Lời Thú Nhận Của An Dật Vương

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã ba tháng trôi qua, không biết đứa bé trong bụng nàng có khỏe không? A... Dù tự dối lòng vài câu, cuối cùng vẫn không thể lừa gạt được trái tim mình!
Lâm Cẩm Hi cười khổ.
Thời gian đầu khi mới đến Tấn Vương phủ, An Dật Vương khá tuân thủ các quy tắc nghiêm ngặt tại đây. Y chỉ ở trong khách viện chép kinh niệm Phật. Nhưng sau một thời gian dài, dường như y đã dần có tình cảm với nơi này. Vì vậy, y thật sự coi Tấn Vương phủ như nhà của mình. Hơn nữa, Tấn Vương phủ chỉ có mỗi Minh Châu là nữ chủ nhân, nên ranh giới giữa hậu trạch và tiền viện không rõ ràng. An Dật Vương cũng không nhận ra điều này, hoặc đã quên mất. Cứ thế, toàn bộ Tấn Vương phủ, từ trong ra ngoài, dù là hậu trạch hay tiền viện, đều in dấu bóng dáng y thong dong dạo bước.
Đặc biệt là mỗi khi Tấn Vương thân mật với Minh Châu.
Hôm nay, Tấn Vương vừa nhận được một giỏ hồng tươi ngon, mọng nước, liền hí hửng mang đến cho Minh Châu. Dạo này nàng rất thích ăn hồng chua ngọt. Món quà hắn tặng vừa hay hợp ý nàng. Nàng vui vẻ lao vào lòng hắn, nũng nịu hôn hắn một cái.
Tấn Vương bị nụ hôn ấy làm động lòng, ôm lấy Minh Châu muốn tiến thêm một bước nữa.
Nhưng đúng lúc này, khóe mắt hắn lại bắt gặp An Dật Vương đang đi tới.
Tấn Vương: “...”
Hành động riêng tư giữa phu thê bị trưởng bối bắt gặp, Tấn Vương cảm thấy xấu hổ, theo bản năng tách Minh Châu ra.
Minh Châu: “...”
Minh Châu hơi khó chịu với An Dật Vương. Y muốn làm gì vậy? Thật là phiền phức! Chẳng khác nào một tiểu thiếp muốn được sủng ái, cả ngày chỉ chằm chằm nhìn vào sự tương tác giữa nàng và Tấn Vương.
“Hoàng, Hoàng thúc!” Tấn Vương căng thẳng, theo phản xạ gọi An Dật Vương một tiếng.
An Dật Vương nhẹ nhàng đáp lại, như thể không nhận ra sự không ổn của bản thân và sự ngượng ngùng của Tấn Vương.
Phía sau Tấn Vương, Minh Châu tức giận nhìn chằm chằm An Dật Vương.
An Dật Vương cúi đầu, dùng nắm đấm che miệng, ho nhẹ một tiếng. Quả thật là đã gặp quỷ rồi, cho dù Minh Châu có cảm thấy y phiền phức, đang trừng mắt nhìn y, nhưng chỉ cần ánh mắt nàng đặt trên người y, trong lòng y lại không kìm được mà nảy sinh niềm vui, mãnh liệt đến đáng sợ.
Ngày hôm sau, Tấn Vương ra ngoài quân doanh tuần tra.
Minh Châu giả vờ mang bánh ngọt đến khách viện thăm An Dật Vương.
Trong phòng, An Dật Vương đã đuổi hết hạ nhân hầu hạ, chỉ còn lại y và Minh Châu.
“Hoàng thúc và cháu dâu ở chung một phòng thế này, nếu để Vương gia biết, chỉ sợ ta có mười cái miệng cũng không nói rõ được!”
Nhưng An Dật Vương lại thấy rất vui. Dáng vẻ tuấn tú, trưởng thành của y điểm thêm nét cười nhàn nhạt: “Không sao. Tấn Vương sẽ không nghĩ nhiều đâu. Hắn hiểu bản vương mà, bản vương một lòng hướng Phật, không màng nữ sắc, vả lại... chú trọng lễ phép nhất.”
