Dấu Vết Hoa Khôi

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các thuộc hạ không còn lựa chọn nào khác, đành nghĩ ra một hạ sách: đưa Tấn vương đến Hoa Lâu, chốn phồn hoa nổi tiếng nhất Đại Lương Đô Thành. Họ cho rằng, dù những cô gái ở Hoa Lâu thân phận thấp kém nhưng ai nấy cũng đều từng trải, dung mạo tuyệt sắc. Với biết bao kỹ nữ như vậy, chắc chắn sẽ có một người có thể khiến Tấn vương phá vỡ nguyên tắc, giúp chàng giải tỏa dược lực!
Dù biết sau khi Vương gia tỉnh lại có thể sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ, nhưng... mặc kệ đi! Ít nhất thì tính mạng của Vương gia đã được bảo toàn.
Nhưng ai ngờ, họ đã đánh giá sai tình trạng của Tấn vương lúc đó. Chàng thà chết vì dược lực phản phệ còn hơn để những cô gái Hoa Lâu chạm vào mình.
Vì vậy, chàng đã đánh ngất tâm phúc của mình rồi hoảng loạn bỏ trốn.
Không ngờ khi chạy đến một con hẻm tối, chàng lại va phải một nữ tử. Lúc đó, ý thức chàng đã mơ hồ nên không nhìn rõ diện mạo của nàng. Và nếu suy đoán của chàng là đúng, chắc hẳn nữ tử kia cũng bị trúng thuốc.
Vì vậy, chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, chàng không hề bài xích nữ tử kia. Đó là người con gái duy nhất chàng không bài xích sau mười mấy năm bị ám ảnh tâm lý, thế nên dưới ảnh hưởng của dược lực, chàng khao khát nàng.
Nhưng sau khi chàng tỉnh lại và thuộc hạ tìm đến, trong con hẻm tối đó chỉ còn lại một mình chàng. Nữ tử kia giống như một giấc mộng hư ảo, sau khi tỉnh mộng, chỉ còn lại những dấu vết trên cơ thể nói cho chàng biết chuyện gì đã xảy ra.
Lúc đó chàng đã nghĩ đến việc tìm kiếm nữ tử kia, nhưng khi ấy, triều đình ngày càng gây áp lực lên chàng, chàng không còn cách nào khác ngoài việc phải đối phó với những kẻ muốn chống đối mình trước. Đến khi chàng xử lý xong xuôi mọi chuyện, thì nay đã là hai tháng sau.
Nhưng may thay, Thôi Văn Đạo cũng đã tìm ra dấu vết của nữ tử kia.
“Hai tháng trước, ở Cẩm Tâm Các xảy ra một vụ náo loạn, nghe nói có kẻ thù do Đông gia phái tới. Bọn chúng đã phá hỏng đêm ra mắt đầu tiên của hai hoa khôi Cẩm Tâm Các, thậm chí còn khiến hai hoa khôi sợ hãi đến mức phải bỏ chạy ra bên ngoài Cẩm Tâm Các một đêm. Mà đêm đó, Vương gia ngài ở con hẻm tối, chính là bên ngoài Cẩm Tâm Các. Hơn nữa, từ những mô tả mơ hồ của ngài, thuộc hạ cũng có thể đoán được rằng người con gái mà ngài khao khát, chắc chắn là một cô nương chưa từng nếm trải khổ cực. Nhưng ở Hoa Lâu, nữ tử chưa từng chịu khổ cực cũng chỉ có những hoa khôi dung mạo xinh đẹp. Thế nên, thuộc hạ mạnh dạn suy đoán, chắc hẳn nữ tử kia là một trong hai hoa khôi của Cẩm Tâm Các.”
“Hoa khôi... dù sao thì thân phận của nàng ấy cũng có phần thấp kém, huống hồ đã hai tháng trôi qua, không biết nàng ấy còn ở đó hay không…” Tấn vương thở dài, không nói gì thêm.
Quả đúng vậy! Thôi Văn Đạo cũng đành bất lực. Vương gia khó khăn lắm mới tìm được một người con gái mà chàng không bài xích, nhưng cuối cùng, nàng ấy lại có thân phận như vậy, thực sự là trời đất trêu ngươi.
