Chương 28: Một Nhà Đoàn Tụ

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 28: Một Nhà Đoàn Tụ

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa canh giờ sau,
Cánh cửa phòng mở ra, phụ thân từ ái bước ra từ thư phòng. Liễu Thiên Kỳ cúi đầu hành lễ thật sâu.
“Hài nhi bái kiến phụ thân.”
“Bái kiến tiền bối!” Kiều Thụy cúi đầu, cũng vội vàng hành lễ.
“Kỳ Nhi, con về rồi sao?” Liễu Hà liếc thấy nhi tử sau nửa năm rèn luyện bên ngoài đã bình an trở về, lòng ông vui mừng khôn xiết.
“Vâng, hài nhi đã trở lại!” Vẻ mặt vui sướng của phụ thân khi thấy mình trở về khiến Liễu Thiên Kỳ cảm thấy ấm áp trong lòng.
Mặc dù người cha này là của nguyên chủ, nhưng Liễu Hà luôn chăm sóc Liễu Thiên Kỳ tỉ mỉ, chu đáo, nên từ lâu đã được Liễu Thiên Kỳ coi như phụ thân ruột thịt của mình.
"Tốt, tốt lắm! Con trở về là tốt rồi, bình an trở về là tốt rồi." Liễu Hà vui mừng vỗ vai nhi tử, trái tim lo lắng suốt nửa năm của ông cuối cùng cũng nhẹ nhõm.
“Phụ thân, đây là Kiều Thụy, là người hài nhi thích.
Lần này hài nhi dẫn y về là mong phụ thân chấp thuận, để hài nhi cùng Tiểu Thụy chính thức đính hôn.” Liễu Thiên Kỳ kéo tay Kiều Thụy, đưa y đến trước mặt Liễu Hà.
“Xin chào tiền bối!” Kiều Thụy vội vàng mở miệng, lại vội vàng cúi đầu hành lễ.
“Ừm!” Liễu Hà khẽ gật đầu, đánh giá đối phương từ trên xuống dưới một lượt.
Thiếu niên trước mắt vận bạch y, dung mạo thanh tú lại tuấn mỹ, toàn thân toát ra một luồng linh khí, khiến người nhìn vào cảm thấy vô cùng thoải mái.
Kiều Thụy lén nhìn Liễu Hà, cảm thấy vị tiền bối vận hoa phục, dung mạo có bảy phần tương tự Thiên Kỳ này, ánh mắt đầu tiên đã vô cùng từ ái, khiến y rất có hảo cảm.
"Tốt, tốt lắm!" Sau một hồi đánh giá, Liễu Hà liên tục khen ngợi.
“Liễu Đồng, Tiểu Thụy đường xa đến đây, chắc hẳn đang khát và đói.
Ngươi đưa Tiểu Thụy ra sảnh ngoài dùng bữa, rồi sắp xếp phòng khách cho Tiểu Thụy nghỉ ngơi đi.” Liễu Hà nghiêng đầu, phân phó lão bộc đi sắp xếp.
“Kiều thiếu gia, mời ngài đi lối này!” Liễu Đồng cười liếc Kiều Thụy, làm một động tác mời.
“Thiên Kỳ!” Kiều Thụy nghiêng đầu nhìn Liễu Thiên Kỳ, ánh mắt dò hỏi.
“Đi thôi, ra ăn cơm trưa trước đi! Đồng bá sẽ chăm sóc ngươi.
Một lát nữa ta sẽ đi tìm ngươi!” Liễu Thiên Kỳ buông tay y ra, cẩn thận dặn dò.
“Được!” Nghe Liễu Thiên Kỳ nói như vậy, Kiều Thụy mới đi theo Liễu Đồng cùng rời đi.
Thấy hai người rời đi, Liễu Hà quay sang nhìn nhi tử mình.
“Thiên Kỳ, con qua đây với ta!”
“Vâng, phụ thân!” Nghe lời, hai cha con một trước một sau trở lại thư phòng.
Lấy ấm trà, Liễu Thiên Kỳ cung kính rót một ly linh trà cho phụ thân, đưa đến trước mặt ông.
“Phụ thân uống trà!”
“Ừm!” Liễu Hà gật đầu, nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ.
“Kỳ Nhi, chuyện của Kiều Thụy là thế nào?” Nhìn nhi tử, Liễu Hà nghiêm túc hỏi.
