Chương 4: Hoa Khôi Cám Dỗ

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Châu bất mãn trừng mắt nhìn Hồng Cô, bất cần muốn đẩy nàng ra: “Tránh ra!”
Đương nhiên Hồng Cô không thể tránh ra. Minh Châu tính tình tuy không tốt, lại không thông minh và tham lam, nhưng nàng quá đỗi xinh đẹp. Chỉ cần khẽ nhíu mày hay mỉm cười, dường như cả vẻ đẹp mùa xuân của thế gian đều hội tụ nơi nàng. Nếu không, vị chủ tử lần đầu đến các đã chẳng thể thoát khỏi sự mê hoặc của nàng chỉ bằng một cái liếc mắt.
Hiện tại, trong căn phòng sau lưng nàng chính là Tấn vương của Đại Lương, một bậc quyền quý tột đỉnh.
Hồng Cô không tin Minh Châu chỉ đến đây để dạo chơi.
Chỉ e lòng tham của nàng lại trỗi dậy, muốn quyến rũ Tấn vương để một bước nhảy qua Long môn.
“Cô nương, nơi đây chẳng có gì hay ho, chúng ta về thôi được không? Chủ tử có để lại quà cho người trước khi đi, để ta đi lấy cho người nhé?”
Minh Châu thờ ơ nhìn Hồng Cô, coi thường nàng. Hôm nay, nàng nhất định phải gặp được quý nhân trong Thanh Trúc Lâu.
“Được! Ngươi đi lấy cho ta đi, ta ở đây chờ ngươi.”
“Vậy thì không được.” Hồng Cô từ chối.
“Hả?” Minh Châu bất mãn nhìn nàng.
“Ý ta là, nơi đây quá lạnh lẽo, thiếu hơi người, sao ta có thể để cô nương một mình ở lại Thanh Trúc Lâu? Ở đây không an toàn.”
Lúc nào cũng vậy, người đàn bà này cứ liên tục ngăn cản nàng tiến thân.
Minh Châu tức giận rút cây trâm ngọc trên đầu ra, đâm vào cánh tay Hồng Cô. Bị tấn công bất ngờ, Hồng Cô theo phản xạ rụt tay lại.
Minh Châu đắc ý liếc nhìn Hồng Cô, rồi chạy đến cửa phòng nơi Tấn vương đang ngồi.
Trước khi nàng kịp ngăn cản, Hồng Cô đã nghẹn họng.
Đừng!
Nhưng nàng chưa kịp kêu lên lời này, Minh Châu đã gõ cửa.
Trong phòng, Thôi Văn Đạo nghi ngờ: “Nhanh như vậy mà đã quay lại rồi sao?”
Y bước tới mở cửa, vốn tưởng rằng sẽ thấy Hồng Cô, không ngờ lại thấy một thiếu nữ. Nàng trong sáng như sen, tươi tắn như đóa hoa hồng mùa xuân, mang theo vẻ đẹp của vạn vật tươi mới.
“Ngươi…” Thôi Văn Đạo sững sờ đến mức không kịp phản ứng, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng.
“Ta là hoa khôi của Cẩm Tâm Các, nghe nói có quý nhân tới Thanh Trúc Lâu nên ta đặc biệt tới đây hầu hạ.” Giọng nói của Minh Châu mềm mại, thẹn thùng.
Hoá ra, đây chính là hoa khôi! Lúc này, trong đầu của Thôi Văn Đạo chỉ có những lời này.
Phía sau Minh Châu, khuôn mặt Hồng Cô tràn ngập vẻ tức giận. Nhưng đây là người mà chủ tử cưng như trứng mỏng, nàng không thể nổi nóng. Nàng phải kính trọng, thậm chí bây giờ… nàng còn phải đi theo để ngăn Tấn vương thật sự phải lòng nàng ta.
Minh Châu bước nhẹ vào trong phòng, Hồng Cô đi theo phía sau Minh Châu.
Thôi Văn Đạo có khả năng quan sát và nhận biết sắc thái biểu cảm cực kỳ nhạy bén. Y nhận thấy Hồng Cô có gì đó bất ổn, nhưng… lúc này, y không có thời gian để quan tâm đến Hồng Cô, y nhìn về phía Tấn vương.
