Chương 73: Tấn Vương Ngộ Ra, Minh Châu Trêu Ngươi

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê

Chương 73: Tấn Vương Ngộ Ra, Minh Châu Trêu Ngươi

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vương gia, người có thể kể lại cho thuộc hạ nghe tình hình lần cuối người ở cùng vương phi được không? Có lẽ thuộc hạ có thể đưa ra lời khuyên cho người.” Mặc dù trong lòng y đã sớm có suy đoán.
Tấn Vương cảm thấy ngượng ngùng, chuyện phu thê hắn và Minh Châu ở cùng nhau vốn là việc riêng tư, nói ra như vậy thật không tiện.
Nhưng nghĩ đến sự linh hoạt trong suy nghĩ của Thôi Văn Đạo, hắn lập tức gạt bỏ sự ngượng ngùng trong lòng, chậm rãi kể lại mọi chuyện một lượt.
Sau khi nghe xong, Thôi Văn Đạo thật sự không biết phải nói gì.
Y không biết phải nói sao nữa, đành bất đắc dĩ nhìn Tấn Vương nói: “Vương gia, người thật sự không nhận thấy có vấn đề gì sao?”
Tấn Vương lắc đầu.
“Vương gia, đừng nói là vương phi nương nương, cho dù là bất cứ người phụ nữ nào mà nghe trượng phu mình khen ngợi một người phụ nữ khác ngay trước mặt, dù vì lý do gì đi nữa, nàng cũng sẽ tức giận. Đây không phải là vấn đề keo kiệt hay không, mà là vì hành động của người đã làm lẫn lộn ranh giới giữa sự thưởng thức và hảo cảm. Trong lòng vương phi nương nương bất an, đương nhiên sẽ phản ứng gay gắt.”
Tấn Vương: “...”
“Vậy ra, thật sự là do ta có vấn đề sao?”
Thôi Văn Đạo gật đầu.
“Vậy, vậy giờ ta phải làm gì đây?” Tấn Vương đầy mong chờ nhìn Thôi Văn Đạo.
Thôi Văn Đạo thở dài, y vẫn còn thương xót Minh Châu khi nàng phải chịu tủi thân vì chuyện này. Y cũng lo sợ Minh Châu thật sự ở lâu dài trong phủ An Dật Vương, rồi xảy ra chuyện gì đó với An Dật Vương, sau khi sự việc bại lộ sẽ khiến bản thân y vạn kiếp bất phục.
Y nhìn Tấn Vương: “Vương gia, điểm mấu chốt trong mọi chuyện giữa người và vương phi nương nương đều là vì Thi Minh Nguyệt. Người chỉ cần lập tức tránh xa nàng ấy, không gặp mặt nàng ấy, thời gian trôi qua thì mọi chuyện giữa người và vương phi nương nương sẽ có thể giải quyết dễ dàng.”
“Nhưng còn chuyện kiếm bạc…”
“Chuyện này thuộc hạ có thể gánh vác toàn bộ.” Thôi Văn Đạo đáp lại một cách kiên định.
“Được.” Tấn Vương lập tức đồng ý: “Vậy làm phiền ngươi rồi.”
Tại An Dật Vương phủ, tiểu Tiễn Chi muốn đi tìm mẫu phi nhưng lại bị An Dật Vương ngăn cản: “Hoàng thúc tổ chơi với Chi Chi được không, hiện tại tâm trạng mẫu phi không tốt, Chi Chi đừng đi quấy rầy nàng nhé.”
“Được, được ạ!” Trong lòng tiểu Tiễn Chi không hề tình nguyện nhưng nó không muốn mẫu phi bị liên lụy, chỉ đành đi cùng An Dật Vương.
Dù sao An Dật Vương cũng đã ở cùng tiểu Tiễn Chi lâu rồi, hắn biết cách dỗ dành nó nhất. Chẳng bao lâu sau, tiểu Tiễn Chi đã được hắn dỗ ngủ say.
Đưa tiểu Tiễn Chi vào phòng ngủ quen thuộc của mình, sau khi phân phó hạ nhân chăm sóc nó, An Dật Vương lập tức đi tìm Minh Châu.
Lúc này Minh Châu vẫn còn ở thư phòng.
