Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 104: Lương Hân gặp biến cố
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phàm nằm trong văn phòng Bạch Vân Hi, chán nản hấp thu linh khí.
Có Tụ Khí Quy ở đây, linh khí trong văn phòng vô cùng nồng đậm.
Diệp Phàm đột nhiên mở bừng mắt, tràn đầy hưng phấn nói: “Ta đã đạt Luyện Khí tầng năm!”
“Chúc mừng cậu!” Bạch Vân Hi nói.
“Linh khí nơi này thấp như vậy mà ta cũng có thể tu luyện đến Luyện Khí tầng năm, ta quả nhiên là thiên tài!” Diệp Phàm chống nạnh, vẻ mặt đắc ý.
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm nhìn Bạch Vân Hi, ho nhẹ hai tiếng, bày ra bộ dáng người từng trải hỏi: “Vân Hi, cậu tu luyện thế nào rồi?”
Bạch Vân Hi lạnh mặt nhìn Diệp Phàm khoe khoang: “Ta hẳn là đạt Luyện Khí tầng hai rồi.”
Diệp Phàm nắm lấy tay Bạch Vân Hi, cảm nhận một chút, “Ừm, hình như là Luyện Khí tầng hai, mất thời gian dài như vậy mới đến Luyện Khí tầng hai, xem ra tư chất của Vân Hi có vẻ hơi kém. Bất quá, cậu yên tâm đi, có ta ở đây, ta sẽ chỉ dẫn cho cậu.”
Bạch Vân Hi: “……” Thằng nhóc Diệp Phàm này sẽ không chỉ dẫn hắn đến tẩu hỏa nhập ma đấy chứ?
“Người nhà của ta có thể tu luyện được không?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Không thể, bọn họ không có linh căn. Không biết tu luyện cũng tốt, linh khí ở nơi này quá thấp, không có người tài năng xuất chúng như ta, cũng không có người có thể chất đặc biệt như cậu, dù có tu luyện thì cả đời cũng chỉ dừng lại ở Luyện Khí tầng một, tầng hai, thật lãng phí thời gian.”
Bạch Vân Hi có chút tiếc nuối: “Không có linh căn sao?”
“Chuyện này rất đỗi bình thường, ngay cả ở giới tu chân, trong một vạn người cũng chỉ có một người có thể tu luyện, đa số đều là người thường.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Vậy bỏ đi!”
“Cậu có muốn ngự kiếm phi hành cùng ta không? Thực lực của ta đã tăng lên không ít, hiện tại không chê cậu nặng, dù cậu có béo thêm chút nữa, ta cũng có thể cõng được.”
“Không cần……” Bạch Vân Hi nắm chặt cây bút máy trong tay nói.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm hỏi: “Bánh bao thịt đâu rồi?”
“Giao cho Thái Chấn Tuấn trông nom!”
“Giao cho Thái Chấn Tuấn? Cậu đúng là chủ tiệm chỉ biết khoanh tay!”
“Ta cũng chẳng còn cách nào khác! Cậu phải biết rằng hiện tại ta là người nổi tiếng, được nhiều người chú ý. Nếu ta lúc nào cũng mang theo Bánh bao thịt bên người, đám phóng viên ngu ngốc kia lại viết Bánh bao thịt là con ngoài giá thú của ta, bọn họ cứ viết bừa bãi như vậy, mặt mũi của ta sẽ không còn!”
Bạch Vân Hi: “……”
“Không hiểu đám người đó nghĩ cái gì, ta mới chỉ 21 tuổi mà thôi, sao có thể có một đứa con lớn như vậy được, hiện tại phóng viên đều phát điên hết rồi!” Diệp Phàm thở dài thườn thượt mà oán trách.
Bạch Vân Hi nghĩ nghĩ: “Bánh bao thịt cũng nên đi học……”
“Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh đã qua, thằng bé này đã trốn học hai ngày rồi. Hôm nay ta nhất định phải đưa nó về, ngày nào Thái Chấn Tuấn cũng dẫn thằng nhóc thối tha kia đi ăn đủ món, giờ thì nó tròn vo như một quả bóng mập mạp.”
