Chương 60: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tấn Vương ngẩn người: “Một nữ nhân yếu đuối lại có thể nói ra những lời sâu sắc đến vậy, bổn vương bỗng nhiên muốn gặp nàng ấy. Bổn vương muốn xem rốt cuộc là nữ nhân thế nào mà lại đặc biệt đến thế. Hơn nữa, lời nàng ấy nói cũng rất có lý. Nếu như thật sự lấy tiền từ các thương nhân lớn thì bổn vương cũng nhất định sẽ không để họ chịu thiệt thòi.”
Thôi Văn Đạo hiểu rõ, Vương gia của hắn không phải là loại người cổ hủ, cứng nhắc.
“Vương gia, ngài có muốn thuộc hạ sắp xếp một cuộc gặp giữa ngài và nàng ấy không? Nếu như chúng ta dùng biện pháp này thì không ai thích hợp làm người phụ trách hơn nàng ấy.”
Tấn Vương gật đầu, đôi mắt sắc bén tập trung vào một điểm: “Ngày mai, ngày mai bổn vương muốn gặp nàng ấy một lần.”
“Nàng ấy thật sự không giống với những nữ nhân bình thường khác, ngài sẽ không thất vọng khi gặp nàng ấy đâu.” Thôi Văn Đạo cười nhẹ.
“Được rồi.” Tấn Vương nhìn y trêu chọc: “Đây là lần đầu tiên ta thấy ngươi sùng bái một nữ nhân đến vậy, sao nào? Phải chăng ngươi đã thích nàng ấy rồi?”
Nói đến chủ đề này Thôi Văn Đạo có chút không tự nhiên nhưng vẫn theo bản năng giải thích với Tấn Vương: “Chưa đến mức thích, nhưng ta cũng thật sự có thiện cảm với nàng ấy, chỉ là không phải tình yêu nam nữ.”
Tấn Vương không nói gì, chỉ nhìn y bất đắc dĩ lắc đầu.
Ài! Tên quân sư này của hắn cái gì cũng tốt, chỉ là quá chậm chạp trong chuyện tình cảm. Hắn cũng đã cưới thê tử rồi, con cũng ba tuổi rồi. Y vẫn lẻ bóng, cũng không biết đến khi nào mới thật sự thông suốt đây! Tấn Vương chợt cảm thấy mình vượt trội hơn người.
Buổi tối, trên đường về phủ Tấn Vương tình cờ gặp An Dật Vương. Tiểu Tiễn Chi nhảy xuống từ xe ngựa của An Dật Vương.
“Cẩn thận chút.” Giọng nói nhẹ nhàng của An Dật Vương truyền ra từ trong xe ngựa.
“Chi Chi, hoàng thúc.” Tấn Vương cưỡi ngựa dừng lại bên cạnh xe ngựa.
“Phụ vương.” Tiểu Tiễn Chi vẻ mặt vui sướng, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Tấn Vương.
Một ngày không gặp con trai, Tấn Vương cũng rất nhớ con, hắn tao nhã xoay người xuống ngựa, ôm Tiểu Tiễn Chi vào lòng: “Thằng nhóc thối, lại đi quấy rầy hoàng thúc tổ hả?”
Tiểu Tiễn Chi tinh nghịch làm mặt quỷ với hắn: “Không phải nhé! Là hoàng thúc tổ nhớ con, đặc biệt đón con đến vương phủ chơi đấy chứ.”
Tấn Vương mới không tin, hắn nhéo mạnh vào mông nhỏ của Tiểu Tiễn Chi.
“Phụ Vương.” Tiểu Tiễn Chi ôm cổ Tấn Vương, nó vừa ngứa vừa đau vì bị hắn nhéo.
“Tấn Vương.” An Dật Vương xuống khỏi xe ngựa, cưng chiều nhìn Tiểu Tiễn Chi, “Chi Chi nói không sai, là ta nhớ nó nên mới đón nó đến vương phủ.”
Được rồi! Hoàng thúc cũng nói như vậy rồi, Tấn Vương còn có thể làm gì đây?
“Hoàng thúc, có muốn vào trong ngồi một lát không?” Tấn Vương theo bản năng khách sáo mời An Dật Vương một câu.
An Dật Vương gật đầu: “Được thôi, bổn vương cũng có chút nhớ khoảng sân ta từng sống.”
