Chương 55: Cuộc gặp gỡ bí mật

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu Tiễn Chi cảm động, ôm lấy An Dật Vương, nói những lời đường mật vào tai hắn: "Oa! Hoàng thúc tổ, con thích người nhất."
Nhìn gương mặt của Tiểu Tiễn Chi giống hệt Minh Châu, An Dật Vương cảm thấy vô cùng vui vẻ: "Thật sự thích Hoàng thúc tổ nhất sao, thế còn Hoàng Đế bá bá của con thì sao?"
"À ~" Câu hỏi lựa chọn này thật khó với Tiểu Tiễn Chi. Làm sao bây giờ? Hoàng đế bá bá nó cũng thích nhất!
Chẳng lẽ chỉ có thể chọn một người để thích nhất, không thể chọn cả hai sao?
"Đương nhiên là không được." An Dật Vương cười đầy ẩn ý.
"Hả?" Tiểu Tiễn Chi vô thức che miệng lại. Hóa ra bé vừa nói ra điều mình đang nghĩ.
"Hoàng thúc tổ, Hoàng thúc tổ." Tiểu Tiễn Chi không ngừng vuốt ve một bên má của An Dật Vương.
“Thôi được rồi, lần này ta tha cho con.” An Dật Vương nhéo cái mông nhỏ nhắn mềm mại của bé.
"Hi hi!" Tiểu Tiễn Chi cười nịnh nọt hắn.
“Nghe nói lần này con lại gây chuyện trong cung, sau khi về phủ còn bị mẫu phi con trừng phạt phải không?” An Dật Vương hỏi bâng quơ.
Sau khi Tiểu Tiễn Chi đầy một trăm ngày, hắn chuyển về vương phủ của mình.
Dù hắn muốn ở gần Minh Châu, càng gần càng tốt, tốt nhất là ở luôn Tấn Vương phủ, nhưng không được. Hành vi vượt quá giới hạn của hắn sẽ gây ra rất nhiều lời đàm tiếu bên ngoài.
Để không ảnh hưởng đến danh tiếng của Minh Châu, An Dật Vương đành ôm tiếc nuối quay về vương phủ của mình.
Nhưng sau khi hắn trở về, rất khó để gặp lại Minh Châu. Nhiều lúc hắn không kìm được, thậm chí còn muốn xông vào Tấn Vương phủ bất chấp tất cả để cướp Minh Châu đi, nhưng vừa nghĩ tới sau đó Minh Châu sẽ hận hắn đến mức nào, hắn liền tỉnh táo lại.
Vì vậy, hắn chỉ có thể chuyển tình yêu dành cho Minh Châu sang Tiểu Tiễn Chi. Hơn nữa, Tiểu Tiễn Chi càng ngày càng giống Minh Châu, hắn càng không thể kiềm chế mà thêm yêu thích đứa bé này hơn.
Trong ba năm, hắn thật sự coi Tiểu Tiễn Chi như con ruột của mình.
Trước cổng thành Lương Đô, người người qua lại tấp nập. Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa sang trọng, nhẹ nhàng chậm rãi đi vào. Gió thổi qua, rèm xe khẽ vén lên.
Binh lính đứng canh cổng thành vô thức nhìn vào trong, nhìn thấy một người phụ nữ mặc đồ trắng đeo mạng che mặt. Người phụ nữ này đang bế một đứa bé ba, bốn tuổi trên tay.
Người phụ nữ đó đang cúi đầu nói gì đó với đứa bé.
Chẳng biết đứa bé ngoan ngoãn đáp lại điều gì, nàng ấy bật cười, khóe mắt cong cong. Mặc dù phần lớn khuôn mặt của nàng ấy bị tấm mạng che khuất nhưng không khó để nhận ra rằng đây nhất định là một mỹ nhân xinh đẹp hiếm có.
Binh lính canh giữ cổng thành nhìn đến ngây người.
Mãi cho đến khi người bạn đồng hành thúc cùi chỏ vào người, hắn ta mới xấu hổ mà tỉnh táo lại.
Dạo gần đây ở Lương Đô có một vị thần y mới đến. Nghe nói vị thần y này dung mạo tuấn mỹ, y thuật cao minh, cực giỏi trong việc điều dưỡng thân thể cho các cô gái chưa chồng. Những cô gái đã được thần y khám và chữa trị không chỉ loại bỏ trăm bệnh mà còn trông mặt mày rạng rỡ, thu hút ánh nhìn của mọi người hơn xưa.