Khi Minh Châu bước vào, Tấn vương ngẩng đầu lên.
“Bái kiến quý nhân!” Minh Châu chậm rãi hành lễ, chiếc cổ thon dài trắng nõn của nàng đã lọt vào tầm mắt Tấn vương.
Trong phút chốc, thân thể Tấn vương cứng đờ. Hắn cảm thấy một cảm giác hoảng loạn hiếm thấy, cụp mắt xuống, không dám nhìn ngó lung tung.
“Vương gia!” Tấn vương im lặng hồi lâu, Thôi Văn Đạo chỉ có thể nhỏ giọng nhắc nhở hắn.
Sau khi định thần lại, Tấn vương nghi ngờ nhìn Thôi Văn Đạo.
Thôi Văn Đạo nóng lòng nên tiến đến bên cạnh Tấn vương nhỏ giọng nói: “Là cô nương này sao?”
“Bổn vương không biết.” Tấn vương cũng nhỏ giọng trả lời y.
Thôi Văn Đạo cạn lời. Sau khi suy nghĩ một lúc, y hiến kế cho Tấn vương: “Thật ra việc kiểm chứng rất đơn giản, không phải ngài nói rằng ngài không bài xích vị cô nương kia sao?”
Tiếp xúc… Với cô nương trước mặt này?
Nghĩ đến đêm tối mịt mờ ấy, vành tai của Tấn vương lặng lẽ đỏ lên.
Ngay khi Thôi Văn Đạo cho rằng Tấn vương sẽ không đồng ý, Tấn vương nhẹ nhàng đáp: “Được!”
Thôi Văn Đạo im lặng nhìn Tấn vương một chút, không ngờ đợi một lúc lâu như vậy là vì ngài đang chờ y dựng bậc thang cho ngài bước xuống? Thật đúng là… trong nóng ngoài lạnh!
Thôi Văn Đạo đi tới trước mặt Hồng Cô: “Cô cô, mời theo ta ra ngoài! Hoa khôi cũng đã tới đây rồi, chúng ta không muốn làm phiền niềm vui của Vương gia.”
Trong lòng Hồng Cô ruột gan nóng như lửa đốt, nàng muốn lập tức kéo Minh Châu trở về, nhưng Thôi Văn Đạo bên cạnh như hổ đói rình mồi, nàng không thể làm ra hành động gây nghi ngờ như vậy.
Nàng kéo vạt áo phía sau Minh Châu, nhưng Minh Châu không hề để ý tới nàng.
Không còn cách nào, nàng chỉ có thể kìm nén cơn tức giận trong lòng, đi theo Thôi Văn Đạo ra ngoài.
Trong phòng, chỉ còn lại Tấn vương và Minh Châu.
“Quý nhân!” Minh Châu tựa một áng mây trôi bồng bềnh hướng về phía Tấn vương.
Tấn vương theo bản năng lùi lại một bước, nhưng vì muốn kiểm chứng nên hắn lại dừng bước: “Bổn vương là Tấn vương đương triều.”
Minh Châu che miệng, khẽ phát ra một tiếng kêu nhẹ nhàng, mang theo sức quyến rũ độc đáo, nói với hắn với vẻ ngưỡng mộ: “Vậy ra chính là Tấn vương trong truyền thuyết.”
Thân phận này Minh Châu rất hài lòng, nàng nhất định phải nắm lấy cơ hội lần này.
Nàng bước tới nắm lấy bàn tay to lớn của Tấn vương, ngả vào lòng Tấn vương: “Nếu có thể được ngài yêu thương, vậy thì… Minh Châu sẽ chết không nuối tiếc.”
Tấn vương: “...”
Thân thể Tấn vương cứng ngắc, nhưng mãi mà hắn vẫn không hề cảm thấy khó chịu nào. Không có cảm giác buồn nôn, ghê tởm, không có sát ý đột ngột bộc phát hay mất kiểm soát.
Nếu có, thì chỉ là sự ngất ngây bởi mềm ngọc ôn hương trong lòng.
Tấn vương lặng lẽ giơ tay lên, run rẩy nhẹ nhàng ôm lấy Minh Châu.
“Ngươi, ngươi từng nghe qua về bổn vương rồi sao?” Hắn không biết nên nói gì.