Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Ánh mắt Hoàng đế và ý đồ của Quý phi
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, Hoàng đế bỗng có cảm giác số phận thật trớ trêu. Chẳng thể gọi tên được tâm tư mình dành cho Tấn Vương phi, nhưng hắn lại thấy hốc mắt chợt cay xè, như muốn ứa lệ.
“Quả là một tuyệt sắc giai nhân, chẳng trách Tấn Vương chỉ nguyện cưới mình nàng.” Lời nói này vượt quá giới hạn, khiến Tấn Vương lộ rõ vẻ không vui.
Ngược lại, Minh Châu chẳng mảy may bận tâm, nàng chỉ im lặng cúi đầu, coi như đã hành lễ với Hoàng đế, thản nhiên đón nhận lời khen ngợi của người.
“Các vị trưởng bối trong hoàng tộc chắc đã tề tựu tại tẩm điện rồi. Tấn Vương, ngươi hãy dẫn Tấn Vương phi đi gặp các vị thúc bá đi!” Hoàng đế vẫy tay với Tấn Vương, toàn thân lại trở về vẻ sáng suốt thường ngày, như thể khoảnh khắc vừa rồi chỉ là một ảo ảnh.
Về phương diện này, Tấn Vương tâm tư đơn thuần, không hề nhận ra điều bất thường ở Hoàng đế. Hắn gật đầu với người, liền vui vẻ khẽ ôm lấy Minh Châu, cùng nàng đi đến tẩm điện.
Nhưng lúc rời đi, dường như Minh Châu cảm nhận được điều gì đó, liền quay đầu nhìn Hoàng đế. Không kịp đề phòng, nàng đã đối diện với ánh mắt sâu thẳm, khó dò của người.
Minh Châu: “...”
Minh Châu hoảng sợ, lập tức quay đầu đi, không dám nhìn thêm.
Sau khi Tấn Vương và Minh Châu rời đi, Hoàng đế đột nhiên cúi đầu, nở một nụ cười thâm thúy.
Bên cạnh, tổng quản thái giám chứng kiến toàn bộ cảnh Hoàng đế thất thố mà không dám thở mạnh một hơi, chỉ biết cúi đầu, giả vờ như không hay biết gì.
“Nàng ấy cũng thật xinh đẹp! Đúng không?” Hoàng đế đột nhiên hỏi ngược lại hắn.
“Nô tài... nô tài không dám tùy tiện bình phẩm Tấn Vương phi.” Trên trán tổng quản thái giám toát mồ hôi lạnh.
“Trẫm cũng không bảo ngươi nói những lời đó?” Hoàng đế từ từ nhắm hai mắt lại.
Hòa Nương ư? Haizz! Thật hay cho một chốn Hoa Lâu phong nguyệt! Một tuyệt sắc giai nhân lại có thể ẩn mình nhiều năm đến vậy. Đây là Lương Đô, nơi thế lực rắc rối, phức tạp. Nếu có thể làm được việc này, liệu thật sự chỉ đơn thuần là một Hoa Lâu thôi sao?
Bên này, việc bái kiến các trưởng bối hoàng thất diễn ra rất thuận lợi. Vào khoảnh khắc nhìn thấy dung mạo thật của Minh Châu, những người trong hoàng thất đều nhìn Tấn Vương với vẻ mặt “thì ra là thế”.
Tấn Vương chỉ biết cười bất đắc dĩ, thật sự hắn không phải vì dung mạo của Minh Châu mà cưới nàng. Được rồi! Dung mạo có lẽ cũng chiếm một phần yếu tố nhỏ, nhưng phần lớn vẫn là vì Minh Châu chính là Minh Châu, chỉ đơn giản là vậy thôi.
Lúc bái kiến An Dật Vương, trên mặt y vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt thường thấy. Chẳng còn thấy tác phong không đứng đắn khi lôi kéo dụ dỗ nàng ngày hôm qua. Cũng biết giả vờ ra trò đấy! Minh Châu mỉa mai khẽ nhếch khóe môi với An Dật Vương.
An Dật Vương cũng không tức giận, ánh mắt ôn hòa, bao dung nhìn Minh Châu.
Lại là vẻ mặt kỳ lạ này! Minh Châu quay đầu đi, không nhìn y nữa.