Minh Châu đội mũ rèm bước vào quán trà. Trong Nhã Gian, nam nhân kia đã đợi nàng khá lâu rồi.
“Ta còn tưởng nàng không đến.” Nam nhân đó, tức Hoàng Đế Tề Tử Sở, nhìn Minh Châu mỉm cười nói.
Minh Châu bỏ mũ xuống, tức giận liếc hắn ta một cái.
“Mỗi lần Chi Chi gặp rắc rối là ngài lại dùng cái cớ này yêu cầu ta đến gặp, lần này có thể đổi sang cái khác không?”
“Cũng không thể nói là vậy.” Hoàng Đế rất tự nhiên bước lên, đỡ Minh Châu ngồi xuống: “Chi Chi là đứa trẻ ta chăm nom từ nhỏ, cho dù nàng không muốn ra gặp ta, ta cũng không đành lòng để nó chịu thiệt thòi.”
“Đều do các ngài chiều hư nó!” Minh Châu thở phì phò: “Chiều đến mức nó ngày càng vô pháp vô thiên, cái gì cũng dám làm, phiền chết đi được.”
“Chi Chi đáng yêu như vậy, nó giống nàng bao nhiêu! Sao nàng lúc nào cũng tỏ ra không thích nó vậy?” Hoàng Đế không tài nào hiểu được.
“Vì sao ta phải thích nó? Nó để ta chịu khổ suốt mười tháng, lại để ta đau đớn mấy canh giờ lúc sinh nó ra. Ta rộng lượng không ghi thù nó mà các ngài còn mong ta thích nó sao? Mơ mộng hão huyền cái gì thế?”
Hoàng Đế bất lực: “Rồi rồi rồi, không nói chuyện này nữa.”
Hắn ta ngồi xuống bên cạnh Minh Châu: “Khoảng thời gian trước có người tiến cống nhiều loại hoa quả tươi, ta mượn tay Tấn Vương đưa đến cho nàng, nàng ăn có thấy ngon không?”
“Chỉ bằng vài thứ hoa quả không đáng tiền mà các ngài cũng muốn làm ta nguôi giận?” Minh Châu nhẹ liếc hắn ta một cái.
Hoàng Đế tỏ vẻ đầy sủng nịnh: “Được rồi, vậy nàng muốn gì nữa nào?”
Minh Châu nhíu mày suy nghĩ: “Ta còn chưa nghĩ ra.”
Nhưng mà… Nàng nhìn Hoàng Đế nghi ngờ hỏi: “Lần này ngài dùng lý do gì mượn tay Tấn Vương?”
Hoàng Đế bắt lấy bàn tay nhỏ của Minh Châu chơi đùa: “Lần này ta đâu có cố ý mượn tay hắn? Tấn Vương bận rộn là vì chuyện triều chính. Phía Đại Yến đổi Hoàng Đế, biên quan khá hỗn loạn khiến khoảng thời gian này Tấn Vương phải đau đầu.”
“Cho nên nói...” Minh Châu cười hì hì nhấn nhấn vào ngực Hoàng Đế: “Tấn Vương vì Đại Lương vào sinh ra tử mà người làm Hoàng Đế Đại Lương như ngài lại cùng Tấn Vương Vương phi làm chuyện mờ ám.”
“Gì mà mờ ám? Sao lại nói khó nghe thế.” Hoàng Đế bất mãn nắm lấy một ngón tay của Minh Châu, khẽ cắn: “Chúng ta chỉ tới gặp nhau nói mấy câu thôi, sao lại liên quan đến cả danh dự được.”
“Lừa mình dối người.” Minh Châu rút bàn tay nhỏ của mình về.
Nàng và Hoàng Đế đã như vậy được một năm. Nguyên nhân chỉ là trong một lần ra ngoài dạo phố, Minh Châu không mang đủ tiền, khéo sao lại đụng phải Hoàng Đế cũng vi hành cải trang. Hoàng Đế đã giúp Minh Châu thanh toán tiền hàng. Đương nhiên, Minh Châu rất ư là nghi ngờ cách nói tình cờ gặp được này của hắn ta.