“À, là thế này phụ thân.
Con và Tiểu Thụy gặp nhau trên đường.
Con đối với y nhất kiến chung tình, vô cùng yêu thích.
Sau đó chúng con cùng đi Yêu Thú Sơn, nương tựa, giúp đỡ lẫn nhau, cả hai đều nảy sinh tình cảm.
Tiểu Thụy cũng thích con." Để Liễu Hà đồng ý hôn sự của hai người, Liễu Thiên Kỳ chỉ có thể nói dối.
“Kỳ Nhi, ta thấy nguyên dương của hai đứa con đã tiết.
Các con có phải đã……” Nhìn nhi tử, Liễu Hà muốn nói lại thôi, có chút khó mở lời.
“Đúng vậy phụ thân.
Chúng con gặp yêu thú trên núi, trúng dâm độc của yêu thú.
Cho nên, chúng con đã có phu phu chi thật*.” Liễu Thiên Kỳ biết chuyện này không thể giấu được, nên cũng không che giấu nữa.
(*quan hệ thể xác phu phu)
"Ồ! Thì ra là vậy!” Nghe nhi tử nói, Liễu Hà khẽ gật đầu.
“Hài nhi biết con và Tiểu Thụy ở bên nhau thời gian ngắn ngủi, lúc này nói chuyện kết hôn thì vẫn còn sớm.
Nhưng Tiểu Thụy là song nhi, vì giải độc cho hài nhi lại phá thân.
Hài nhi không thể bỏ mặc y được.
Cho nên hài nhi nghĩ, trước tiên cứ định ra hôn sự của chúng con, đợi thêm vài năm, sau khi tình cảm của con và Tiểu Thụy ổn định rồi thì sẽ thành hôn, kết làm bạn lữ.
Phụ thân nghĩ như thế nào?”
Nghe nhi tử nói vậy, Liễu Hà liên tục gật đầu.
“Nam tử hán đại trượng phu, làm việc phải có trách nhiệm.
Nếu Kiều Thụy có ân với con, lại vì con mà phá hoàn bích chi thân*, con và y đính hôn cũng là hợp tình hợp lý.
Nhưng, Kỳ Nhi, con thật sự thích y, hay chỉ đơn thuần muốn chịu trách nhiệm với y?”
(*hoàn bích chi thân: thân thể trong trắng)
Dù là vì chịu trách nhiệm hay vì thích đối phương, chuyện đính hôn này e rằng không thể tránh khỏi.
Chỉ là, nếu nhi tử không thích đối phương, rồi lại phải vì trách nhiệm mà đính hôn với đối phương, vậy có thể khiến nhi tử phải chịu ủy khuất.
Mà làm phụ thân, Liễu Hà đương nhiên không hy vọng nhi tử phải chịu ủy khuất.
“Con thích y.
Cho dù không có chuyện giải độc, con nghĩ con cũng sẽ đính hôn, kết thân với y.
Chẳng qua sẽ không vội vàng như vậy thôi." Liễu Thiên Kỳ trả lời thật khẳng định và nghiêm túc.
Bởi vì hắn đã sớm xác định tình cảm của mình đối với Kiều Thụy.
Đời trước hắn đã thích Kiều Thụy trong sách, đời này có thể may mắn xuyên đến quyển sách này, hắn làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội được ở bên đối phương chứ?
Nghe nhi tử nói vậy, Liễu Hà liên tục gật đầu.
“Được, thích là được.
Các con thích nhau, vậy chuyện đính hôn cứ để phụ thân sắp xếp.
Nhưng chuyện đính hôn này là đại sự, con dù sao cũng phải thông báo cho cha mẹ Kiều Thụy một tiếng.
Xem họ có yêu cầu gì về lễ vật đính hôn, hoặc có ý kiến gì về chuyện đính hôn không."
“Không, Tiểu Thụy là cô nhi, từ nhỏ được một đôi vợ chồng thợ săn nhận nuôi.
Nhưng trước khi Tiểu Thụy mười tuổi, dưỡng phụ và dưỡng mẫu y đều đã qua đời, nên trong nhà chỉ còn một mình y.”
Nghe nhi tử kể, Liễu Hà không khỏi nhíu mày.
“Đúng là một đứa trẻ số khổ!”
