Tấn vương cầu thân, sóng gió cung cấm

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê

Tấn vương cầu thân, sóng gió cung cấm

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thì ra là vậy!” Tấn vương nhìn vị ngự y: “Vậy phu nhân có cần uống thuốc gì không?”
Uống thuốc?
Minh Châu đang ngồi cạnh, nghe hai từ này liền không kìm được. Nàng thật sự rất ghét uống thuốc. Tại sao Tấn vương và tên đáng ghét Lâm Cẩm Hi kia lại giống nhau đến thế, cả hai đều muốn nàng uống thuốc? Minh Châu bực tức chọc vào eo Tấn vương.
“Đừng nghịch.” Tấn vương nắm lấy ngón tay Minh Châu, nói bằng giọng điệu cưng chiều.
Lão ngự y cúi đầu, không dám nhìn lung tung. Nhưng ông ấy cũng thầm thắc mắc rằng vị chiến thần cứng rắn và thẳng thắn của Đại Lương này, hóa ra lại có một mặt như vậy. Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân!
“Không cần uống gì khác, chỉ cần hai ngày uống một liều thuốc dưỡng thai là được.” Lão ngự y nói.
“Vậy là tốt rồi.” Tấn vương thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi lão ngự y rời đi, Tấn vương ôm Minh Châu vào lòng, trong lòng tràn ngập tình yêu thương và trìu mến như sóng trào biển gầm.
Chàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Minh Châu, nở một nụ cười có phần ngốc nghếch: “Minh Châu, chúng ta có hài tử rồi.”
“Ta biết rồi.” Minh Châu không vui đẩy chàng.
Nàng bẩm sinh đã nhạy bén trong việc nhận biết sự thay đổi cảm xúc của nam nhân, đồng thời cũng giỏi lợi dụng tình cảm để thử thách giới hạn của những người yêu nàng. Sau đêm hôm qua, hào quang do thân phận Tấn vương mang đến đã dần biến mất.
Sau khi đã lọt vào lưới tình của nàng, Minh Châu phát hiện ra thật ra Tấn vương cũng không có gì khác với Lâm Cẩm Hi.
Chỉ cần bọn họ đều yêu nàng, dù cho họ có lạnh lùng trước mặt người khác thì sao chứ? Đứng trước mặt nàng, bọn họ vẫn chỉ có thể thấp hèn cầu xin tình yêu của nàng.
Không đúng, bọn họ vẫn khác nhau.
Tấn vương có thể khiến nàng trở thành Tấn vương phi, còn Lâm Cẩm Hi chỉ có thể cho nàng làm phu nhân của một thương nhân, giống như một con kiến hôi mà thôi.
Nghĩ tới đây, Minh Châu được voi đòi tiên, khẽ nhìn Tấn vương: “Vương gia, lời ngài nói với thiếp đêm qua còn tính không?”
Lời nói đêm qua? Nhìn vẻ mặt mong chờ của Minh Châu, Tấn vương biết nàng đang ám chỉ điều gì.
Tấn vương ôm Minh Châu vào lòng, nhẹ nhàng thở dài: “Nàng yên tâm, ta sẽ lập tức vào cung thỉnh chỉ cưới nàng làm Tấn vương phi.”
“Ừm!” Minh Châu gật đầu đồng ý: “Vậy ngài mau đi đi.”
Về phần Tấn vương phải làm thế nào, chàng cần phải trả giá ra sao để có thể cưới một nữ tử thanh lâu làm vương phi của mình, những điều này có liên quan gì đến nàng chứ?
Nàng chỉ cần yên lặng chờ đợi ở Tấn vương phủ, chờ chàng mang tin tốt về cho nàng.
Trước khi rời Tấn vương phủ để tiến cung, Tấn vương đã đặc biệt gặp quản gia và nhờ ông ấy chăm sóc tốt cho Minh Châu.
