Hai Độ Ách: Ảo Cảnh và Minh Châu

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng lơ mơ nhìn Độ Ách: “Đại sư, cảm ơn ngài đã cứu ta.” Lúc này, trên gương mặt nàng không hề có chút sợ hãi hay căng thẳng.
Dường như nàng chỉ nhớ ơn cứu mạng của hắn. Nhưng Độ Ách vẫn thăm dò: “Thí chủ, cô không sao chứ! Cô vừa hôn mê…” “A! Ta…” Ô Tiểu Tiểu buồn bã nói: “Chắc là Cơ Vô Đạo ra tay mạnh quá! À đúng rồi, thí chủ, ngài tên gì vậy?” Ô Tiểu Tiểu cảm kích nhìn Độ Ách.
Độ Ách khẽ cười, bình tĩnh nhìn nàng, từ tốn nói từng chữ: “Tiểu tăng tên Độ Ách, việc cứu cô nương chỉ là tiện tay thôi, cô nương không cần bận tâm.”
“Độ, Độ Ách.” Ô Tiểu Tiểu giật mình, một lát sau nàng kìm nén cảm giác bất ổn này lại, cố nặn ra một nụ cười nhìn Độ Ách: “Đại sư, ta xin về trước, đợi ngày khác có thời gian, ta sẽ đích thân đến thăm và cảm tạ ơn cứu mạng của ngài.”
“Ừ, thí chủ giữ gìn sức khỏe.” Vẻ mặt Độ Ách ôn hòa, dõi mắt nhìn nàng rời đi.
“Thú vị.” Một lúc lâu sau, Độ Ách nhàn nhạt nói.
Sau khi trở lại sân viện của mình, Độ Ách thuận tay bố trí một kết giới, sau đó hắn khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, lặng lẽ thiền định.
Sâu thẳm trong ý thức linh hồn, là vùng Ảo Cảnh.
Đó là nơi có một trận pháp khá giống Thái Cực Âm Dương đồ. Ánh sáng vàng ở cực dương rất mạnh mẽ, trấn áp cực âm bên kia. Trong khi đó, cực âm lại tăm tối, không một chút ánh sáng, chỉ có một làn khí đen nhạt lơ lửng giữa không trung.
“Ngươi đến rồi.” Độ Ách đi về phía cực dương. Ở đó là một nam nhân có tướng mạo giống hệt Độ Ách, vẻ mặt y vô cùng bình thản, lạnh lùng điềm tĩnh lắng nghe hắn nói.
“Phật quang trên người ngươi lại mạnh mẽ hơn rồi. Nếu ngươi muốn thay đổi ý định, trong vòng hai trăm năm, ngươi chắc chắn sẽ thành tiên, đạt được địa vị cao quý.”
“Không cần.” Nam nhân có tướng mạo giống Độ Ách bất đắc dĩ mở mắt ra: “Ta không muốn thành tiên. Đây là quyết định chung của hai ta, ta sẽ không vi phạm lời hứa với ngươi.”
“Vậy là tốt rồi.” Độ Ách bình tĩnh nhìn đối phương, một lúc lâu sau, khuôn mặt tuấn tú của hắn bất chợt trở nên u ám. Thoáng cái, khí đen lóe lên, rồi trên đầu hắn mọc ra mái tóc dài màu đen, ngay cả áo choàng tu sĩ trên người cũng biến thành áo choàng rộng màu đen huyền bí.
“Ta đã tìm được người đó rồi. Nàng là một cô nương vô cùng xinh đẹp. Ta đã cho nàng ăn máu tim của chúng ta. Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta đã vô cùng thích nàng rồi. Ta tin rằng nếu là nàng, vậy thì chắc chắn có thể lay động được tâm trí của ngươi.” Độ Ách áo đen khua tay một cái trước mặt, trong nháy mắt, khuôn mặt hắn bị một chiếc mặt nạ màu đen mỏng che phủ.
“Có phải là cô nương trong giấc mơ không?” Độ Ách áo trắng đang được bao phủ bởi Phật quang hỏi.
