Chương 31: Lá Thư Của Liễu Thiên Kỳ

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 31: Lá Thư Của Liễu Thiên Kỳ

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm đó,
Nhìn Liễu Thiên Kỳ cứ nán lại trong phòng mình không chịu đi, Kiều Thụy khẽ nhíu mày.
“Đã khuya rồi, sao huynh không về ngủ đi? Ngày mai huynh không phải còn bế quan sao?”
“Không muốn về ngủ, về rồi thì ta không nhìn thấy đệ nữa!” Nhìn người bên cạnh, Liễu Thiên Kỳ ấm ức nói.
"Sao huynh lại dính người như vậy chứ!" Kiều Thụy nhìn hắn không chịu rời đi, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Vậy đệ không thích ta dính đệ sao?” Ôm lấy vai Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ chớp mắt nhìn đệ.
“Cũng... cũng không phải là không thích!” Nếu Thiên Kỳ không dính y, chẳng phải chứng tỏ Thiên Kỳ không thích y sao? Vậy tất nhiên không phải điều Kiều Thụy muốn rồi.
“Ha ha ha, vậy đệ lại làm nửa cái giường cho ta được không?” Mở miệng, người nào đó được một tấc lại muốn tiến một thước.
“Một giường, cùng nhau ngủ sao?” Kiều Thụy mặt đỏ hồng nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi.
“Ừ, ta ôm đệ ngủ, được không?” Đối diện với ánh mắt ôn nhu của hắn, Kiều Thụy khẽ gật đầu.
“Được, được thôi!”
"Đến đây, ta cởi áo cho đệ!" Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ kéo y ra khỏi ghế.
"Ừm." Kiều Thụy đứng yên tại chỗ, không hề cự tuyệt mà nhoẻn miệng cười tủm tỉm, nhìn vị hôn phu cởi quần áo cho mình.
"Được rồi." Cởi xong toàn bộ áo ngoài và trung y của Kiều Thụy treo lên giá áo, Liễu Thiên Kỳ kéo tay y, định vào trong, nhưng lại bị Kiều Thụy ngăn lại.
“Ta cũng cởi áo cho huynh!”
"Được." Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ gật đầu đồng ý.
Học theo động tác của Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy hơi vụng về cởi đai lưng hắn ra.
“Haizz, người có tiền như huynh thật phiền phức, mặc quần áo phải mặc nhiều lớp như vậy!”
Nghe Kiều Thụy oán giận, Liễu Thiên Kỳ lắc đầu bật cười.
“Không phải như huynh, là chúng ta!”
Nghe Liễu Thiên Kỳ sửa lời, Kiều Thụy ngẩn người, ngay lập tức đỏ mặt cúi đầu, tiếp tục cởi áo cho Liễu Thiên Kỳ.
“Cảm ơn phu nhân!” Nhẹ giọng trêu chọc một câu, Liễu Thiên Kỳ ôm y cùng đi tới mép giường.
Thổi tắt ánh nến, buông xuống màn cửa sổ, hai người lẳng lặng nằm xuống.
Nằm trong lồng ngực Liễu Thiên Kỳ, khuôn mặt Kiều Thụy ửng hồng, nhưng may mắn là trong phòng tối đen như mực, Liễu Thiên Kỳ bên cạnh không nhìn thấy.
"Ngủ sớm một chút đi, mệt mỏi một ngày rồi." Liễu Thiên Kỳ khẽ hôn trán Kiều Thụy, giọng nói trong đêm yên tĩnh trở nên ôn nhu lạ thường.
"Ừm, huynh cũng ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải bế quan kìa."
"Được!"
————————————————
Sáng sớm hôm sau,
Chờ khi Kiều Thụy tỉnh giấc, bên người đã không còn bóng dáng Liễu Thiên Kỳ.
Không thấy hắn đâu, Kiều Thụy chợt cảm thấy hụt hẫng. Khi ngồi dậy khỏi giường, y nhìn thấy trên bàn có rất nhiều bình sứ và linh phù!
Xuống giường, Kiều Thụy xỏ giày rồi vội vàng chạy đến trước bàn, phát hiện bên cạnh mười mấy bình sứ nhỏ có một phong thư.
Mở thư ra, Kiều Thụy cẩn thận xem.
“Tiểu Thụy, Vi phu phải bế quan.
Đệ phải ngoan ngoãn ở nhà chờ ta.
Mười hai bình sứ là nước suối Kim Diệp, có công dụng hỗ trợ tu luyện.
Mỗi ngày khi tắm gội, đệ hãy cho vào thau tắm để luyện hóa.
Ngoài ra, ta còn chuẩn bị cho đệ bảy mươi tám tấm Công kích phù cấp hai để phòng thân.
Nếu trên người đệ không đủ linh thạch để tiêu dùng, cũng có thể bán bớt một ít đi, đổi lấy linh thạch tu luyện.
Phải tự mình chăm sóc bản thân đấy! Gặp phải nguy hiểm có thể tìm phụ thân xin giúp đỡ!”
Sau khi đọc thư, Kiều Thụy ôm lá thư vào ngực, không nhịn được bật cười thành tiếng, cảm thấy đáy lòng ngọt ngào dâng trào.
“Thật là, bế quan thôi mà, cũng không phải đi xa nhà, còn viết thư làm gì chứ!” Ngoài miệng oán giận, trong lòng ngọt ngào, Kiều Thụy cẩn thận gấp thư lại, cất vào nhẫn không gian.
Sau khi xem xét từng bình sứ trên bàn, Kiều Thụy vui vẻ cất đi. Rồi y lại lấy linh phù ra xem. Sau khi xem kỹ từng tấm, y cũng cất chúng đi với vẻ mặt hạnh phúc.