Bạch Vân Hi: “……”
……
Diệp Phàm đưa Võ Hào Cường đến sân bay. Diệp Phàm một mình kéo hai vali lớn, Võ Hào Cường mang một ba lô nhỏ, lảo đảo đi theo sau Diệp Phàm. Diệp Phàm mượn một vệ sĩ từ Bạch Vân Hi, người này cũng kéo theo hai vali lớn.
Diệp Phàm nhìn Võ Hào Cường: “Lúc cháu đến đây đâu có mang nhiều thế này, mấy thứ này từ đâu ra vậy?”
Võ Hào Cường có chút ngượng ngùng gãi đầu: “Người khác thấy cháu đáng yêu nên tặng cho cháu.”
“Nhiều đồ vật như vậy, chắc chắn siêu nặng, phải trả thêm phí vận chuyển.”
“Chú út, chú là người có địa vị, đừng tính toán chi li số tiền nhỏ này chứ.”
“Mặt tròn vo, không biết cháu trở về, cha cháu còn có thể nhận ra cháu không?” Diệp Phàm lắc đầu cảm thán.
Võ Hào Cường nhíu mày: “Đương nhiên nhận ra được!”
Diệp Phàm xoa đầu Võ Hào Cường: “Trở về học tập cho tốt, mỗi ngày đều phải tiến bộ, biết chưa?”
“Cháu biết rồi chú út! Chú út, chú từ nhỏ chính là học dốt, thành tích của cháu tốt hơn chú nhiều.” Võ Hào Cường ngoan ngoãn nói.
Diệp Phàm: “……” Đùa cái gì vậy, người thông minh như hắn sao có thể là học dốt được?
Diệp Phàm nhìn về phía vệ sĩ đang đứng một bên: “Lát nữa giúp ta trông nó, đừng để nó lên nhầm máy bay.”
Vệ sĩ gật đầu: “Được.”
Võ Hào Cường bất mãn phồng má lên: “Cháu đâu có ngốc đến thế!”
……
Diệp Phàm tiễn Võ Hào Cường xong, trở lại biệt thự liền phát hiện Thái Chấn Tuấn đầy vẻ bất an đi đi lại lại ngoài cửa.
“Diệp thiếu, cậu cuối cùng cũng về rồi.” Thái Chấn Tuấn nhìn thấy Diệp Phàm, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Phàm nhìn Thái Chấn Tuấn hỏi: “Thái điểu à, cậu làm sao vậy? Cậu trông có vẻ rất sốt ruột, chẳng lẽ cậu thua bạc, muốn tìm ta vay tiền?”
“Tôi không muốn vay tiền của cậu!”
Diệp Phàm gật đầu: “Vậy là tốt rồi, ta cũng không có tiền cho cậu vay.”
Thái Chấn Tuấn: “……” Cái tên keo kiệt!
“Nếu đã như vậy, cậu tìm ta là có chuyện gì?” Diệp Phàm hỏi bâng quơ.
“Vừa có tin mới, bộ phim cậu quay có vấn đề.”
Diệp Phàm khó hiểu nhíu mày: “Có vấn đề, vấn đề gì? Hình như bộ phim đó đã đóng máy rồi mà!”
“Nữ chính làm kẻ thứ ba, bị vợ hợp pháp của người ta đánh ghen. Vợ hợp pháp của người bao nuôi cô ta nói cô ta nuôi tiểu quỷ, một người hơn ba mươi tuổi mà lúc thì trông như hai mươi, lúc thì lại trông như hơn ba mươi, còn có cả ảnh làm bằng chứng.” Thái Chấn Tuấn nói.
Diệp Phàm nhìn tin tức trên mạng một chút: “Bây giờ người phụ nữ này xui xẻo rồi.”
“Lúc này tin tức như vậy bị tung ra, e rằng rating của phim truyền hình chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Bạn gái tôi lần đầu đóng phim truyền hình lại gặp phải chuyện như thế này.” Thái Chấn Tuấn đầy vẻ sốt ruột than thở.
Diệp Phàm thản nhiên vẫy tay: “Cậu sợ cái gì, cũng đâu phải bạn gái cậu bị vợ người ta đánh ghen!”