Sau khi gặp Hoàng đế và các trưởng bối quý tộc, Tấn Vương sẽ dẫn Minh Châu rời khỏi hoàng cung. Nhưng ngay khi bọn họ muốn xuất cung, đột nhiên cả hai bị một thái giám ngăn cản. Thái độ thái giám cung kính, lời nói thốt ra không cho phép nghi ngờ: “Bái kiến Vương gia, Vương phi nương nương, Quý phi nương nương muốn mời Vương phi nương nương đến điện Phương Phi dùng trà.”
Liễu Quý phi? Tấn Vương nhíu mày. Rõ ràng hắn đã nói với hoàng huynh, hôm nay Minh Châu tiến cung chỉ cần gặp Hoàng đế và các trưởng bối quý tộc là đủ, Liễu Quý phi và các phi tần khác trong hậu cung không cần phải gặp.
Chẳng lẽ Hoàng đế không nhắc nhở Liễu Quý phi sao?
“Cơ thể Tấn Vương phi không khỏe, ta xin phép không quấy rầy Liễu Quý phi.” Tấn Vương quay người, cùng Minh Châu bỏ đi.
“Vương gia.” Thái giám nói: “Hoàng thượng hiện đang ở điện Phương Phi. Hoàng thượng rất sủng ái Quý phi, Quý phi chỉ muốn gặp Tấn Vương phi một lần, Hoàng thượng sao nỡ từ chối nàng chứ?”
Tấn Vương: “...”
Cái quỷ gì thế này? Hoàng huynh cũng ở đây sao?
“Vậy thì bản vương sẽ cùng đi với Vương phi.” Tấn Vương nắm lấy bàn tay nhỏ của Minh Châu, im lặng trấn an nàng.
Thái giám lắc đầu: “Vương gia nói đùa rồi, chốn hậu cung, Vương gia là nam nhân, sao có thể tùy tiện ra vào?”
Tấn Vương: “...”
Thấy Tấn Vương không yên tâm, thái giám khuyên giải: “Có Hoàng thượng ở đây! Vương phi sẽ không sao đâu.”
Tấn Vương thực sự không muốn đồng ý, Liễu Quý phi là một kẻ điên, ai biết nàng ta sẽ làm gì với Minh Châu chứ?
Nhưng Minh Châu chỉ nhìn Tấn Vương rồi lắc đầu, bàn tay nhỏ khẽ gãi vào lòng bàn tay của hắn.
“Công công nói đúng, có Hoàng thượng ở đây! Ta sẽ không sao đâu, đừng lo.” Nàng nháy mắt với Tấn Vương.
Điều gì đến rồi cũng phải đến. Nàng cũng rất muốn xem thử, Liễu Quý phi trong lời đồn sẽ đối phó với nàng như thế nào.
Tuy Quý phi là bậc cao, có địa vị ngang với Tể tướng, nhưng nàng cũng là Tấn Vương phi, là Nhất phẩm phu nhân. Về cấp bậc, nàng không hề thua kém. Hừm, chỉ là một nữ nhân ôm lòng thù hận trong cung, đừng nghĩ có thể lấy thân phận ra áp bức nàng.
Hơn nữa, nếu như trước đó nàng không đoán sai, thì có lẽ Hoàng đế Đại Lương đối với nàng...
Minh Châu im lặng mỉm cười, trong lòng có chút tự mãn.
Nàng hiểu rõ đàn ông đến mức nào! Chỉ cần hắn ta dám động lòng với nàng thì nàng sẽ dám lợi dụng hắn đến tận xương tủy.
Quý phi! Quý phi! Suy cho cùng cũng chỉ là thiếp thất, mọi vinh nhục đều phải nhìn vào ân sủng của Hoàng đế. Nếu như ân sủng của Hoàng đế bỗng nhiên không còn nữa thì sao? Lấy gì để kiêu ngạo nữa?
Vậy thì nàng có gì phải sợ chứ?
Tại điện Phương Phi, Liễu Quý phi dựa vào Hoàng đế, nhẹ nhàng rót rượu cho người.
“Bệ hạ, Tấn Vương phi có xinh đẹp không?” Liễu Quý phi nhẹ giọng hỏi, dáng vẻ quyến rũ nhưng lại thuần khiết. Đó là dáng vẻ Hoàng đế thích nhất.
Nhưng lần này Hoàng đế lại không như mọi lần, ôm nàng vào lòng, mà vẻ mặt lại tự nhiên, cầm lấy ly rượu, vừa vặn tránh được Liễu Quý phi nhào vào lòng.