Trong Cẩm Tâm Các, Minh Châu tỉnh dậy không thấy Lâm Cẩm Hi nên không vui. Nàng giậm chân hỏi Hồng Cô: “Lâm Cẩm Hi đâu rồi? Sao hắn không ở bên cạnh ta?”
Hồng Cô bất đắc dĩ ngắm nhìn đôi mắt sáng rực trước mặt nàng, sáng như hoa sen, như viên ngọc quý nhất mùa xuân khi vạn vật sinh sôi. Nàng thở dài nhẹ nhàng dỗ dành: “Cô nương, Đông gia có việc phải đi vắng vài ngày. Người đừng lo lắng, ngài ấy có dặn dò ta chăm sóc người cẩn thận. Mấy ngày Đông gia không có ở đây, ta chắc chắn sẽ không để người phải chịu bất cứ ấm ức nào.”
“Hừ!” Minh Châu xinh đẹp hừ lạnh một tiếng: “Không phải chính hắn khiến ta ấm ức sao?”
Nhìn tiểu cô nương đang làm mình làm mẩy trước mặt, Hồng Cô thật sự không biết phải làm sao cho đúng. Không thể đánh mà cũng không thể mắng, nàng lại đang mang thai cốt nhục của chủ tử. Điều này thật sự là… Haizzz!
Ngay khi Hồng Cô đang cố nghĩ cách dỗ dành Minh Châu, Quy Công đang hầu hạ bên ngoài đột nhiên bước vào. Gã tiến đến bên cạnh Hồng Cô, nhỏ giọng thì thầm vào tai nàng vài câu.
Hồng Cô kinh ngạc, nhíu mày nhìn Quy Công. Quy Công gật đầu xác nhận với nàng.
“Cô nương, ta có việc cần ra ngoài xử lý trước. Nếu người có chuyện gì thì cứ phân phó cho hạ nhân khác làm theo.”
Nhìn Hồng Cô, Minh Châu liếc mắt một cái, suy nghĩ rồi gật đầu với nàng.
Hồng Cô vừa đi, Minh Châu đã tiến đến chặn Quy Công đang chuẩn bị rời đi: “Nói cho ta biết, lão nữ nhân kia đi đâu?”
Trước mặt gã là mùi hương quyến rũ, nàng là cô nương đẹp nhất trong tòa nhà này, thậm chí là cả Đại Lương.
Quy Công không dám nhìn lung tung khắp nơi, không dám suy nghĩ lung tung. Ngay cả nói với nàng một câu, cũng tựa như một sự khinh thường.
Mặc dù nàng cũng giống gã, đều là người thấp kém sống trong Hoa Lâu.
“Không, không thể nói được.” Quy Công lo lắng đến nỗi mồ hôi túa ra trên trán.
Minh Châu khịt mũi tỏ vẻ không hài lòng, nàng cầm cốc trà trên bàn hung hăng ném vào người Quy Công khiến gã kêu lên đau đớn.
Minh Châu nhìn gã với ánh mắt đầy ác ý, lời nói vô cùng độc địa: “Ngươi có nói hay không, nếu không ta sẽ cho người đánh chết ngươi ngay lập tức.”
Dễ dàng nhận thấy, nàng thật sự nghĩ như vậy.
Nhưng không biết vì sao, Quy Công lại cho rằng nàng đáng yêu một cách độc ác, sự độc ác của nàng là điều hiển nhiên. Mọi sự tồn tại trên thế gian này đều nên khiến nàng hạnh phúc, còn những gì khiến nàng không vui thì đều nên biến mất.
Trên gương mặt nhỏ nhắn của nàng hiện lên nụ cười khinh bỉ vừa sống động vừa quyến rũ, khiến gã chỉ muốn hèn mọn quỳ xuống hôn lên mu bàn chân của nàng.
“Cô, cô nương, người cười với ta một lần, ta sẽ nói cho người biết nếu người cười với ta một lần.” Gã như bị ma xui quỷ khiến mà nói ra câu này.
Minh Châu theo bản năng cảm thấy bị xúc phạm, nhưng…