“Đúng vậy, Tiểu Thụy mệnh khổ.
Cho nên con nghĩ sớm định ra hôn sự, để y được yên ổn, có danh phận trong nhà, cũng không cần một mình mạo hiểm săn thú mưu sinh trong núi nữa!”
Nghe vậy, Liễu Hà liên tục gật đầu.
“Con cứ yên tâm Kỳ Nhi, phụ thân sẽ nhanh chóng chuẩn bị lễ vật đính hôn, chọn ngày lành, giúp con định việc hôn nhân này.”
“Vâng, hài nhi đa tạ phụ thân!” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, vội vàng cảm ơn.
"Giữa cha con chúng ta không cần khách sáo như vậy!” Liễu Hà xua tay, ý bảo nhi tử miễn lễ.
“Phụ thân, hài nhi ra ngoài rèn luyện nửa năm, ít nhiều cũng tìm được một vài cơ duyên.
Cho nên hài nhi muốn bế quan một thời gian, thử đột phá Trúc Cơ!”
Nghe lời này, Liễu Hà khẽ gật đầu.
“Được, nếu con cảm thấy có thể, vậy bế quan đi.
Đây là Trúc Cơ đan phụ thân mua cho con, còn đây là năm vạn linh thạch!"
Nói chuyện một lát, Liễu Hà lấy ra một viên đan dược cùng một túi trữ vật, tất cả đều giao cho nhi tử.
“Để phụ thân phải lo lắng cho hài nhi!” Có năm vạn linh thạch và viên Trúc Cơ đan này, Liễu Thiên Kỳ càng thêm nắm chắc khả năng đột phá Trúc Cơ.
“Dự định khi nào bế quan?”
“Ngày mai sẽ bế quan ạ.
Còn Tiểu Thụy, mong phụ thân chiếu cố nhiều hơn!” Liễu Thiên Kỳ muốn mau chóng biến tài nguyên thành thực lực.
“Yên tâm đi, vi phụ sẽ chăm sóc y!” Nếu là con dâu của mình, Liễu Hà đương nhiên sẽ không chậm trễ.
“Đa tạ phụ thân!”
——————————————
Buổi chiều,
Kiều Thụy ngồi trên ghế, nôn nóng chờ đợi Liễu Thiên Kỳ, trong lòng bất an, luôn lo lắng phụ thân Thiên Kỳ sẽ không đồng ý hôn sự của hai người.
"Cộc cộc cộc…."
Nghe tiếng gõ cửa, Kiều Thụy vui mừng trong lòng, vội vàng đứng dậy ra mở cửa.
“Thiên Kỳ!” Vừa thấy người tới, Kiều Thụy khẽ gọi thành tiếng.
“Thế nào, cơm trưa có ăn nhiều không, phòng bên này có vừa ý không?” Liễu Thiên Kỳ đi vào phòng, quan tâm hỏi, sợ Kiều Thụy ăn không ngon, ở không thoải mái.
“Ngươi không cần lo lắng, Đồng bá đã cho ta một bàn đầy đồ ăn ngon.
Ta ăn rất no, hơn nữa, ngươi nhìn phòng này mà xem, vừa rộng rãi vừa sáng sủa, so với phòng ở nhà ta còn to hơn nhiều.
Hơn nữa nơi đây còn bày trí rất nhiều đồ gia dụng đẹp mà ta chưa từng thấy.
Ta nghĩ, ta ở đây nhất định rất thoải mái.”
"Ừ, ngươi thích là được!" Nhìn gương mặt tươi cười của Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ mới an tâm hơn.
“Thiên Kỳ, tiền bối, ngài ấy nói thế nào?” Kiều Thụy kéo ống tay áo Liễu Thiên Kỳ, cẩn thận hỏi.
“Đừng gọi là tiền bối nữa, sau này ngươi gọi cha ta là thúc thúc là được. Cha ta nói cha sẽ chuẩn bị lễ vật đính hôn, lại cho người chọn ra một ngày hoàng đạo, chính thức định ra hôn sự của chúng ta."
"Vậy là tiền bối đã đồng ý rồi sao?” Kiều Thụy chớp mắt, không chắc chắn hỏi.
“Ừ, đồng ý rồi!”
“Ừm!” Gật đầu, Kiều Thụy đỏ mặt cúi xuống, khóe miệng tràn đầy nụ cười vui sướng.
