Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Mỹ nhân thức giấc
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quản gia luôn canh cánh trong lòng về chuyện hôn nhân đại sự của Tấn vương, bởi lẽ tính cách của ngài ấy vốn lập dị khác thường.
Mãi lâu sau, khi các hạ nhân bên ngoài đã đứng chờ đến mỏi rã rời chân, sắp không thể đứng vững được nữa, cuối cùng trong phòng cũng có tiếng động, báo hiệu Tấn vương đã thức giấc.
“Vào đi!” Tấn vương nói.
Quản gia dẫn mọi người vào trong. Ông ấy là đại quản gia của Vương phủ, cũng có thể coi là người có địa vị. Trước đây, những chuyện hầu hạ chủ tử thức giấc thế này vốn không cần đến ông. Nhưng hôm nay thì khác! Hôm nay không chỉ có Tấn vương thức dậy, mà còn có nữ chủ nhân tương lai của Vương phủ bọn họ!
Dù sao đi nữa, trước tiên ông ấy cũng phải nhìn xem vị nữ chủ nhân này rốt cuộc có dung mạo ra sao! Đêm qua đã quá muộn, khi Tấn vương dẫn Minh Châu về phủ thì trực tiếp vào phòng, nên quản gia cơ bản không nhìn rõ tướng mạo của nàng, chỉ thoáng cảm thấy nàng là một mỹ nhân tuyệt sắc.
Đương nhiên, Vương gia của bọn họ là ai chứ, ngài ấy chính là chiến thần Đại Lương mà ai ai cũng ca ngợi. Việc tìm được một mỹ nhân cũng là chuyện hết sức bình thường thôi. Chẳng phải anh hùng xứng đôi với mỹ nhân sao?
Trong phòng, bầu không khí mờ ảo đầy quyến rũ vẫn còn vương vấn, ẩn hiện sau những tấm màn che. Quản gia dẫn mọi người đứng chờ bên ngoài gian phòng.
Bên trong, Tấn vương nhìn Minh Châu đang dần tỉnh giấc với tâm trạng cực kỳ tốt.
“Nàng muốn dậy chưa?” Hắn dịu dàng hỏi Minh Châu.
Minh Châu nhíu mày, nhìn Tấn vương đang có tâm trạng tốt, nhưng cả người nàng đều khó chịu, chỉ muốn xông vào cào Tấn vương một trận.
Hắn đã đồng ý sẽ nhẹ nhàng, nhưng tối hôm qua khi tình cảm dâng trào, Minh Châu không chịu nổi cầu xin hắn buông tha, hắn lại kiên quyết không chịu. Khiến nàng khóc không thành tiếng. Điều làm Minh Châu tức giận nhất là, Tấn vương không hề có kỹ năng gì, chỉ hành động mạnh mẽ theo bản năng. Nếu thân phận của hắn không phải là Tấn vương, thì Minh Châu thật sự muốn đạp hắn xuống giường.
Nghĩ tới đây, Minh Châu cảm thấy vô cùng tủi thân, nàng cho rằng mình đã hy sinh quá nhiều vì tương lai. Nếu Tấn vương không cho nàng vị trí Vương phi, vậy thì hắn thật sự không đáng mặt nam nhân.
“Vương gia!” Giọng nói của Minh Châu nũng nịu, có chút yêu kiều khiến lòng người nhũn ra. Nàng hơi ngóc đầu nhỏ lên, giống như cách nàng đã từng làm với Lâm Cẩm Hi, làm nũng với Tấn vương.
Tay Tấn vương dừng lại, sau đó nhẹ nhàng đặt sau lưng Minh Châu vỗ về: “Sao vậy? Vẫn còn mệt lắm sao?” Hắn nghĩ đến hôm qua nàng khóc lóc cầu xin, hình như… Hắn thật sự đã hơi quá đáng. Nhưng lúc ấy hắn thật sự không nhịn được! Không ai có thể thờ ơ trước tiếng khóc cầu xin của nàng!
“Không.” Minh Châu lắc đầu: “Ta phải dậy thôi! Mới là ngày đầu tiên ta đến Vương phủ, nếu ngủ đến trưa thì hạ nhân trong Vương phủ sẽ nghĩ gì về ta!”
