46. Chương 46: Nắn Xương

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 46: Nắn Xương

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại Liễu gia.
Về đến viện, Liễu Hà lập tức sai Liễu Đồng đi mời y sư.
Ông trực tiếp ôm con trai đang hôn mê bất tỉnh vào trong phòng.
Đặt người lên giường, Liễu Hà thận trọng cởi bỏ chiếc áo ngoài dính máu của con, nhìn thấy chiếc pháp y cấp hai bên trong đã bị đánh nát bươm.
Ông nâng Liễu Thiên Kỳ lên, cẩn thận gỡ bỏ chiếc pháp y rách nát khỏi người nhi tử.
Liễu Hà cúi đầu, nhìn lỗ thủng lớn đến đáng sợ ở phía sau pháp y, tim ông đau như cắt.
Liễu Hà lại cẩn thận lật người nhi tử lại, cởi bỏ áo lót, phát hiện hai đốt xương sống trên lưng Liễu Thiên Kỳ đã bị đánh đến vặn vẹo, biến dạng.
Lúc này, chúng đang chĩa ra như hình chữ “bát”*.
(*八 hình chữ bát)
“Kỳ Nhi!” Gọi tên con, Liễu Hà đỏ hoe mắt, đau xót khi thấy nhi tử bị trọng thương đến mức này.
“Đáng giận! Liễu Hải, tên vô liêm sỉ!”
Nhìn thấy thương thế trên người con, Liễu Hà biết, lần này Liễu Hải đã ra tay độc ác muốn lấy mạng nhi tử.
Nếu không, Thiên Kỳ có Phù Hộ Thân, lại có pháp y phòng hộ cấp hai, không thể nào bị thương nặng đến mức này.
Liễu Hải, nhị ca ruột của ta, ngươi vậy mà dám ra tay tàn độc với con ta như vậy!!!
Không bao lâu, Diêu y sư đã đến Liễu gia.
“Diêu y sư, ngài xem, nhi tử của ta bị thương nặng lắm!”
“Được, Tam gia đừng nóng vội.
Ta sẽ bắt mạch cho Thất thiếu ngay đây.” Nói rồi, Diêu y sư vội vàng bắt mạch cho Liễu Thiên Kỳ, kiểm tra vết thương sau lưng.
“Thế nào, Diêu y sư?”
“Tam gia yên tâm.
Tuy Thất thiếu bị thương rất nặng nhưng không tổn thương đến linh mạch, cũng không tổn thương đến nội tạng.
Chỉ là xương cột sống phía sau lưng bị đánh lệch vị trí, biến dạng, cần phải nắn lại.
Sau khi nắn xong, lại dùng thuốc tắm để điều dưỡng, một tháng sau có thể hồi phục hoàn toàn.
Nhưng trong lúc trị liệu, Thất thiếu không thể xuống giường, chỉ có thể ngồi ở mép giường, hoặc nằm sấp trên giường.”
“Nằm trên giường một tháng?” Nghe y sư nói vậy, Liễu Hà càng thêm đau lòng.
“Đúng vậy, sau khi nắn lại xương cột sống cần phải tĩnh dưỡng, để đảm bảo xương cột sống không bị biến dạng hay lệch vị trí trở lại.” Diêu y sư gật đầu, nghiêm túc nói.
“Được, được rồi, vậy xin Diêu y sư, hãy nhanh chóng nắn xương cho con ta đi!”
“Được.” Diêu y sư gật đầu, cho Liễu Thiên Kỳ uống một viên đan dược an thần, để đảm bảo Liễu Thiên Kỳ tiếp tục hôn mê, tránh việc cậu ta giãy giụa trong lúc nắn xương, hoặc cảm thấy đau đớn.
“Tam gia! Tứ tiểu thư đến, nói muốn mời Diêu y sư đến xem bệnh cho Nhị gia!” Liễu Đồng vội vàng vào bẩm báo.
“Bảo nó rằng Diêu y sư đang nắn xương cho Kỳ Nhi, hãy đi tìm y sư khác đi!”
“Dạ!” Vâng lời, Liễu Đồng quay người rời đi.
