. Liệu đây là lòng trung thành bị đẩy đến cực hạn, hay là tham vọng đế vương bấy lâu nay đã bùng cháy dữ dội? Một vị tướng quân "trung thành" mang theo 50 vạn quân tiến về kinh đô, sẽ viết nên khúc ca trung nghĩa hay một chương sử phản nghịch?