Chương 113

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Khương phu nhân, cần gì phải làm khó một đứa trẻ chứ?” Giọng nói của Độ Ách lại một lần nữa vang lên.
Minh Châu liếc nhìn thì thấy Độ Ách đang né tránh ánh mắt của nàng.
Thái độ này hoàn toàn khác với cách hắn ta khéo léo ngăn cản nàng làm nhục Cơ Vô Đạo trước đó.
Lại nằm mơ, trong lòng Minh Châu biết rõ.
“Đại sư, chúng ta lại gặp nhau trong giấc mơ rồi.” Minh Châu đá Cơ Vô Đạo ra, nàng chậm rãi đứng lên đi về phía Độ Ách.
Lúc nàng đi tới, Cơ Vô Đạo và Cơ Thiên Lân ở phía sau dần dần hóa thành khói xanh rồi biến mất.
Mà Độ Ách đứng đó không nhúc nhích.
“Đại sư.” Minh Châu đặt tay lên vạt áo tu sĩ trắng như tuyết của Độ Ách: “Sao ta lại luôn thấy ngài trong giấc mơ?
Hay là, trong lòng ta thật sự có tình ý với ngài.
Ta muốn lên Vu sơn với ngài, thế nên mới có thể gặp lại ngài trong giấc mơ?”
Độ Ách chột dạ, cụp mắt không dám nhìn Minh Châu.
“Đại sư, sao ngài không để ý tới ta!”
Lúc này, bàn tay y có hơi run rẩy, chậm rãi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng.
Rồi Minh Châu dừng lại, như chợt nhớ ra điều gì, lại lẹ làng lùi ra phía sau.
Sau khi nàng ngồi trở lại ghế, thì thản nhiên mỉm cười nhạt với Độ Ách áo trắng.
“Ta biết rồi, đại sư nhất định còn nghĩ đến điều tiếc nuối ban ngày chưa thể hoàn thành!”
Nói xong, Minh Châu cũng không đợi Độ Ách áo trắng đáp lời nữa.
Nàng cởi bỏ dây buộc giày thêu trên hai chân của mình, đôi giày thêu màu hồng nhạt liền được đặt sang một bên.
Rồi bàn chân nhỏ nhắn, xinh xắn, trắng mịn giẫm lên cỏ xanh, nàng khẽ lắc lư chân, tựa như yêu hồ quyến rũ lòng người, nhìn về phía Độ Ách nói từng chữ: “Đại sư, lại đây đi!”
“Lại đây đi!” Nàng ngoắc ngoắc ngón tay với y.
Bỗng chốc, Độ Ách áo trắng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Y nuốt nước miếng, cả người như bị mê hoặc, ngơ ngác đi tới bên cạnh Minh Châu.
“Đại sư.” Đột nhiên, nàng đá nhẹ vào bắp chân y.
Nào ngờ nơi bị Minh Châu chạm vào như có ngọn lửa bùng cháy.
“Đại sư, sao ngài lại im lặng thế?” Nàng hoài nghi nhìn y.
Không biết đây có phải là ảo giác của nàng hay không, nàng luôn cảm thấy Độ Ách trước mặt vô cùng khách sáo, hoàn toàn khác biệt với kẻ xấu xa, quyến rũ mà nàng đã tiếp xúc mấy lần trước.
Thuần khiết và thánh thiện.
Hay là do nàng có tính cách kỳ quặc, nằm mơ cũng thích kiểu kéo thánh nhân từ bệ thờ xuống?
Độ Ách áo trắng không nói gì, y làm theo yêu cầu của Minh Châu khụy gối xuống, bàn tay to lớn run rẩy cầm lấy bàn chân nhỏ nhắn của nàng, ôm trọn bàn chân nhỏ bé của nàng vào lòng bàn tay.
“Trên cỏ lạnh lắm, giẫm lên như vậy không tốt cho sức khoẻ đâu.”
Minh Châu: “...”
“Nếu ngươi không làm được, thì để ta.” Độ Ách áo đen xuất hiện ở một bên.
Đương nhiên, thân ảnh hắn ta mờ nhạt, Minh Châu không hề nhìn thấy.
Nhưng Độ Ách áo trắng không để ý tới hắn ta.