Trước đó, Kiều Thụy vẫn luôn lo lắng, nếu phụ thân Thiên Kỳ không đồng ý chuyện đính hôn thì sao?
Nghĩ đến bản thân mình đã ủy thân cho Thiên Kỳ, mà Thiên Kỳ lại che chở, chăm sóc mình như vậy, dịu dàng như vậy, yêu thương như vậy.
Nếu phụ thân Thiên Kỳ không đồng ý việc hôn nhân này, vậy nên làm sao cho phải?
"Tiểu Thụy có phải sợ phụ thân ta không đồng ý, không thể đính hôn với ta không?" Liễu Thiên Kỳ ôm eo đối phương, kéo y vào lòng, nhẹ giọng hỏi bên tai.
“Không, không có!” Kiều Thụy lắc đầu, mặt càng đỏ hơn.
“Thật sao? Tiểu Thụy không để ý sao? Ta buồn lắm đó!” Nói đến đây, Liễu Thiên Kỳ vẻ mặt buồn rầu.
“Không, ta không phải không để ý.
Ta đến cơm trưa cũng không ăn được, vẫn luôn chờ ngươi.
Trái tim cứ như bị người ta treo lên, vẫn luôn không hề yên ổn.
Ta...” Mới nói được một nửa, Kiều Thụy đã thấy nụ cười trên khóe miệng nam nhân.
“Ngươi, ngươi, cái tên này?” Bực mình trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ một cái, Kiều Thụy khó chịu, một cái tát vỗ rớt tay Liễu Thiên Kỳ đang ôm eo y, lùi ra xa đối phương một khoảng.
“Ha ha ha, bây giờ ngươi có thể yên tâm rồi!”
“Hừ!” Kiều Thụy hừ lạnh một tiếng, quay đầu vào trong phòng.
Thấy tiểu gia hỏa không vui, Liễu Thiên Kỳ vội vàng đi theo vào buồng trong.
“Ngươi, ngươi tránh xa ta một chút!” Nhìn thấy nam nhân cười hì hì đến trước mặt mình, Kiều Thụy khó chịu nói.
Liễu Thiên Kỳ nhìn tiểu gia hỏa sắc mặt không tốt, tức giận ngồi trên giường, hắn mỉm cười, giơ tay lấy ra một tấm linh phù, không hề báo trước mà vỗ vào trán Kiều Thụy.
“Liễu Thiên Kỳ, ngươi, ngươi đáng ghét!" Cảm thấy bản thân mình lại không động đậy nổi, Kiều Thụy buồn bực không thôi.
"Bảo bối nhi ngoan, đừng giận.
Là ta sai, là ta không tốt, không nên trêu ngươi, không nên chọc giận ngươi.” Liễu Thiên Kỳ khom người, đặt y lên giường, nhẹ giọng xin lỗi.
“Ngươi, ngươi vô duyên vô cớ định trụ ta làm gì?” Nghe nam nhân nghiêm túc xin lỗi như vậy, cơn giận của Kiều Thụy cũng đã tiêu hơn phân nửa.
“Không có gì, chỉ là muốn ngươi ở bên ta thật nhiều.
Ngày mai ta muốn bế quan.
Ta sợ khi bế quan, rất lâu mới được gặp ngươi, nên ta muốn nhìn ngươi nhiều hơn." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, động tác dịu dàng cởi giày của Kiều Thụy.
“Thiên Kỳ, ngươi, ngươi đang làm gì vậy?” Nhìn thấy nam nhân cởi giày, lại cởi đai lưng của mình ra, Kiều Thụy bất an chớp mắt, vẻ mặt hoang mang.
“Ta giúp ngươi cởi áo ngoài ra.
Ngươi ngủ trưa cùng ta, được không?”
“Ngủ, ngủ trưa sao?” Nghe thấy vậy, mặt Kiều Thụy đỏ bừng.
Nghĩ thầm: Thiên Kỳ muốn bế quan, hắn không phải là muốn làm chuyện ấy đó chứ?
Ôm người trong lòng, Liễu Thiên Kỳ động tác dịu dàng cởi cả áo ngoài và trung y của đối phương, chỉ để lại áo lót.
Hắn kéo chăn qua, nhẹ nhàng đắp cho y, rồi xoay người đem từng món quần áo của Kiều Thụy treo lên giá áo.