Tấn vương chẳng bận tâm điều đó: “Ta đã nói rồi, bọn họ là hạ nhân, còn nàng là chủ tử. Nàng không cần để ý đến ánh mắt của bọn họ, cứ để bọn họ chờ là được.”
“Không được.” Minh Châu ôm chăn chậm rãi ngồi dậy, mái tóc xõa dài từ bờ vai lộ ra ngoài chăn. Những dấu vết còn lưu lại trên bờ vai trắng nõn mịn màng đập vào tầm mắt Tấn vương. Mỗi dấu đều ửng hồng, tựa như những cánh hoa đào hé nở vào trời tháng tư, đẹp không sao tả xiết.
Vành tai Tấn vương bất giác lại ửng đỏ.
Hắn không tự chủ được lại gần, ngượng nghịu kéo chăn Minh Châu đang ôm lại.
Minh Châu ngơ ngẩn nhìn hắn.
Tấn vương ngượng ngùng khẽ ho một tiếng: “Quấn kín vào, cẩn thận bị cảm lạnh?”
Minh Châu: “...” Trời nóng như vậy, nàng còn đang thấy ngột ngạt, mà còn sợ cảm lạnh sao?
Hạ nhân bước vào hầu hạ thay quần áo và rửa mặt cho hai vị chủ tử vừa thức giấc. Chưa đầy một khắc, Minh Châu và Tấn vương lần lượt ăn mặc tề chỉnh dưới sự hầu hạ của nội thị và tỳ nữ.
Đương nhiên, không biết có phải là ảo giác của Minh Châu hay không, nàng luôn cảm thấy mấy tỳ nữ hầu hạ nàng vô cùng phấn khởi.
Khi Tấn vương dẫn Minh Châu ra ngoài, cuối cùng mọi người cũng đã thấy rõ diện mạo của nàng. Trong chốc lát, Minh Châu và Tấn vương đi đến đâu cũng vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Ngoài gian phòng, quản gia cũng nhìn đến ngây dại. Thảo nào, thảo nào! Chẳng trách nàng có thể khiến Tấn vương phá lệ, hóa ra nàng ấy lại tuyệt sắc đến vậy.
Trong lòng quản gia vừa thấu hiểu vừa mang nỗi phiền muộn. Ông ấy còn cho rằng cuối cùng Vương gia cũng chịu tiếp xúc với nữ nhân. Có người đầu tiên ắt sẽ có người thứ hai, có lẽ không lâu sau, hậu viện trống trải của Vương gia sẽ được lấp đầy. Đến năm sau, Tấn Vương phủ của bọn họ cũng sẽ có vài tiểu hoàng tử chào đời. Nhưng bây giờ nhìn thấy Minh Châu, quản gia lại không chắc chắn nữa. Ông ấy luôn cảm thấy, Vương gia phá lệ với Minh Châu, có lẽ chỉ vì người đó chính là Minh Châu! Dù sao thì nam nhân khắp thiên hạ có ai mà không động lòng khi nhìn thấy một mỹ nhân như vậy chứ?
“Đói rồi nhỉ! Ta bảo bọn họ chuẩn bị bữa sáng.” Tấn vương dịu dàng nói với Minh Châu: “Nàng có muốn ăn gì không?”
Minh Châu ngẫm nghĩ, lát sau, nàng thản nhiên đáp: “Thiếp muốn ăn cháo cá.”
“Được!” Ánh mắt Tấn vương tràn đầy sự nuông chiều.
Sau khi thấy Minh Châu, quản gia cũng thỏa mãn sự tò mò của mình, ông ấy dẫn hạ nhân đi xuống chuẩn bị bữa sáng cho chủ tử. Hiệu suất làm việc của hậu trù Vương phủ rất cao, chưa đầy nửa nén hương, một bàn bữa sáng phong phú đã được mang đến trước mặt Tấn vương và Minh Châu.
“Nào, cháo cá nàng muốn ăn đây.” Động tác của Tấn vương vô cùng tự nhiên múc một bát cháo cho Minh Châu. Nội thị hầu hạ bên cạnh theo bản năng muốn ngăn lại. Làm sao Vương gia có thể tự tay phục vụ người khác chứ? Nhưng… Nhìn Minh Châu tự nhiên đón lấy bát cháo, khi hai vị chủ tử bắt đầu dùng bữa, nội thị từ từ ngậm miệng lại.