Thấy vậy, Độ Ách áo đen cảm thấy không vui, ánh mắt nóng rực của hắn ta đổ dồn vào đôi chân nhỏ của Minh Châu.
Nghĩ lại cái chạm tay ban ngày, hắn ta chỉ cảm thấy lồng ngực bồn chồn khó tả.
Hắn ta cụp mắt, phất tay áo định nhấn chìm ý thức của Độ Ách áo trắng.
Nhưng lần này hắn ta không thành công.
Nhớ trước đây chỉ cần hắn ta muốn, Độ Ách áo trắng sẽ tự động giao cơ thể cho hắn ta.
Vậy mà lần này, y lại mạnh mẽ từ chối hắn ta.
“Ngươi làm gì thế?” Hắn ta không vui.
Rồi Độ Ách áo trắng chỉ lạnh lùng nhìn hắn ta một cái, không để ý tới hắn ta nữa.
Sau đó y cúi người, một tay bế xốc Minh Châu lên.
Vẻ mặt nàng thoáng chút mờ mịt, bàn tay nhỏ bé theo bản năng nắm lấy vạt áo của y: “Ngài muốn đưa ta đi đâu?”
“Ta muốn đưa nàng đi xem quá khứ của ta.” Độ Ách áo trắng bình tĩnh nhìn Minh Châu, trong ánh mắt kia như thể cất giấu muôn vàn lời muốn nói nhưng không thể thốt nên, cực kỳ phức tạp.
Nhưng Minh Châu không muốn đi.
Ai muốn xem quá khứ của hắn ta chứ!
Nàng chỉ đang nằm mơ thôi, tại sao phải làm chuyện thừa thãi như vậy ở trong mơ.
“Ta không đi, ngài thả ta xuống.” Minh Châu ra lệnh cho y.
“Khương phu nhân… Minh Châu, nàng sẽ không thực sự cho rằng đây là cảnh tượng trong giấc mơ của nàng đấy chứ!” Độ Ách áo trắng không dừng lại, nghiêng đầu né tránh bàn tay nhỏ bé của Minh Châu vung ra, đột ngột hỏi.
Nghe vậy nàng ngây ngẩn cả người: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Chỉ thấy Độ Ách áo trắng thở dài: “Nàng còn nhớ viên thuốc trường thọ ta cho nàng uống không?
Trong đó có máu trên đầu quả tim của ta.”
Nhớ chứ, sao lại không nhớ.
Chẳng qua, máu trên đầu quả tim…
Tức thì, Minh Châu cảnh giác nhìn y: “Ngài có ý gì?”
Vẻ mặt Độ Ách áo trắng vô cùng ôn hoà: “Máu trên đầu quả tim không có tác dụng gì khác ngoài việc trong lúc nàng ngủ say, nó mang theo thần hồn của nàng đến ảo cảnh Phật vực của ta để gặp ta.
Nói tóm lại, nơi đây không phải thực tại, nhưng ta và nàng đều là thực thể.”
Minh Châu: “...”
Rất nhanh, Minh Châu nhìn y như thấy quỷ.
Cho nên, người mà lần này và lần trước nàng gặp ở trong giấc mơ, chính là Độ Ách?
Nhưng theo bản năng nàng cảm thấy bị xâm phạm với cách tiếp cận kỳ lạ này.
Nàng không hề hay biết liệu nó có thể dò xét được suy nghĩ thật sự trong lòng nàng hay không.
Vì vậy, nàng càng tức giận hơn.
“Thả ta xuống Độ Ách.” Minh Châu ghì chặt cổ y, hét lên.
Mặc dù Độ Ách áo trắng không cảm thấy đau, nhưng cũng có chút choáng váng.
Y không hiểu nhìn nàng: “Nàng… tức giận sao?”
“Ngươi nói xem?” Minh Châu cười khẩy, trong lúc Độ Ách mất tập trung, nàng nhảy xuống từ trong lòng y.
“Ai muốn đến ảo cảnh quỷ quái gì của ngươi chứ!
Trong giấc mơ của ta mà còn bị ngươi điều khiển sao?” Minh Châu bước nhanh về phía trước, đúng là quỷ dị, đây là chỗ nào vậy!
Không phải là đen tối thì là vàng lấp lánh, chẳng có một lối thoát nào.