Chương 81: Ba Ngày Biến Động

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần này, Minh Châu không hề né tránh hay đẩy hắn ra, ngược lại còn chủ động đón nhận, đáp lại nụ hôn của hắn.
Một người bị dục vọng cuốn lấy đến không thể kiềm chế, một người ôm theo ý nghĩ trả thù cùng với sự hưởng thụ. Trong căn phòng dành cho khách, tấm màn chậm rãi buông xuống, che đi cảnh tượng tình tứ bên trong.
Tại Tấn Vương phủ, sau khi Tấn Vương lấy máu đầu tim xong, hắn không còn ở lại tiểu viện cùng Thi Minh Nguyệt và Thi Tinh Thần nữa.
Có lẽ vì đang hấp thu dược liệu, Thi Tinh Thần vẫn hôn mê sâu, chưa hề tỉnh lại.
Trong phòng ngủ của Tấn Vương và Minh Châu, Tấn Vương ôm Tiểu Tiễn Chi bất động. Thỉnh thoảng, hắn sẽ sai hạ nhân mang chút đồ ăn đến cho Tiểu Tiễn Chi. Còn bản thân hắn, dường như đã mất hết vị giác, chỉ ăn chút thức ăn thừa lại của Tiểu Tiễn Chi.
“Phụ vương.” Ba ngày qua yên tĩnh đến đáng sợ, đặc biệt là Tấn Vương còn dùng ánh mắt thương tiếc xen lẫn chút chán ghét nhìn nó, khiến Tiểu Tiễn Chi không dám quậy phá.
“Phụ vương, người để ý đến con một chút được không?” Đã ba ngày rồi, Tấn Vương không hề nói với nó một lời nào.
Ba ngày này, bầu không khí trong Tấn Vương phủ nặng nề vô cùng. Trên triều đình cũng không khá hơn, chẳng ai biết vì sao đã ba ngày nay Hoàng Đế không lâm triều. Thậm chí, những người có tin tức linh thông còn biết rằng ba ngày qua Hoàng Đế thậm chí còn không ở trong cung.
“Rốt cuộc Bệ hạ làm sao vậy?” Toàn bộ triều thần đều nơm nớp lo sợ trong lòng.
Tại An Dật Vương phủ, An Dật Vương lặng lẽ ngồi trong thư phòng, bên cạnh là một cuốn kinh Phật đã sao chép được một nửa. Nhưng hắn đã đặt nó ở đó cả một ngày mà chưa hề động bút.
Các triều thần không biết Hoàng Đế ở đâu, nhưng hắn thì biết rõ.
Thậm chí hắn còn biết, Hoàng Đế và Minh Châu đang ở cùng nhau. Hay thật! Nàng cho hắn uống thuốc rồi nói rõ ràng rằng từ nay về sau sẽ đối xử tốt với hắn. Hắn không ngại việc không danh không phận, cũng không ngại Tấn Vương, nhưng vì sao nàng lại trêu chọc cả Hoàng Đế?
Không, không được! Hắn không thể cứ mặc kệ bọn họ như vậy. Cái gì là của hắn thì mãi là của hắn, sao hắn có thể không có chút tiền đồ nào mà ngồi đây tự mình oán than như thế này?
Thật là mất mặt!
Tại trà lâu, Hoàng Đế cho người vây kín nơi này như thùng sắt. An Dật Vương không nói một lời nào mà cứ thế xông thẳng vào.
“Vương gia, Vương gia, ngài không thể vào!” Thị vệ trưởng theo hầu ở đây vội vàng ngăn An Dật Vương lại.
“Tránh ra!” An Dật Vương giận dữ mắng hắn: “Ba ngày nay Bệ hạ không lâm triều, trong lòng bổn vương và các triều thần đều nóng như lửa đốt. Giờ ngươi còn dám ngăn bổn vương lại, rốt cuộc ngươi có ý đồ gì? Chẳng lẽ ngươi muốn làm ra chuyện bất lợi với Bệ hạ sao?”
“Ai da, sự tình không phải như vậy!” Thị vệ trưởng có miệng cũng khó mà giải thích được!