Sau khi biết tin Minh Châu mang thai, quản gia đầu tiên vô cùng kinh ngạc, sau đó lại vui mừng như điên. Thật sự phải cảm tạ trời đất, ông trời phù hộ! Vương gia nhà họ coi như là có người nối dõi rồi.
“Vậy bây giờ Vương gia muốn tiến cung sao?” Quản gia nghi ngờ nhìn chàng.
Trên mặt Tấn vương hiện lên ý cười: “Bổn vương muốn vào cung cầu cho nàng một danh phận.”
Đúng đúng đúng, danh phận! Tiểu vương gia của Tấn vương phủ họ không thể được sinh ra một cách không rõ ràng như vậy được! Nhưng khi nghĩ đến thân phận của Minh Châu, quản gia cảm thấy nên cho nàng vị trí thị thiếp.
Mặc dù địa vị thấp, nhưng dù sao cũng được coi là một chủ tử có danh có phận. Hài tử do nàng sinh ra xem như trưởng tử chính thức của vương phủ họ.
Nhìn Tấn vương rời đi, nụ cười trên mặt quản gia biến thành một đóa hoa cúc nở rộ.
Nhưng lúc này, sao quản gia có thể ngờ tới, đến khi hoàng hôn Tấn vương trở về phủ, chàng sẽ mang về cho ông ấy một tin tức chấn động đến nhường nào.
Hoàng Đế trong cung là huynh trưởng cùng một mẫu thân của Tấn vương, vừa kế vị ba năm. Tuy rằng thỉnh thoảng Hoàng Đế vẫn nghi ngờ Tấn vương, nhưng nhìn chung vẫn nhớ đến tình huynh đệ và đối xử với Tấn vương vẫn coi như trong tầm kiểm soát.
Người sẽ kiểm tra Tấn vương trong một số vấn đề nhỏ nhặt, nhưng khi nói đến những việc lớn thì người vẫn tin tưởng Tấn vương.
Về phần kẻ đứng sau làm khó Tấn vương trong cung, đó chính là Liễu quý phi của Hoàng Đế.
Trước khi nhập cung, Liễu quý phi đã từng có tình yêu điên cuồng đối với Tấn vương, năm đó khắp kinh thành đều biết truyền thuyết về việc Liễu quý phi theo đuổi Tấn vương.
Nhưng Tấn vương không thể chấp nhận cách cư xử kỳ lạ của nàng ta, nên chàng chỉ có thể từ chối nàng ta một cách dứt khoát.
Tuy nhiên, tính tình Liễu quý phi bẩm sinh đã cố chấp, vì vậy nàng ta rơi vào ma chướng, thế nên nàng ta vì yêu mà sinh lòng căm hận Tấn vương.
Nàng ta đã cầu xin phụ thân cho mình vào cung.
Nàng ta muốn quyền cao chức trọng, muốn khiến Tấn vương phải hối hận.
Liễu quý phi có tướng mạo khí chất sáng ngời, vô cùng xinh đẹp. Hoàng Đế rất vui mừng khi nhìn thấy nàng ta, cực kỳ sủng ái, một đường phong phi cho đến vị trí hiện tại.
Trước đây mỗi lần Tấn vương tiến cung, Liễu quý phi đều nghĩ mọi cách để làm khó Tấn vương. Nhưng dù sao Liễu quý phi cũng là nữ nhân của huynh trưởng, những trở ngại đó đối với Tấn vương mà nói đều vô hại, hoàn toàn không gây ảnh hưởng đến chàng. Thế nên, hầu như Tấn vương sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
Nhưng chàng không ngờ hai tháng trước, Liễu quý phi được voi đòi tiên, nàng ta hạ bí dược trong cung cho chàng.
Dược tính có tác dụng mạnh còn không nói, mà giải pháp giải dược còn vô cùng bẩn thỉu.
Nếu đêm đó chàng không gặp được nữ tử đó, thì Tấn vương sẽ thật sự phải bỏ mạng.