Minh Châu: Quyết đi Cẩm Tâm Các

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Châu không muốn tiếp tục đề tài này với hắn nữa, nàng liền đứng dậy rời đi.
Tấn Vương định giữ Minh Châu lại nhưng nàng lại lạnh nhạt né tránh hắn.
“Tối nay, ta muốn ở Cẩm Tâm Các, thì sao? Chàng có muốn đi theo không? Chàng không sợ thiên hạ đồn rằng Vương gia dẫn thê tử đi tìm kỹ nữ sao?”
Tấn Vương: “...”
Nói xong, Minh Châu liền dẫn theo tâm phúc của mình rời khỏi Tấn Vương phủ.
Để lại Tấn Vương đáng thương đứng một mình ngơ ngác. Hắn chỉ muốn cùng Minh Châu chia sẻ tâm tình thôi mà, sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Ai có thể nói cho hắn biết, rốt cuộc hắn đã làm sai điều gì?
Khi rời đi, Minh Châu bất ngờ gặp Thôi Văn Đạo. Đã muộn thế này rồi mà hắn vẫn còn đến tìm Tấn Vương.
“Vương phi nương nương.” Thôi Văn Đạo kinh ngạc nhìn Minh Châu hỏi: “Nương nương, đã muộn thế này rồi người còn muốn đi đâu vậy?”
“Về nhà mẹ đẻ.” Minh Châu đáp lời nhàn nhạt.
Hả? Về nhà mẹ đẻ?
Không, không đúng, Tấn Vương phi xuất thân là hoa nương, làm gì có nhà mẹ đẻ mà về. Vậy nàng, nàng, nàng chẳng lẽ đang đến Cẩm Tâm Các sao?
Hoang đường, thật sự quá hoang đường. Một vị Vương phi phẩm cấp cao nhất như nàng, sao có thể dính líu đến nơi ô uế như vậy chứ.
“Nương nương, người đang đi đến Cẩm Tâm Các sao?”
Minh Châu không nói gì nhưng cũng không phủ nhận. Không phủ nhận như vậy chẳng phải là ngầm thừa nhận sao?
Thôi Văn Đạo cảm thấy hơi khó thở: “Chuyện này Vương gia có biết không?”
Minh Châu cười khẩy: “Biết chứ! Ta về Cẩm Tâm Các chẳng phải là để Vương gia cho phép sao? Dù sao thì chỉ có ta rời đi, mới có chỗ cho mỹ nhân và con trai trong lòng Vương gia bước vào đúng không?”
Thôi Văn Đạo: “...”
Thôi Văn Đạo mờ mịt, Vương phi đang nói gì vậy? Mỹ nhân và con trai đó từ đâu mà đến?
“Vương phi nương nương, người có phải hiểu nhầm gì đó không?”
“Hiểu lầm ư? Không phải đâu! Ta cùng Vương gia làm phu thê ba năm rồi nhưng đây là lần đầu thấy Vương gia coi trọng một nữ nhân đến vậy.” Nói đến đây, Minh Châu chậm rãi bước đi. Nàng đi được vài bước, sau đó bình tĩnh nhìn Thôi Văn Đạo nói: “Thật ra ta đều biết hết, những tâm phúc của Vương gia như các ngươi không phục ta. Đừng phủ nhận, chỉ với thân phận của ta thôi đã khiến cho thân phận của Vương gia bị phỉ báng rồi. Nếu không phải Tấn Vương khăng khăng chọn ta, chỉ sợ là các ngươi đã tìm người đến giết chết ta rồi. Dù sao thì nhiều lúc chỉ có người chết mới có thể chấm dứt hết những lời đồn thổi đó. Nếu như nhiều năm sau có người nhắc đến chuyện hoang đường năm đó của Tấn Vương thì cũng chỉ cảm thán đó là phong lưu thời tuổi trẻ thôi. Còn về phần người đã chết như ta, có lẽ sẽ bị mắng là tâm cơ lớn nhưng mệnh mỏng, không nhận nổi phúc khí của Tấn Vương.”
“Vương phi.” Giọng điệu của Minh Châu nhàn nhạt, không hề có vẻ đau buồn, nhưng Thôi Văn Đạo nghe thấy lại vô cùng khó chịu. Hắn không muốn nghe nàng tự hạ thấp mình như vậy.