“Minh Châu, nàng…” Nhìn cuốn kinh Phật mình đã chép được một nửa, giờ bị Minh Châu vẽ lung tung xấu xí đến mức thảm thương không nỡ nhìn, An Dật Vương cứng cả người.
“Sao nào, giận ta à?” Minh Châu khiêu khích hắn.
“Sao có thể chứ?” An Dật Vương không còn cách nào khác, hắn đi đến bên cạnh Minh Châu, ăn nói khép nép dỗ dành nàng: “Ta dừng lại không phải cũng vì nàng sao? Nếu như thật sự bị Tấn Vương phát hiện, nàng phải làm sao bây giờ?”
“Ta mà sợ hắn sao?” Minh Châu thật ra đã hiểu rõ, nhưng không đời nào nàng cúi đầu nhận sai.
“Được được được, không sợ không sợ, là bản thân ta nhát như chuột được chưa?” An Dật Vương ôm hết lỗi về mình.
“Cái này còn nghe được.” Cơn tức của Minh Châu vơi đi một ít.
Nàng khẽ cười một tiếng, ôm lấy cổ An Dật Vương: “Ngươi biết không? Vừa rồi ta thật sự rất tức giận, ta thậm chí còn nghĩ, sau khi ngươi vào đây ta chắc chắn phải mạnh mẽ chế giễu ngươi một trận. Sau đó ta sẽ quay người tiến cung tìm bệ hạ, chuyện ngươi không dám làm, bệ hạ là cửu ngũ chí tôn chẳng lẽ còn không dám làm sao?”
An Dật Vương: “...”
Hơi thở của An Dật Vương nghẹn lại, bàn tay to bóp chặt eo nhỏ của Minh Châu.
“Nhưng mà ta lại nghĩ, ta cũng không thể vô lý như vậy, cứ khăng khăng đánh ngươi một gậy. Ta phải cho ngươi một cơ hội, dù sao Hoàng Đế cũng sẽ không thể không chút do dự mà uống thuốc ta đưa.”
Vậy nên, vẫn phải cảm ơn trước đó hắn đã cam tâm tình nguyện uống thuốc sao?
“Hoàng thúc, ta đối xử với ngươi tốt như vậy, ngươi vui không?”
An Dật Vương nghiến răng nghiến lợi: “Vui, sao lại không vui chứ?”
Trong lòng hắn có cơn tức giận nhưng lại thật sự không thể làm gì được Minh Châu.
Ánh mắt hắn tối lại nhìn nữ tử tươi đẹp mê người trước mặt, nhẹ nhàng vuốt cằm Minh Châu, không chút do dự mà hôn lên.
Lần này, sẽ không có ai nhảy ra ngăn cản bọn họ.
Ngày hôm sau, tại phân hiệu của hiệu buôn Thịnh Thế ở Lương Đô.
Hoa Tinh nhìn hòm thuốc của mình, trong đầu lại nhớ đến Minh Châu.
Vì sao vẫn chưa phái người tới triệu hắn đến Tấn Vương phủ? Nàng xảy ra vấn đề gì sao? Hay là, nàng đột nhiên không muốn liên quan gì đến mình nữa.
“Minh Nguyệt tỷ tỷ.” Khi Hoa Tinh tìm thấy Thi Minh Nguyệt, Thi Minh Nguyệt đang định ra ngoài.
“Tiểu Tinh.” Sắc mặt Thi Minh Nguyệt dịu dàng: “Hai ngày nay sắc mặt Thần Thần đã tốt hơn nhiều, đây đều là công lao của đệ, cảm ơn đệ.”
Hoa Tinh lắc đầu: “Đây đều là việc ta nên làm.”
Nghĩ một lát, Hoa Tinh vẫn nói với Thi Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt tỷ tỷ, trước đây ta có kể với tỷ về Tấn Vương phi ấy. Ta và Tấn Vương phi ở cùng khá hợp, ta cảm thấy ta có thể tiếp tục, cơ thể Thần Thần càng được giải độc sớm càng tốt.”
“Chuyện này à!” Thi Minh Nguyệt chậm rãi sửa lại tóc mai: “Tiểu Tinh, chuyện này đệ tạm thời bỏ qua đi. Ngày hôm qua ta đã suy nghĩ, có lẽ trực tiếp ra tay từ Tấn Vương sẽ ổn thỏa hơn.”
Hoa Tinh: “...”
Đây là có ý gì? Chẳng lẽ Minh Nguyệt tỷ tỷ không định để hắn tham dự sao? Vậy trước đó hắn đã tốn bao nhiêu tâm tư để nổi danh trong vòng giao thiệp của nữ quyến để làm gì chứ?