“Đúng, là cô nương trong giấc mơ thứ hai.” Khóe môi Độ Ách áo đen chậm rãi nhếch lên, hiển nhiên tâm trạng của hắn rất tốt.
“Ngươi tìm được nàng sao?” Đương nhiên Độ Ách áo trắng biết về hai giấc mơ đó, bởi trên thực tế, chính y đã tạo ra hai giấc mơ đó. Cũng chính vì hai điềm báo hoàn toàn khác nhau nên y mới quyết định sa ngã. Cho dù, cuối cùng y có thể sẽ bị Độ Ách áo đen trước mặt phản phệ. Nhưng điều đó vẫn tốt hơn việc đánh đổi hơn nửa sinh mạng của người dân Độ Liên để hoàn thành việc thành tiên của mình. Cái giá phải trả quá đắt, y không thể chấp nhận.
“Ừ.” Độ Ách áo đen ngửa đầu vươn tay, lặng lẽ cảm nhận sự yên tĩnh lúc này. Một lúc lâu sau, hắn đột nhiên nhẹ giọng nói: “Nàng đến rồi.”
Ở bên ngoài, Minh Châu biết rõ mình đang mơ. Chỉ là giấc mơ này quá hoang tàn! Một bên là gió u ám thổi từng đợt, một bên là ánh sáng mạnh mẽ, quả là một sự kết hợp vừa kỳ dị vừa hài hòa.
Nhưng cho dù cảnh tượng này có thú vị đến đâu, thì vẫn không thay đổi được sự thật là nơi này chẳng có gì cả!
“Mệt mỏi quá!” Minh Châu khẽ nhíu mày một cách yếu ớt, nàng không muốn đi.
Hơn nữa, chẳng qua chỉ là một giấc mơ thôi, thà cứ nghỉ ngơi ở đây, dù sao sớm muộn gì nàng cũng sẽ tỉnh dậy.
Nghĩ như vậy, Minh Châu liền ngồi xuống ôm đầu gối.
“Haiz!” Một tiếng thở dài nhẹ nhàng đột nhiên vang lên sau lưng Minh Châu.
Minh Châu vô thức quay đầu nhìn lại… “Độ Ách.” Minh Châu nghi ngờ nói: “Ngươi, ngươi, sao ngươi lại sáng choang như một ngọn nến vậy!”
Độ Ách áo trắng: “...” Kể từ khi y hiến thân cho Độ Ách áo đen và ý thức chìm vào ảo cảnh Phật giới, y chưa từng gặp người ngoài nào. Những gì tiềm thức thể hiện trong ảo cảnh Phật giới đều là ý thức của y, hiển nhiên hào quang Phật cũng chính là một phần linh hồn của y. Mà bản thân y không thể nhìn thấy nó, tất nhiên y sẽ không ý thức được nó đang tụ hội.
“Xin lỗi.” Y nói lời xin lỗi với Minh Châu, sau đó trong nháy mắt, Phật quang lập tức biến mất.
Nhìn thấy người quen thuộc, nàng vô thức cảm thấy trong giấc mơ của mình sẽ không có nguy hiểm gì, do đó tâm trạng của Minh Châu rất tốt. Nàng đứng dậy mỉm cười ngọt ngào, đi đến trước mặt Độ Ách áo trắng: “Độ Ách, sao ngươi lại ở trong giấc mơ của ta vậy! Chẳng lẽ bởi vì ta ngày nhớ đêm mơ ư?”
Độ Ách áo trắng: “...” Tuy nhiên… Ngay lúc nhìn rõ dung mạo của Minh Châu, Độ Ách áo trắng cứng đờ tại chỗ. Cảm xúc và dục vọng của y rất mong manh, đương nhiên y sẽ không yêu Minh Châu ngay từ cái nhìn đầu tiên như Độ Ách áo đen. Nhưng phải nói rằng Minh Châu là người duy nhất khơi dậy tình cảm trong y ngay lập tức. Mặc dù cảm giác mất khống chế cực kỳ nhỏ, nhưng y vẫn cảm nhận rõ ràng sự khác biệt trong tâm trí mình.