Tấn Vương: “...”
An Dật Vương đã nói như vậy rồi, Tấn Vương chỉ đành cung kính mời người vào thôi.
Tại vương phủ, sau khi hạ nhân báo tin Tấn Vương trở về, vẻ mặt Minh Châu bỗng cứng lại. Nhớ đến đứa trẻ buổi sáng nay, đôi mắt xinh đẹp của nàng tràn đầy vẻ lạnh lẽo.
Hậu trạch là nơi ở của nữ quyến, An Dật Vương là trưởng bối nam giới nên cũng không thể trực tiếp đi vào. Vì vậy, hắn theo hạ nhân của vương phủ trực tiếp đến phòng khách, nơi mà hắn từng sống.
Nếu không có gì bất ngờ, tối nay hắn sẽ ở lại vương phủ một đêm, không quay về phủ của mình nữa.
Tất nhiên, kiểu chuyện đưa Tiểu Tiễn Chi về rồi lợi dụng trời tối để được ở lại qua đêm của An Dật Vương cũng không phải là lần đầu tiên.
“Minh Châu.” Một ngày không gặp Minh Châu, Tấn Vương đã nhớ nàng không chịu nổi rồi. Hắn vui vẻ bế con trai đi đến chỗ Minh Châu.
“Mẫu phi.” Minh Châu đã tháo hết trang sức trên đầu, chỉ mặc một bộ đồ đơn giản, thoải mái, tóc cũng để thả tự nhiên. Cả người như bớt đi vẻ xa hoa khó với tới lúc ban ngày, thay vào đó là sự mong manh, thuần khiết, tạo cảm giác dễ gần hơn.
Minh Châu lạnh nhạt nhìn hai cha con một lát rồi lập tức thu lại ánh nhìn.
Mỗi lần Tấn Vương từ bên ngoài trở về, Minh Châu chưa bao giờ nhẹ nhàng chăm sóc hắn. Nếu như cần hầu hạ, đó cũng là việc của người hầu. Nàng là nữ chủ nhân của vương phủ, chứ không phải nha đầu của Tấn Vương.
“Trở về rồi.” Tiểu Tiễn Chi chạy đến bên Minh Châu, nắm lấy vạt áo của nàng, sau đó dùng ánh mắt ngưỡng mộ ngước nhìn nàng, Minh Châu lúc này mới chậm rãi mở miệng nói.
“Ừm.” Tấn Vương đã quen với thái độ này của Minh Châu từ lâu, hắn tiến lại gần, muốn ôm Minh Châu vào lòng.
Minh Châu chán ghét đẩy hắn ra: “Chưa tắm thì đừng có ôm ta. Ai mà biết chàng từ đâu về, trên người có dính thứ gì bẩn thỉu, hôi hám thì sao chứ.”
Tấn Vương: “...”
Khóe miệng Tấn Vương giật giật, bất lực nhìn Minh Châu: “Được rồi, được rồi! Ta đi tắm đây.”
Hắn nhìn con trai: “Có muốn đi với phụ vương không?”
Tiểu Tiễn Chi quay đầu lại, dùng cái đầu nhỏ đối diện với hắn, lanh lảnh nói: “Không muốn, trước khi cùng hoàng thúc tổ về vương phủ, con đã tắm rồi.”
Hoàng thúc tổ? Sắc mặt Minh Châu có chút thay đổi. An Dật Vương lại đến vương phủ sao? Thế bây giờ hắn đã về chưa? Hay lại giống như trước, đang ở nhà khách?
“Được rồi! Vậy phụ vương tự mình đi vậy.” Tấn Vương tiếc nuối, con trai lúc tắm rửa có chút ồn ào, nhưng mỗi lần tắm cho con, trong lòng hắn đều rất hạnh phúc.
Sau khi Tấn Vương đi, Minh Châu cũng không nhìn Tiểu Tiễn Chi mà tựa người vào chiếc ghế dài mềm mại, cầm lấy cuốn truyện tài tử giai nhân lên chậm rãi đọc.
Nói là xem truyện nhưng thật ra tâm trí nàng lại nghĩ đến chuyện khác. Nàng đang nghĩ xem làm sao có thể hỏi được sự thật từ Tấn Vương.