Thái Chấn Tuấn: “……”
“Có ảnh chụp Lương Hân gần đây không?” Diệp Phàm hỏi.
Thái Chấn Tuấn gật đầu: “Có, ở đây này!”
Diệp Phàm nhìn ảnh chụp một chút, sắc mặt trở nên kỳ quái: “Không phải chứ!”
Thái Chấn Tuấn khó hiểu nhìn Diệp Phàm: “Làm sao vậy?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Ban đầu ta cứ nghĩ phải mất một thời gian nữa cô ta mới biến về bộ dạng ba mươi tuổi, sao lại già đi nhanh thế này!”
“Tôi cũng cảm thấy rất kỳ lạ…… Diệp thiếu, cậu có biết Lương Hân có một người chị gái không?”
Diệp Phàm gật đầu: “Biết, có chuyện gì sao?”
“Gần đây cô ta đang làm ầm ĩ đòi ly hôn, cãi vã gay gắt với chồng mình.”
Diệp Phàm nhíu mày: “Thật vậy sao?” Trước đây Chương Tư Lượng còn vì người phụ nữ này mà tìm hắn, nghe nói cô ta dùng thủ đoạn đặc biệt để khống chế chồng mình. Hoàng lão bản kia cũng là một kẻ keo kiệt, tiếc tiền, sau này hắn đã không để tâm nữa. Nếu Lương Hân đã gặp chuyện, vậy chị gái cô ta chắc chắn cũng gặp vấn đề. Hoàng lão bản chỉ thích người trẻ trung, tươi tắn, tự dưng nhìn thấy vợ mình mang bộ dạng hơn ba mươi tuổi thì đương nhiên không chịu nổi.
……
Sau khi Lương Hân bị vợ người ta đánh ghen liền vô cùng kín tiếng.
Diệp Phàm vốn dĩ còn muốn ra ngoài gây chuyện nhưng lại bị Bạch Vân Hi cấm túc ở nhà.
“Mỗi ngày đều ở nhà thật nhàm chán!” Diệp Phàm buồn bực oán trách.
“Diệp thiếu, Bạch Tam thiếu cũng là vì tốt cho cậu. Hiện tại bên ngoài đồn đãi tiểu quỷ mà Lương Hân nuôi có liên quan đến cậu.” Thái Chấn Tuấn kiên nhẫn an ủi.
Diệp Phàm trợn mắt: “Vớ vẩn! Ta mới quen Lương Hân được bao lâu chứ, sao có thể có quan hệ với ta được? Lại nói tiếp, không phải cô ta đang nuôi tiểu quỷ mà là cổ trùng.”
Thái Chấn Tuấn nhún vai: “Dư luận không đáng sợ sao?”
“Vô văn hóa, chỉ biết nói bừa!”
Thái Chấn Tuấn: “……”
Điện thoại Diệp Phàm vang lên, Diệp Phàm nghi hoặc nhìn số gọi đến một chút: “Lão Chương? Thật kỳ lạ, sao lại gọi điện thoại cho ta vào lúc này chứ?”
“Lão Chương, có chuyện gì sao?”
Diệp Phàm đặt điện thoại xuống, sắc mặt trở nên kỳ quái.
Thái Chấn Tuấn nhìn Diệp Phàm hỏi: “Diệp thiếu, làm sao vậy?”
“Có người muốn tìm ta giúp đỡ.” Diệp Phàm chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Trước đây Hoàng lão bản cảm thấy mình trúng cổ trùng, liền cầu cứu Chương Tư Lượng tìm mình giúp đỡ. Hiện tại dung mạo Lương Nhiêu gặp vấn đề, vì không thể liên hệ với mình, cô ta cũng đi cầu cứu Chương Tư Lượng!
Đôi vợ chồng này đều tìm Chương Tư Lượng để nhờ mình đối phó với nửa kia của họ, thật là ăn ý, chẳng trách lại làm vợ chồng được!
……
“Ta ra ngoài một chuyến.” Diệp Phàm đứng dậy nói.
“Đi đâu vậy?” Thái Chấn Tuấn hỏi.