Chuyện giữa Bệ hạ và Tấn Vương phi chưa bao giờ né tránh những tâm phúc như bọn họ, nhưng đó cũng chính là nguyên nhân khiến mọi chuyện trở nên khó khăn! Hiện giờ hai vị tổ tông kia còn chưa ra ngoài, có lẽ vẫn đang tình chàng ý thiếp mặn nồng. Nếu hắn để An Dật Vương đi vào, vậy phải làm sao đây?
Quấy rầy nhã hứng của Bệ hạ, hắn có mười cái đầu cũng không đủ để chịu chém.
Trong phòng, Minh Châu không vui đẩy Hoàng Đế ra.
“Đừng quấn lấy ta nữa.” Minh Châu cầm lấy quần áo, chỉnh tề lại: “Ba ngày nay Chi Chi vẫn đang ở trong vương phủ sao? Không biết Vương gia sẽ đối xử với Chi Chi thế nào, ta phải quay về.”
Hoàng Đế không cam lòng, bèn ôm lấy Minh Châu hôn thêm một lúc nữa, lúc này mới buông nàng ra: “Được, ta sẽ cùng đi với nàng.”
Minh Châu ngạc nhiên: “Ngài không sợ Tấn Vương biết chuyện của chúng ta sao?”
Hoàng Đế khẽ cười: “Tấn Vương hắn đã có nữ nhân khác rồi, chẳng lẽ nàng còn muốn chịu đựng tủi thân mà tiếp tục ở bên cạnh hắn sao?”
Minh Châu cười như không cười: “Vậy ta phải đi đâu? Ở lại bên cạnh ngài sao? Ngài có thể cho ta cái gì? Ngài so với Tấn Vương còn không bằng, hậu cung của ngài nhiều mỹ nhân như vậy, ta có là gì chứ?”
Hoàng Đế thở dài: “Từ ba năm trước, sau khi ta động lòng với nàng, ta đã không đến chỗ những nữ nhân đó nữa. Ba ngày nay nàng không cảm nhận được sao? Ta nhiệt tình đến mức nào?”
“À.” Minh Châu thản nhiên đáp.
Không đến chỗ những nữ nhân khác là ân huệ đối với nàng sao? Cứ như thể nàng hiếm lạ lắm vậy!
Nhưng mà…
Minh Châu mỉm cười nhìn Hoàng Đế: “Ta có một loại thuốc ở đây, sau khi uống vào sẽ không gây tổn thương đến cơ thể nam tử, nhưng lại có thể khiến nam tử không thể khiến nữ nhân mang thai nữa. Nếu ngài đồng ý uống nó, ta sẽ tin ngài thật lòng.”
Nói rồi, Minh Châu tìm trong túi tiền nhỏ của mình, lấy viên thuốc ra đưa cho Hoàng Đế.
“Đây!” Minh Châu bất động, chỉ nhìn hắn.
Hoàng Đế im lặng rất lâu, dường như đang cân nhắc suy nghĩ. Hắn cầm lấy viên thuốc: “Không phải nàng cũng cho Tấn Vương uống thứ này đấy chứ!” Nếu không, vì sao đã ba năm rồi mà chưa bao giờ thấy trong Tấn Vương phủ truyền ra tin vui?
Minh Châu không trả lời hắn, nhưng đôi khi sự im lặng cũng là một lời khẳng định.
“Nếu ta uống viên thuốc này, ta sẽ thật sự không bao giờ buông tha nàng. Minh Châu, nàng có sợ không?”
“Ta không sợ nha.” Minh Châu nhẹ giọng đáp lại, âm cuối còn mang theo vẻ nghịch ngợm.
Còn hậu quả mà Hoàng Đế nói, Minh Châu lập tức không nghĩ đến nữa. Ba ngày trước, không kiềm chế được lòng, nàng và Hoàng Đế…
Lát nữa nàng cần uống thuốc tránh thai. Không thể có chuyện nàng chịu khổ còn Hoàng Đế sau khi sung sướng thì không bị gì cả. Nàng uống thuốc thì hắn cũng phải uống thuốc, như thế mới công bằng!