Chương 113: Sắp xếp hôn ước

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 113: Sắp xếp hôn ước

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch gia.
“Từ đạo trưởng, Mộ thiếu đâu?” Bạch Sĩ Nguyên hỏi.
Từ Nguyên Thanh nhíu mày: “Hắn đến chỗ Diệp thiếu.”
Bạch Sĩ Nguyên vô cùng ngạc nhiên: “Hắn đến chỗ Diệp Phàm làm gì?”
“Hắn xem mấy video về Diệp Phàm, trở thành fan của Diệp Phàm.”
Bạch Sĩ Nguyên thiếu chút nữa đã phun trà trong miệng ra. “Mộ thiếu trở thành fan của Diệp Phàm?”
Từ Nguyên Thanh gật đầu: “Không sai.”
Cạnh tranh giữa những gia tộc cổ võ vô cùng gay gắt, mấy năm nay Mộ gia không có nhân tài đặc biệt xuất sắc nào, lý do Mộ Liên Bình mạo hiểm dùng Linh Diễm Quả là bởi vì Dương Lãnh Tuyết, người từng có hôn ước với Mộ Liên Bình, ghét bỏ Mộ Liên Bình quá yếu, không chống đỡ được hai mươi chiêu của nàng.
Dương Lãnh Tuyết xuất thân từ Dương gia, một trong tứ đại gia tộc cổ võ, khí chất lạnh lùng, dung mạo tuyệt thế, tuổi còn trẻ, trình độ cổ võ đã đạt đến cảnh giới rất cao, nghe nói nhiều trưởng lão Dương gia cũng không phải đối thủ của nàng.
Một tháng trước Dương Lãnh Tuyết trực tiếp xông vào Mộ gia, buộc Mộ Liên Bình quyết đấu cùng nàng, tuyên bố nếu Mộ Liên Bình không chống đỡ được hai mươi chiêu của nàng thì chính là phế vật, không xứng đáng làm bạn đời của nàng, kết quả, Mộ Liên Bình thất bại thảm hại.
Mộ gia có một thủ đoạn đặc thù kiểm tra xem đệ tử Mộ gia có phù hợp để dùng Linh Diễm Quả hay không, Mộ Liên Bình kiểm tra ra không thể dùng được, nhưng phương pháp kiểm tra này đôi khi có sai sót, vậy nên sau khi bị Dương Lãnh Tuyết đánh bại, Mộ Liên Bình vẫn mạo hiểm dùng Linh Diễm Quả.
Đáng tiếc, thất bại thảm hại!
Nghĩ đến hoàn cảnh của cháu ngoại, Từ Nguyên Thanh vô cùng tức giận, nhưng không thể làm gì khác, Dương Lãnh Tuyết muốn từ hôn thì từ hôn, cần gì phải dùng thủ đoạn vũ nhục người khác đến thế.
“Ta có nhìn thấy một video nhảy lầu của Diệp Phàm, không biết có phải sự thật không?” Từ Nguyên Thanh hỏi.
Bạch Sĩ Nguyên gật đầu: “Cái đó là sự thật.”
“Vì sao hắn lại làm như vậy? Luyện công sao?”
“Bởi vì có một tiểu quỷ thích nhảy lầu, Diệp Phàm vì độ hóa tiểu quỷ đó, liền đành phải nhảy cùng nó.”
“Diệp Phàm có thể nhảy từ độ cao như vậy xuống mà bình an vô sự, thực lực chắc hẳn không yếu!”
Bạch Sĩ Nguyên gật đầu: “Đúng là không yếu, trước đó Diệp Phàm còn từng đối phó với mấy chiến binh siêu cấp nước ngoài, tập đoàn sát thủ quốc tế Diêm Vương Điện xảy ra biến cố, Tây Diêm Vương chết cũng là do Diệp Phàm gây ra.”
Từ Nguyên Thanh mở to mắt: “Hắn lợi hại như vậy!”
Từ Nguyên Thanh cũng từng nghe nói về Tây Diêm Vương của Diêm Vương Điện, trình độ cổ võ của người này rất gần với các trưởng lão Mộ gia, người này vậy mà lại bị Diệp Phàm xử lý, Diệp Phàm mới bao nhiêu tuổi chứ?
Bạch Sĩ Nguyên gật đầu: “Ta không hiểu rõ lắm về giới cổ võ này, nhưng hắn đúng là rất lợi hại.”