Đúng! Hắn thừa nhận trước kia mình từng không hài lòng với xuất thân của nàng, cảm thấy nàng là yêu nữ hại nước hại dân, mê hoặc Tấn Vương. Nhưng gặp nàng nhiều, mỗi lần nàng làm nũng với Vương gia, nàng thỉnh thoảng cau mày, mỉm cười, nàng vô tình nhìn vào hắn... Lòng hắn cũng từ từ chùng xuống.
Nhưng hắn biết, hắn và Tấn Vương là quân thần, là chủ tớ, Tấn Vương đối với hắn có ơn. Nếu hắn nảy sinh ý nghĩ không an phận với thê tử của Tấn Vương, đó chính là đại nghịch bất đạo. Vì vậy, trước nay hắn luôn kiềm chế. Hắn không dám để tâm tư của mình lộ ra ngoài, dù chỉ một chút.
Minh Châu cười khẽ một tiếng, không tranh cãi với Thôi Văn Đạo nữa, xoay người bước lên ghế đẩu, đi vào xe ngựa.
Nhưng khi nàng bước vào xe ngựa, nàng đột nhiên quay đầu lại: “Mỹ nhân Vương gia gặp hôm nay tên là gì? Cũng nên nói cho ta trước để ta có sự chuẩn bị, cũng không biết khi nào nàng vào phủ để làm tỷ muội với ta.”
Thôi Văn Đạo theo bản năng trả lời Minh Châu: “Người mà Vương gia gặp hôm nay, nàng ấy tên là Thi Minh Nguyệt.”
Họ Thi? Quả nhiên! Chính là mẹ ruột của tên nghiệt chủng kia!
Tốt lắm! Tốt lắm! Tấn Vương quả nhiên làm rất tốt, hắn thật sự dám làm vậy! Lừa nàng xong lại làm như không có chuyện gì. Nàng trước kia bị hắn lừa thảm quá! Nàng còn nghĩ hắn là tên ngốc dễ nắm bắt, thì ra kẻ ngu ngốc thật sự chính là nàng.
Nghĩ đến đây, Minh Châu trong lòng vô cùng khó chịu, còn có cả xấu hổ và tức giận.
“Đi Cẩm Tâm Các.” Giọng nàng lạnh lùng cất lên.
Sau khi nhìn xe ngựa khuất dần, Thôi Văn Đạo mới bừng tỉnh.
“Xong rồi! Vương phi, người đã hiểu lầm rồi!” Thôi Văn Đạo chán nản đấm vào bức tường bên cạnh.
Hắn bước thật nhanh vào Tấn Vương phủ, không thèm để ý việc mình có mạo phạm hay không, cũng chẳng để tâm hạ nhân ngăn cản, đi thẳng đến nội viện.
Lúc này, ở cửa nội viện, Tấn Vương vẫn đang ngơ ngác đứng bất động tại chỗ.
“Vương gia.” Thôi Văn Đạo lên tiếng.
Tấn Vương hoàn hồn: “Là ngươi à! Sao ngươi lại đến đây.”
Việc tại sao mình đến đây không còn quan trọng nữa. Thôi Văn Đạo lúc này thậm chí không nhớ nổi mục đích ban đầu khi đến tìm Tấn Vương. Hắn chỉ bất mãn nhìn Tấn Vương, ngữ khí có chút nôn nóng không kiềm chế được: “Vương gia, ta vừa mới gặp Vương phi nương nương ở ngoài cửa.”
Minh Châu, đúng rồi, Minh Châu.
Tấn Vương vội vàng nhìn hắn: “Minh Châu làm sao?”
“Vương phi nương nương đã ngồi xe ngựa đi Cẩm Tâm Các rồi.” Thôi Văn Đạo lúc này hận bản thân không thể thúc giục Tấn Vương ngay lập tức. “Vương gia, người mau đưa nương nương trở về đi! Nương nương rất thông minh, ngồi xe ngựa rất bình thường, chỉ cần người nhanh chóng đuổi theo, đưa người về. Sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra đâu.”
Dù sao ở một nơi như Lương Đô, nơi tụ tập của các gia đình quyền quý, thông tin lan truyền rất nhanh. Làm sao có thể chắc chắn rằng không có người vô tình phát hiện ra chuyện Tấn Vương phi đến Cẩm Tâm Các được?