——————————————————
Trong viện Liễu Hải.
“Nhị đệ, thương thế của ngươi thế nào?” Liễu Giang nhìn Liễu Hải nằm trên giường, quan tâm hỏi han.
“Lão Tam này ra tay thật quá độc ác!” Ôm ngực mình, Liễu Hải oán giận nói.
“Đúng vậy, chúng ta là huynh đệ ruột thịt mà, lần này lão Tam làm vậy thật có chút quá đáng.” Liễu Giang gật đầu, vội vàng châm ngòi ly gián hai người.
Không bao lâu, Liễu Ti dẫn theo một vị y sư đến.
“Sao không phải Diêu y sư vậy?” Liếc thấy người đến là một y sư lạ mặt, Liễu Hải khó chịu nhíu mày.
“Phụ thân, Diêu y sư đang nắn xương cho Thất đệ, tạm thời không thể đến được, nên con đã mời Triệu y sư này đến.”
“Vậy à.” Liễu Hải ừ một tiếng, lúc này mới đưa tay ra để vị y sư này bắt mạch.
Liễu Hải bị thương cũng không nặng, nên sau khi y sư bắt mạch xong, để lại đan dược rồi rời đi.
“Ti Nhi, thương thế Thất đệ ngươi thế nào?” Liễu Giang quan tâm hỏi.
“Con nhìn thấy viện của Tam thúc phòng bị nghiêm ngặt, ông ấy cũng có vẻ mặt u sầu, chắc hẳn Thất đệ bị thương không nhẹ!” Dựa vào tình hình mình thấy ở chỗ Tam thúc, Liễu Ti cảm thấy, lần này Liễu Thiên Kỳ e rằng lành ít dữ nhiều.
“Hừ, chết luôn là tốt nhất! Cái đồ nghịch tử đó, ngay cả đường ca của mình cũng dám giết, quả thật còn không bằng cầm thú.” Tưởng tượng đến Liễu Thiên Kỳ, Liễu Hải liền hận đến nghiến răng, hận không thể lột da xẻ thịt hắn!
“Nhị đệ không nên nói càn, nếu Kỳ Nhi có mệnh hệ gì, Tam đệ e rằng sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.”
Tính tình lão Tam, Liễu Giang vẫn có hiểu biết.
Lão Tam từ lúc tuổi trẻ tâm tính đã khá lập dị, rất nhiều đại gia tiểu thư danh môn vọng tộc đều không lọt vào mắt hắn, sau lại gặp mẫu thân Liễu Thiên Kỳ, đó là nhất kiến chung tình.
Mặc dù đối phương chỉ là một người thường không thể tu luyện, hắn cũng không màng cha phản đối mà cưới người phụ nữ mình yêu thương vào cửa.
Sau đó ngày vui ngắn chẳng tày gang, Tam đệ muội sinh hạ Thiên Kỳ không lâu đã qua đời.
Cho nên, Tam đệ đối với nhi tử duy nhất này, có thể nói là cực kỳ yêu chiều.
Nếu Liễu Thiên Kỳ cứ thế mà chết, vậy Tam đệ nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho lão Nhị.
“Hừ, rõ ràng là hắn dung túng con cái đánh người, cái tên phế vật đó chết thì đã sao? Chẳng lẽ phụ thân còn sẽ đứng về phía hắn ư?” Lời này Liễu Hải nói có lý có tình.
“Nhị đệ nói rất đúng.
Chuyện này vốn dĩ là lỗi của Kỳ Nhi, dù thế nào đi nữa, đại ca cũng sẽ đứng về phía đệ.” Nói đoạn, Liễu Giang vỗ vai đệ đệ.
Đợi Liễu Thiên Kỳ chết, gã sẽ có thể liên kết với lão Nhị để đối phó lão Tam.
“Cảm ơn đại ca, đại ca quả là đại ca ruột của ta!” Trong lòng Liễu Hải, Liễu Giang là anh em ruột cùng mẹ với ông ta, còn Liễu Hà chẳng qua chỉ là con vợ lẽ.
Cho nên, tận xương tủy ông ta vẫn khinh thường Liễu Hà.