Tống Phẩm Nguyên của Tống gia kia chính là bị Diệp Phàm xử lý, hiện tại Tống gia đã sắp loạn đến mức tan nát rồi.
Bạch gia tuy rằng gia thế hiển hách, nhưng các tu giả cổ võ tự do không bị ràng buộc bởi pháp luật, nếu Diệp Phàm cưỡng ép mua bán, sợ là ngay cả Bạch Sĩ Nguyên cũng không thể làm gì.
Bạch Sĩ Nguyên gật đầu: “Kỳ thật phẩm hạnh của Diệp Phàm khá ổn, bản lĩnh cũng không tệ, con người cũng không có khuyết điểm gì quá lớn, chỉ là thiếu đánh.”
Từ Nguyên Thanh: “……”
……
Trong biệt thự.
Trương Huyên khó chịu nhìn Mộ Liên Bình: “Mộ thiếu, sao ngươi còn không đi?”
Mộ Liên Bình liếc nhìn Trương Huyên một cái: “Ta chờ Diệp thiếu chữa bệnh cho ta a, còn Trương thiếu, ngươi không có việc gì à?”
Trương Huyên khoanh tay lười biếng: “Ta không vội!”
Mộ Liên Bình bình tĩnh nói: “Ta cũng không vội!”
Trương Huyên cau mày, trong lòng hơi bực bội.
Phù chú, pháp khí của Diệp Phàm trước giờ là hắn mua nhiều nhất, hiện tại tự nhiên lại có thêm một đối thủ cạnh tranh là Mộ Liên Bình.
Không biết gần đây Diệp Phàm đang làm cái gì, phù lục không vẽ một tấm nào, bên cạnh còn có một người tranh giành như hổ rình mồi, đúng là khiến người ta khó chịu!
Mùi đan dược nồng nặc tỏa ra, Trương Huyên cùng Mộ Liên Bình cùng lúc đứng dậy.
Trương Huyên mở to mắt, mùi đan dược nồng đậm như vậy chắc chắn là thứ tốt! Diệp Phàm thật lợi hại, phù lục, trận pháp, luyện đan, vậy mà không gì là không giỏi.
Diệp Phàm mở cửa liền thấy hai người Trương Huyên cùng Mộ Liên Bình.
“Sao hai người các ngươi lại đứng ở chỗ này, làm ta hết hồn!” Diệp Phàm bực bội oán trách.
“Diệp thiếu, ngươi làm ra thứ gì tốt vậy?” Trương Huyên nhịn không được tò mò hỏi.
“Không có gì, chỉ là Đại Hoàn Đan thôi, lấy ra để bồi bổ cơ thể cho Vân Hi.” Diệp Phàm thản nhiên đáp lời.
“Đại Hoàn Đan, đó chính là thứ đại bổ đấy! Người bình thường không thể dùng được! Bán cho ta đi!” Trương Huyên nói.
Mộ Liên Bình vội vàng nói: “Diệp thiếu, ngươi ra giá đi, ta mua!”
Diệp Phàm xua tay: “Đi đi, đi đi, ta còn chưa dùng đủ đâu, tạm thời không bán.”
Trương Huyên đầy vẻ tiếc nuối thở dài một hơi.
Ánh mắt Diệp Phàm lướt qua, cuối cùng dừng lại trên người Mộ Liên Bình, “Nếu ngươi dùng trái cây kia, ta có thể đổi cho ngươi.”
Mộ Liên Bình nhíu mày lại, im lặng một lúc, quay đầu nhìn Trương Huyên nói: “Trương đạo hữu, ngươi có thể tránh đi một lát được không?”
Trương Huyên khó chịu bĩu môi: “Được, các ngươi nói đi.”
“Diệp thiếu thích trái cây kia như vậy sao, thật ra người Mộ gia chúng ta khi dùng loại trái cây này có không ít người bị thương vong, người ngoài dùng cơ bản đều là chết.” Mộ Liên Bình nhỏ giọng nhắc nhở.
Diệp Phàm nhướng mày, thầm đoán tổ tiên Mộ Liên Bình có thể từng xuất hiện tu giả có hỏa linh căn với tư chất không tồi, nhưng vì nguyên nhân huyết mạch truyền thừa bị pha tạp, người sở hữu hỏa linh căn trong Mộ gia ngày càng ít.