“Đến chỗ Chương Tư Lượng.”
Thái Chấn Tuấn nghĩ nghĩ: “Diệp thiếu, chiếc Bentley của cậu quá thu hút sự chú ý, bên ngoài còn có không ít phóng viên đang chờ sẵn. Hay là cậu trốn trong xe của tôi, tôi chở cậu đi?”
Diệp Phàm gật đầu: “Được.”
Thái Chấn Tuấn mở cửa xe Jeep, Diệp Phàm ngồi phía sau, lén lút rời khỏi khu dân cư.
Thoát khỏi vòng vây của phóng viên, Diệp Phàm liền chui từ ghế sau ra, “Thật quá phiền phức! Chẳng khác gì đi ăn trộm!”
Thái Chấn Tuấn: “……”
Thái Chấn Tuấn lái xe, rất nhanh sau đó đã đến cửa công ty Chương Tư Lượng.
Bảo vệ công ty Chương Tư Lượng đều quen Diệp Phàm, đương nhiên cho Diệp Phàm vào.
Diệp Phàm vừa vào cửa đã nhìn thấy Lương Nhiêu. Lương Nhiêu trông như mới hai mươi tuổi, thần sắc vô cùng hoảng loạn.
“Diệp thiếu.” Lương Nhiêu nhìn thấy Diệp Phàm, lập tức cung kính chào hỏi.
Diệp Phàm tùy ý gật đầu với Lương Nhiêu: “Lương phu nhân, nghe nói, cô tìm ta?”
Lương Nhiêu gật đầu: “Tôi đến tìm Diệp thiếu cứu mạng.”
“Chỉ e là ta không giúp được cô.” Diệp Phàm lắc đầu:
Trước khi Diệp Phàm tới, Chương Tư Lượng đã kể chuyện Ninh Sương điều tra được cho Diệp Phàm. Diệp Phàm vốn dĩ cho rằng trong cơ thể Lương Nhiêu có hai con cổ trùng, một Thanh Xuân Cổ, một Đồng Tâm Cổ. Lúc này nhìn lại mới phát hiện không phải như vậy.
Trong cơ thể Lương Nhiêu chỉ có một con cổ trùng, nhưng sau đó hẳn là còn tìm thêm một đầu thuật sư khác để hạ đầu thuật chuyên tình. Nhìn bộ dạng hiện tại của Lương Nhiêu thì xem ra đã bị đầu thuật phản phệ rồi.
Diệp Phàm thật sự khâm phục Lương Nhiêu, vừa dùng cổ trùng lại vừa dùng đầu thuật, người phụ nữ này đúng là không biết sợ chết.
Lương Nhiêu vội vàng nói: “Tôi biết Diệp thiếu là người có bản lĩnh, nhất định có thể giúp được tôi.”
“Hiệu quả của Thanh Xuân Cổ trong cơ thể cô đã sắp hết hạn, ta có thể giúp cô lấy ra, nhưng sau khi lấy ra, dung mạo của cô sẽ khôi phục lại vẻ ngoài bình thường vốn có. Cô hẳn là đã từng đi tìm đầu thuật sư, cái này ta cũng có thể giải quyết cho cô, nhưng một khi giải trừ hết, có lẽ quan hệ của cô và chồng cô sẽ trở nên vô cùng tồi tệ!”
Trên mặt Lương Nhiêu hiện lên vài phần giãy giụa, “Chẳng lẽ không thể giữ lại bộ dạng hiện tại của tôi? Bao nhiêu tiền tôi cũng nguyện ý chi ra.”
Diệp Phàm lắc đầu, “Cái này không phải vấn đề tiền bạc, là ta bất lực……”
Thật ra giới tu chân có Định Nhan Đan, có thể giữ lại dung mạo thanh xuân cho người tu luyện. Nhưng nguyên liệu để làm ra Định Nhan Đan này ngay cả ở giới tu chân cũng vô cùng quý giá, huống chi là ở đây. Cho dù Diệp Phàm thật sự luyện chế ra Định Nhan Đan cũng sẽ chỉ dùng cho người trong nhà trước.
……….