“À!” Minh Châu bị y chọc cười: “Là đang quyến rũ cháu dâu sao? Hay là…”
Minh Châu từ từ tới gần An Dật Vương, với thần thái ngây thơ nhưng mê hoặc: “Tất cả chỉ là ảo giác của ta, là ta tự cao tự đại, hiểu lầm Vương gia sao?”
An Dật Vương cũng không né tránh, mà tận hưởng sự gần gũi của nàng. Y hít vào mùi hương thơm tho, quyến rũ từ cơ thể nàng, chìm đắm trong men say: “Nàng có biết không? Lần đầu tiên bản vương đến Cẩm Tâm Các tìm nàng, trong lòng ta đã nghĩ gì không?”
“Nghĩ gì?” Minh Châu theo lời y hỏi lại.
“Bổn Vương đã nghĩ, một nữ tử xuất thân từ nơi trăng hoa, dù có xinh đẹp đến mấy thì có thể đẹp đến mức nào? Có thể xinh đẹp hơn Liễu quý phi không? Chưa chắc! Nhưng lại có thể khiến Tấn Vương chết mê chết mệt, không màng lễ phép gióng trống khua chiêng cầu hôn. Dựa vào điều gì? Thủ đoạn quyến rũ sao? Hay là... tài nghệ trên giường?”
Minh Châu: “...”
“Nhưng…” An Dật Vương nhìn Minh Châu rất lâu: “Kể từ giây phút nhìn thấy nàng, tất cả những suy nghĩ đó bỗng chốc tan biến. Nàng giống như đóa hoa sen trước Phật, bất chợt nở rực rỡ trước mắt ta. Mà... chung quy Phật duyên của ta không đủ sâu, không cách nào chống cự được sự cám dỗ của nàng. Ngày đó, thậm chí một câu nói đùa ta cũng không dám thốt ra với nàng, chỉ có thể run rẩy mà bỏ chạy. Ánh mắt nàng nhìn ta rõ ràng đầy nghi ngờ, cũng không mang theo sắc thái gì khác, thế nhưng đối với ta mà nói, lại đủ khiến ta rung động.”
Ánh mắt An Dật Vương mơ màng, bàn tay lớn không kìm được từ từ đặt lên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Minh Châu: “Ngày đó, sau khi ta trở về đã suy nghĩ rất lâu. Thậm chí, ta tự nhốt mình trong phòng, tự làm tổn thương bản thân, chỉ mong xóa bỏ cái ý nghĩ đáng sợ này. Nhưng vô dụng, nàng cứ như thể đã quấn chặt vào linh hồn của ta. Cho dù nàng có vứt bỏ ta, ta vẫn muốn đi theo nàng.”
Minh Châu: “...”
Minh Châu không nhịn được mà bật cười, trong giọng nói mang theo ý cười và vẻ lẳng lơ: “Hoàng thúc thật biết nói lời ngọt ngào! Nghe xong ta cảm thấy rất cảm động, suýt nữa đã muốn từ bỏ Tấn Vương để chạy vào lòng người rồi đó!”
An Dật Vương bất đắc dĩ: “Nàng không tin những lời ta nói sao?”
“Không!” Minh Châu đẩy y ra, nhìn quyển kinh Phật trên bàn, tiện tay mở ra: “Ta tin mà! Nhưng đâu còn cách nào khác? Bây giờ ta đã là Tấn Vương phi, hơn nữa, ta đối với Tấn Vương tình cảm sâu đậm, và chúng ta còn có con. Vì con, ta không thể rời khỏi Tấn Vương!”
An Dật Vương cũng không ngạc nhiên trước lời nói của Minh Châu, ánh mắt bao dung nhìn nàng: “Ta hiểu, ta cũng không muốn nàng phải hy sinh lớn đến vậy. Ta chỉ hy vọng nàng biết tấm lòng của ta. Ta sẽ mãi mãi ở phía sau nàng chờ nàng. Nếu nàng cần, lúc nào cũng có thể tìm ta, mặc kệ là chuyện gì, ta đều sẵn lòng làm vì nàng cho bằng được. Hơn nữa, chỉ cần nàng không muốn, Tấn Vương mãi mãi cũng sẽ không biết.”
Minh Châu: “...”
Minh Châu ngạc nhiên nhìn An Dật Vương, có phải y... muốn làm tình nhân của nàng, là kiểu không có danh phận, không thể công khai như nàng nghĩ không?