Tuy nhiên, hắn khẳng định có thể dùng được, hắn có đủ loại linh căn mà! “Cái này ngươi không cần lo lắng, ta dùng chắc chắn sẽ không chết được.”
Mộ Liên Bình nhíu mày, mấy ngày nay hắn ở lại biệt thự quan sát năng lực của Diệp Phàm, lần này phải xác định có nên hợp tác với Diệp Phàm hay không?
Mấy năm nay Mộ gia chưa xuất hiện nhân tài nào, địa vị trong các cổ võ thế gia cũng suy giảm, nếu đổi lại ở trăm năm trước, thời điểm Mộ gia như mặt trời ban trưa, người phụ nữ Dương Lãnh Tuyết kia tuyệt đối không dám tự tiện xông vào Mộ gia, sau khi đánh bại hắn còn không màng danh dự Mộ gia mà chà đạp hắn.
Nghĩ đến Dương Lãnh Tuyết, trong lòng Mộ Liên Bình không kìm được mà dâng lên vài phần hận ý.
“Tác dụng của Linh Diễm Quả rất lớn, không biết Đại Hoàn Đan này có tác dụng như thế nào?” Mộ Liên Bình hỏi.
Diệp Phàm suy nghĩ một chút, lướt mắt qua hai viên đan dược: “Hai Linh Diễm Quả đổi mười viên Đại Hoàn Đan, nếu ngươi muốn có thể mang hai viên Đại Hoàn Đan này về thử trước, nếu không muốn đổi nữa thì trả ta hai mươi triệu.”
Trong lòng Mộ Liên Bình vô cùng mừng rỡ: “Được.”
Mộ Liên Bình từng nhìn thấy không ít đan dược, vẫn được coi là có chút kiến thức, đan dược này vừa nhìn đã biết là thứ tốt, mười triệu một viên tuyệt đối có lời.
Nhưng người trong gia tộc có đồng ý dùng Linh Diễm Quả để đổi hay không cũng chưa biết trước được, tuy nhiên, Mộ Liên Bình cảm thấy các trưởng lão trong gia tộc hẳn là sẽ đồng ý, mấy năm nay Mộ gia gần như không có ai dùng được Linh Diễm Quả, mấy cao thủ Mộ gia còn vì dùng Linh Diễm Quả mà bị phế, tác dụng của Linh Diễm Quả đối với Mộ gia đã ngày càng nhỏ bé.
……
Mộ Liên Bình mang đan dược về Bạch gia.
“Đan dược này là Diệp Phàm cho ngươi?” Từ Nguyên Thanh hỏi.
Mộ Liên Bình gật đầu: “Đây là hàng mẫu hắn cho ta.”
Từ Nguyên Thanh nhìn đan dược: “Lợi hại! Không ngờ Diệp Phàm không chỉ thực lực mạnh, bản lĩnh luyện đan cũng tài tình đến vậy, ta không thể sánh bằng hắn, viên đan dược này ta không luyện chế ra được!”
Mộ Liên Bình nhìn Từ Nguyên Thanh: “Ông ngoại, có lẽ Diệp Phàm chỉ am hiểu luyện chế loại đan dược này.”
Từ Nguyên Thanh xua tay: “Ngươi không cần an ủi ta, thực tế, ta đã thấy Thập Toàn Đại Bổ Hoàn Diệp Phàm đưa cho Bạch lão, viên đan dược đó gần như hoàn hảo, ai cũng có thể dùng, lại không có tác dụng phụ, thật lợi hại!”
“Trương Huyên của Long Hổ Sơn vẫn luôn ở lại chỗ Diệp Phàm, ta nghĩ Long Hổ Sơn có khả năng đã hợp tác cùng Diệp Phàm.” Mộ Liên Bình nói.
“Ta nghe Bạch lão nói Tây Diêm Vương chính là chết trên tay Diệp Phàm, nếu chuyện này là thật, vậy rất có thể Diệp Phàm sẽ đột phá đến Tiên Thiên cảnh.” Từ Nguyên Thanh đầy vẻ cảm thán nói.
Mộ Liên Bình không nói gì, nghe đồn mấy trăm năm trước Trương Tam Phong đột phá tới Tiên Thiên cảnh, sau này không còn ai làm được như vậy nữa.
Diệp Phàm…… có làm được không đây?
……
Mộ gia.
“Gia chủ, làm sao vậy?” Mộ Thời Ngọc hỏi.
“Liên Bình gửi tin về, nói hắn đã tìm được người chữa bệnh, muốn chúng ta đưa trưởng lão Mộ Kha tới cho người đó.” Mộ Phong nói.
“Liên Bình thật sự đã kiểm soát được thương thế? Y thuật của Từ đạo trưởng mạnh như vậy sao?” Mộ Thời Ngọc kích động đứng bật dậy.
Mộ Kha là trưởng lão Mộ gia, vốn là một cao thủ tuyệt thế, hai năm trước Mộ Kha vì thực lực trì trệ nên đã mạo hiểm dùng Linh Diễm Quả dẫn đến bị phế, Mộ Kha vừa ngã xuống, số cao thủ có thể trấn giữ Mộ gia lại ít đi một người.
Mộ Phong lắc đầu: “Không phải Từ đạo trưởng, là một người khác.”
Mộ Thời Ngọc cau mày: “Gia chủ, nếu như vậy ta mang chú Mộ Kha ra ngoài một chuyến.”
Sau khi Mộ Kha dùng Linh Diễm Quả, cứ vài ngày hỏa độc lại phát tác một lần, hỏa độc vừa phát tác đã khiến người ta như phát điên, nếu không phải vì Mộ Kha tu vi thâm hậu đã sớm chết trong sự giày vò, Mộ Thời Ngọc làm vãn bối, vô cùng đồng cảm với trưởng bối phải chịu khổ cực như vậy.
Mộ Phong nhíu mày: “Cũng được, Liên Bình nói trên tay người chữa trị cho hắn có một loại đan dược tương tự Thiếu Lâm Đại Hoàn Đan, đan dược này có khả năng giúp tăng tu vi, Liên Bình đã cho người gửi đan dược tới, chẳng qua không biết có thật sự thần kỳ như vậy không?”
“Gia chủ, khi nào đồ mới được gửi đến?” Mộ Thời Ngọc hỏi.
Mộ Phong cau mày: “Hẳn là sắp rồi.”
“Gia chủ, Liên Bình thiếu gia gửi một gói hàng tới.” Một hộ vệ chạy tới nói.
Sắc mặt Mộ Thời Ngọc trở nên kỳ lạ: “Liên Bình dùng chuyển phát nhanh gửi đan dược tới sao? Hắn không sợ xảy ra chuyện sao?”
Hộ vệ: “……”
Mộ Phong mở gói hàng ra, cuối cùng cũng nhìn thấy hai viên đan dược, mùi đan dược như thấm vào ruột gan lập tức lan tỏa khắp phòng.
Hai mắt Mộ Phong lập tức sáng lên: “Thứ tốt a!”
……
Diệp Phàm cau mày, khó chịu chống cằm ngồi trong văn phòng Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi khó hiểu nhìn Diệp Phàm: “Tâm tình không tốt sao?”
“Mộ Liên Bình cùng Trương Huyên đều ở lại biệt thự của ta, chiếm chỗ làm vua mà còn không chịu trả tiền nhà.” Diệp Phàm bực bội kể lể.
“Nếu ngươi không thích thì đuổi bọn họ đi là được.”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không được, hai tên kia đều là khách sộp, ta còn muốn dựa vào họ để kiếm tiền……”
Bạch Vân Hi: “……”
“Ta nghe nói ngươi cùng Từ đạo trưởng đạt được giao dịch không chính đáng nào đó?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Không có, không có! Ngươi còn không hiểu ta sao? Ta rất thành thật, làm buôn bán chưa bao giờ lừa gạt người già dối trá trẻ con, sao ta có thể làm giao dịch không đứng đắn chứ?”
“Phải vậy không?” Bạch Vân Hi cười lạnh một tiếng. Tiểu tử Diệp Phàm này thành thật chỗ nào chứ?
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Đúng vậy!”
Bạch Vân Hi: “…… Ngươi cùng Từ đạo trưởng rốt cuộc đã giao dịch gì?”
Diệp Phàm đau khổ nói: “Không có gì a! Ca ca ngươi nói cho ta biết, Từ đạo trưởng kia có tiếng nói, ông nội ngươi rất nghe lời ông ấy, vậy nên ta nhờ ông ấy đi khuyên nhủ ông nội ngươi giúp ta, để ông nội ngươi nhanh chóng đồng ý hôn sự của chúng ta, tuy nhiên, ông già này lớn tuổi, có mấy lời cũng không nói hết lời, ta bị lỗ nặng.”
Bạch Vân Hi: “……” Sau chiêu trả tiền theo đợt, Diệp Phàm lại nghĩ ra một chiêu tổn hại người khác!
“Ngươi không thể nghỉ ngơi một chút sao?” Bạch Vân Hi tức giận hỏi.
Diệp Phàm đầy vẻ vô tội nhìn Bạch Vân Hi: “Vậy ngươi gả cho ta đi! Ngươi gả cho ta, ta sẽ ngừng lại!”
Bạch Vân Hi trầm ngâm nhìn Diệp Phàm một chút: “Như vậy cứ sắp xếp việc đính hôn trước đi.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt, một lúc lâu sau mới hoàn hồn: “À! Nàng đồng ý rồi sao?”
Bạch Vân Hi nhìn hai mắt sáng lấp lánh của Diệp Phàm, gật đầu.
Diệp Phàm hưng phấn đi đến bên cạnh Bạch Vân Hi, bế Bạch Vân Hi lên.
Bạch Vân Hi tức giận mắng: “Buông tay!”
Diệp Phàm đành phải luyến tiếc đặt Bạch Vân Hi lên sô pha.
“Ta đồng ý rồi, lễ ăn hỏi ngươi chuẩn bị thế nào đây?”
Diệp Phàm cười cười: “Cái này ta đã nghĩ kỹ từ sớm rồi.”
Diệp Phàm lấy ra một cái rương, mở ra cho Bạch Vân Hi xem.
Bạch Vân Hi nhíu mày: “Ngọc bội này không phải là đám ngọc bội mà các ngươi muốn bán đó sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Đúng vậy! Giá trị đám ngọc bội này cũng lên đến 10 tỷ, tuy nhiên, những người đến tìm ta gần đây quá nghèo, chỉ mua được vài cái, thế nên ta nghĩ ra một cách, trực tiếp đưa đồ cho ông nội ngươi làm sính lễ, để ông nội ngươi cầm đi bán, ta thấy ông ấy rất rảnh, vừa hay tìm chút việc cho ông ấy vận động tay chân.”
Bạch Vân Hi: “…… Ngươi đúng là thông minh!”
“Đó là đương nhiên.”
Bạch Vân Hi: “……” Vật hiếm thì quý, Diệp Phàm có hiểu không? Ngọc bội này thật sự là thứ tốt, nhưng một lúc có nhiều như vậy thì làm sao bán được chứ!
……
Giang gia.
Giang Thừa Nghĩa thở dài một hơi: “Đáng tiếc, lần này vẫn để ông già nhà họ Bạch kia chiếm được tiên cơ!”
Giang Thục Nhã cau mày: “Chuyện mà Từ Nguyên Thanh đạo trưởng không giải quyết được lại được Diệp Phàm giải quyết, chẳng lẽ y thuật của Diệp Phàm còn cao minh hơn Từ Nguyên Thanh sao?”
“Tiểu tử Diệp Phàm này quả thật có điểm hơn người, tiểu tổ đặc biệt của quốc gia muốn mời chào Diệp Phàm còn bị hắn từ chối.” Giang Thừa Nghĩa lắc đầu nói.
“Diệp Phàm cũng thật biết ra giá.”
“Có lẽ hắn mang thù, trước đây từng có người đề nghị để Diệp Phàm gia nhập, tuy nhiên, bị cấp trên bác bỏ, nói nhân phẩm của Diệp Phàm không đạt tiêu chuẩn.” Tuy nhiên, năng lực của Diệp Phàm bộc lộ, hình như suy nghĩ của cấp trên đã thay đổi.
Giang Thục Nhã tiếc nuối cảm thán: “Diệp Phàm này nhất mực với Bạch Vân Hi, muốn lôi kéo cũng khó.”
“Vận may của ông già nhà họ Bạch kia thật tốt!” Giang Thừa Nghĩa ghen tị nói.
Ánh mắt Giang Thục Nhã lóe lên vài phần khác thường.
“Gần đây Tống gia lại có chuyện, chắc là sắp tiêu rồi.”
Giang Thục Nhã lắc đầu, Tống gia suy tàn là kết cục đã định sẵn, một đại tộc tồn tại trăm năm, vừa đụng phải Diệp Phàm liền gục ngã, Diệp Phàm này đúng là không thể đắc tội được.